"Khu chung cư của chúng ta tuy không cho shipper vào, nhưng ban quản lý đều giao đến tận cửa cơ mà. Bọn ban quản lý này quá đáng thật, giờ này rồi mà còn bắt cậu phải tự ra cổng lấy đồ ăn!" Hứa Đồ Cường nổi giận đùng đùng.
"Không phải đâu ạ, đây là cháu mua mang về từ bên ngoài đấy." Tần Hoài vội vàng giải thích, "Hứa đại gia, muộn thế này rồi ông còn ra ngoài ạ?"
"Tôi đi gặp một người bạn, Tiểu Tần sư phụ cậu nghỉ ngơi sớm đi nhé, sáng mai cậu có bán Bánh nếp Giang Mễ không?"
"Dạ có ạ." Tần Hoài gật đầu, sáng nay hắn đã cố tình làm xong bánh nếp ở nhà rồi mới ra ngoài.
Hứa Đồ Cường hớn hở bước ra cổng.
Tần Hoài đang định cất bước đi về phía nhà La Quân, chợt phát hiện Triệu Thành An cứ đứng đực ra đó, vẻ mặt đăm chiêu nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hứa Đồ Cường, thậm chí còn bước thêm vài bước về phía cổng.
"Sao thế?" Tần Hoài hỏi.
"Có gì đó sai sai." Triệu Thành An nói, "Hơn 11 giờ đêm Chu Hổ đứng đợi khách hàng ở cổng Vân Trung Tiểu Khu, vừa hay Hứa đại gia giờ này lại vội vã đi ra ngoài, khách hàng mà Chu Hổ muốn gặp không lẽ là Hứa đại gia sao?"
"Hứa đại gia nhìn bề ngoài thì khỏe mạnh thế thôi, chứ khéo thời gian chẳng còn nhiều, đang âm thầm lên kế hoạch tang lễ cho chính mình ấy nhỉ?"
Trí tưởng tượng phong phú phết đấy, nhưng tốt nhất là bớt tưởng tượng lại đi.
"Sáng hôm qua Hứa đại gia xơi bay nửa cân bánh nếp đấy." Tần Hoài đáp, "Với cái sức ăn đó mà cậu bảo Hứa đại gia sống chắng được bao lâu nữa á?”
"Cũng có thể là hồi quang phản chiếu lắm chứ, Tần Hoài cậu không hiểu đâu, tôi tỏi nhiều rồi nên tôi rành vụ này lắm."
Tần Hoài chẳng buồn cãi, lôi tuột Triệu Thành An ra ngoài, ý bảo tai nghe không bằng mắt thấy, bước tới nhìn thử là biết ngay.
Thế rồi hai người trông thấy Hứa Đồ Cường đang đứng ở cổng chung cư. Vì giờ này ngoài cổng vắng tanh chẳng có ai, nên Hứa Đồ Cường nói năng hành xử cũng chẳng kiêng dè gì, vô cùng kích động túm lấy Chu Hổ nói:
"Chu đại sư, lá bùa đổi vận ngài đưa tôi lần trước linh nghiệm quá! Ngài cho tôi lá bùa từ hồi đầu năm, thế mà mấy hôm trước tôi đổi vận luôn rồi!"
"Vốn đi tôi định mấy hôm nữa tìm lúc nào rảnh buổi chiều qua nhà tang lễ tìm ngài, không ngờ hôm nay lại trùng hợp thế, ngài vừa hay đến tận đây.”
"Chủ yếu là tôi muốn phiền ngài ghé qua xem giúp phong thủy nhà tôi, xem có chỗ nào cần điều chỉnh không, tốt nhất là đổi thành cái thế phong thủy nào mà ngày nào Tiểu Tần sư phụ cũng làm bánh nếp ấy."
"Nếu có thể đổi thành cái thế phong thủy cho phép tôi ngồi hẳn trong bếp ăn thì càng tuyệt."
