"Chị đại, một con lợn lọc ra cũng phải cả tạ thịt, chị ăn không hết đâu.”
"Cậu mặc kệ tôi, tôi bảo ăn một con là ăn một con, tôi là chị đại!"
"Hôm nay ông chủ Phúc Ký thưởng cho tôi tận hai cân thịt ba chỉ, nấu hết luôn à? Không chừa lại chút nào cho rằm tháng Giêng sao?" Giang Vệ Quốc bơ luôn cái tuyên bố ăn hết một con lợn của An Du Du, lái chủ đề về lại món thịt kho tàu.
An Du Du thân là chị đại nhưng lại cực kỳ dễ bị đàn em dắt mũi, cô nàng nhanh chóng vứt con lợn ra sau đầu, vô cùng kiên định gật đầu, hào sảng nói: "Nấu! Không phải chỉ có hai cân thịt thôi sao. Tôi biết thừa, Trần Thuận kể rồi, lúc nấu thịt sẽ bị ngót đi, đến lúc dọn ra đĩa khéo chẳng còn đủ hai cân đâu."
"Không thấy thành quả hôm nay của tôi sao? Bây giờ tôi có khối tiền!"
"Thịt kho tàu tối nay tôi xơi một nửa, chỗ còn lại mấy người tự chia nhaul”
An Du Du kiên quyết giữ vững nguyên tắc: đồ ăn dâng lên thì chị đại phải xơi ít nhất một nửa.
Giang Vệ Quốc rõ ràng đã quá quen với việc này, hắn cực kỳ bình tĩnh gật đầu, mở vung kiểm tra xem chân giò hầm trong nồi đã nhừ chưa.
Tần Hoài cũng tò mò liếc mắt nhìn theo.
Đã hầm mềm rục.
Cái chân giò trong nồi cỡ không lớn lắm, chắc là do lợn thời này nuôi không được to. Lúc nãy Giang Vệ Quốc cũng bảo rồi đấy, một con lợn lọc ra chắc chỉ được cỡ tạ rưỡi đến hai tạ thịt. Tần Hoài tuy chưa từng nuôi lợn, nhưng hắn cũng chăng phải kiểu trai thành phố mù tịt về lợn gà. Hồi nhỏ ở thôn Tần Gia cũng có kha khá nhà nuôi lợn, cứ mỗi dịp mổ lợn ăn Tết là đám trẻ con lại xứm xít chạy đến xem náo nhiệt.
Tần Hoài nhớ mang máng cao thủ nuôi lợn trong thôn có thể vỗ béo lợn lên đến bốn năm tạ, thậm chí lợn khổng lồ nặng sáu tạ cũng từng xuất chuồng rồi. Thịt lợn hồi đó béo ngậy, đớp một miếng thịt kho tàu vào bụng là đủ khiến một đứa nhóc sáu bảy tuổi ngấy đến mức nửa ngày không thốt nên lời, đúng chuẩn một quả bom mỡ màng.
So với lợn béo trong thôn, con lợn lọc ra chỉ được tầm một hai tạ thịt như lời Giang Vệ Quốc nói quả thực chỉ là hạng lợn còi.
Tần Hoài không biết làm món chân giò, nhưng hắn thừa sức nhìn ra tay nghề của Giang Vệ Quốc cũng ra gì phết.
Nước sốt sền sệt đậm đà, chỉ nhìn màu sắc là biết gia vị nêm nếm cực kỳ mạnh tay. Màu đường thắng lên rất đẹp, phần da chân giò nhìn núng nính dẻo dai, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ tưởng tượng ra cái cảm giác miếng da tan ngay trong miệng, trơn tuột một phát trôi thẳng xuống dạ dày ngon lành cỡ nào.
Tần Hoài không kìm được nuốt nước bọt cái ực.
Lạ lùng thật, hắn cũng giống hệt An Du Du, tự dưng thèm ăn chân giò rỏ dãi.
Tần Hoài cảm thấy bảng kỹ năng của Giang Vệ Quốc cộng điểm hơi dị. Hắn làm điểm tâm thì nhạt nhòa, xào rau cũng tàm tạm, mấy món xào ăn cơm nhà bình thường nhìn hình thức chán ốm, trông cứ nhạt nhẽo kiểu gì. Vốn dĩ Tần Hoài chẳng ôm hy vọng gì vào món chân giò của hắn, dẫu sao chân giò cũng thuộc hàng món lớn, đặt trên bàn tiệc hoàn toàn đủ tầm làm món chốt hạ, được coi là ngôi sao sáng trong giới các món từ thịt lợn, dăm ba cái món xào bình thường sao mà đọ lại được.
Ai dè Giang Vệ Quốc làm chân giò lại ngon thật, thằng chả không lừa An Du Du, hắn thực sự biết hầm chân giò, lại còn cực kỳ sành sỏi nữa là đằng khác.
"Sột soạt." An Du Du nuốt nước bọt một cái rõ to. Nhìn cái điệu bộ của cô nàng, nếu không phải chân giò đang nằm trong nồi thì khéo cô đã thò đũa vào gắp một miếng nếm thử xem mặn nhạt thế nào rồi.
"Chân giò mà lại thơm nức mũi thế này!” An Du Du lộ vẻ mặt tiếc hùi hụi, "Biết thế tôi nhận ít đi hai đứa đàn em cho đỡ tốn tiền, một hai năm trước mà chịu khó chắt bóp thì đã được xơi chân giò từ đời thưở nào rồi."
Hòa quyện cùng mùi thơm của chân giò, bụng An Du Du sôi ùng ục hai tiếng.
Nhìn là biết An Du Du đói thật rồi, dạo trước lúc cô ăn xin đúng giờ giấc thì bụng chẳng bao giờ réo lên như thế.
Giang Vệ Quốc cũng nhận ra An Du Du đang đói meo, hắn chỉ tay về phía xửng hấp: "Bên trong có bánh bao khoai tây đấy, chị đại ăn trước hai cái lót dạ đi."
"Khoai tây á?" An Du Du bước tới mở vung xửng hấp ra, đập vào mắt là mấy cái bánh bao vừa to vừa trắng. Một cái bánh bao còn to hơn cả nắm đấm của cô, chuẩn style siêu to khổng lồ bao no bụng.
"Sao không làm bánh bao thịt? Hôm nay là Tết cơ mà?” An Du Du hơi càu nhàu, cảm giác cái không khí Tết nhất tươi đẹp đều bị mấy cái bánh bao khoai tây trước mắt phá hỏng hết cả.
"Cũng là nhân thịt đấy." Giang Vệ Quốc vội giải thích, "Thịt ba chỉ phải giữ lại làm thịt kho tàu, nên tôi không làm bánh bao thịt lợn. Thịt băm trong nhân bánh là chị dâu Trần cho, hôm nay chị ấy ra hàng thịt mua một cân rưỡi thịt tươi, đem làm bánh bao thịt thì không đủ, tính làm bánh bao cải thảo thì... mâm cơm tất niên hôm nay đã có món cải thảo rồi, nên tôi chuyển sang làm bánh bao khoai tây."
"Hôm nay chị dâu Trần còn sang nhà hàng xóm đổi được chút măng, có mấy ngọn thôi, tôi băm nhỏ rồi trộn luôn vào nhân bánh bao rồi."
Nghe Giang Vệ Quốc bảo trong bánh bao khoai tây có thịt, An Du Du mới ưng bụng. Cô bốc liền một cái cắn phập một miếng, chẳng thèm sợ bỏng mồm.
"Ăn cũng cuốn phết." Mồm An Du Du nhai bánh bao nhóp nhép, mắt thì vẫn dán chặt vào nồi chân giò, "Tôi nghe Trần Thuận bảo, người phương Bắc ăn Tết là phải có sủi cảo, thế sủi cảo là cái gì vậy?"
LVQ8371