Chu Hổ rũ bỏ cái phong thái của một chuyên gia lên kế hoạch tang lễ, nét mặt toát lên vẻ tiên phong đạo cốt, chậm rãi cất lời: "Dễ thôi dễ thôi, vụ bánh nếp thì tôi còn hiểu được, nhưng ngồi hẳn trong bếp ăn là ý gì?"
"Chu đại sư, chuyện là thế này, ngài còn nhớ lần trước tôi kể với ngài về Vân Trung Thực Đường trong khu chung cư của chúng ta không, chính là cái tiệm ngay cạnh ấy. Vân Trung Thực Đường..."
Tần Hoài và Triệu Thành An quang minh chính đại đứng nghe lén: ...
Cả hai người đều nghe đến ngớ người.
"Chu Hổ... còn kiêm luôn cả nghề thầy phong thủy nữa à?"
"Nghề tay trái của ngành tang lễ... giờ mở rộng đến mức này cơ à?"
Tần Hoài và Triệu Thành An ngồi xổm gần bốt bảo vệ ngoài cổng, nhập vai điệp viên nghe lén cuộc đối thoại của Hứa Đồ Cường và Chu Hổ chừng năm sáu phút. Cả hai chợt nhận ra Hứa Đồ Cường vốn biết tỏng Chu Hổ làm việc ở nhà tang lễ, chuyện xem bói, coi phong thủy, bán bùa chú có vẻ thực sự chỉ là nghề tay trái của Chu Hổ mà thôi.
Chu Hổ trông chăng giống quân lừa đảo chuyên nghiệp cho lắm, ngược lại Hứa Đồ Cường mới giống kẻ dâng mỡ miệng mèo, tự nộp mạng chờ bị lừa.
Chẳng lẽ đây chính là cái cảnh "người bị lừa thì nhiều mà kẻ lừa đảo thì không đủ dùng" trong truyền thuyết sao?
Xét thấy có nghe lén thêm cũng chẳng moi được cái drama nào giật gân hơn, mà đêm hôm khuya khoắt gió lại to, đứng mãi đồ ăn nguội ngắt hết. Bắt một lão Tất Phương bôn ba bên ngoài cả ngày trời, vừa mệt vừa đói lả phải ăn đồ nguội lạnh, có bị khép vào tội ngược đãi người già hay không thì chưa biết, nhưng nhỡ Tất Phương độ kiếp thành công, thì kẻ đầu tiên bị ông ấy phụt lửa thiêu sống chắc chắn không phải Trần Huệ Hồng, mà là Tần Hoài và Triệu Thành An.
Phụt cả hai đứa một lúc luôn, chỉ bằng một ngụm lửa.
Tần Hoài và Triệu Thành An xách đồ ăn sang nhà La Quân, tiện miệng buôn luôn chuyện nghề tay trái của Chu Hổ, coi như góp vui bằng một mẩu chuyện lạ, rồi mới ôm hộp cơm của mình về nhà.
Không có gì bất ngờ, sáng hôm sau Tần Hoài lại ngủ nướng.
Lần này là dậy muộn thật sự, đám các ông các bà đi tập thể dục buổi sáng đúng 6 giờ đã có mặt chờ ăn sáng phải ngồi chầu chực ở nhà ăn ròng rã nửa tiếng đồng hồ Tần Hoài mới mò đến. Trong nửa tiếng chờ đợi mòn mỏi ấy, không ít các ông các bà đứng ngồi không yên, cứ ngỡ Tiểu Tần sư phụ thân yêu của họ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hoặc lại có việc đột xuất nên cuốn gói bốc hơi rồi.
Ơ kìa, tại sao lại dùng từ "lại"?
Haiz, thôi không nhắc nữa, nhắc tới lại thấy cay xè khóe mắt.
Nghi ngờ Tần Hoài có thể lại lặn mất tăm, Hứa Đồ Cường suýt nữa thì khóc thét, ngồi ở bàn số 9 mà như ngồi trên đống lửa, chốc chốc lại ngóng ra ngoài, lẩm bẩm: "Không thể nào, cái bùa đổi vận này mới phát huy tác dụng được đúng một ngày đã hỏng bét rồi sao?"
LVQ8371