Kể từ khi giao lại công thức cho nhân viên cửa hàng, rồi về nhà ăn một bữa tiệc Hồng Môn xong, Âu Dương liền triệt để buông thả bản thân. Ngày nào cậu ta không ngồi trong bếp sau của Vân Trung Thực Đường ăn điểm tâm, uống trà, chém gió thì cũng là đi phòng tập thể hình. Cửa hàng Tiểu Âu Thủ Đả Nịnh Mông Trà cậu ta cũng chẳng buồn ghé, thỉnh thoảng có lượn qua cũng là đo Tần Hoài muốn uống trà chanh giã tay, nên Âu Dương mới đích thân về quán pha cho hắn.
Tần Hoài coi như đã hiểu tiệm lẩu cá lúc trước của Âu Dương sập tiệm kiểu gì rồi, cứ theo cái nết kinh doanh này của Âu Dương, hắn cảm thấy quán Tiểu Âu Thủ Đả Nịnh Mông Trà chắc cũng sắp toang đến nơi rồi.
"Bánh nếp và sủi cảo khoai tây." Tần Hoài đáp, "Hôm nay tôi dậy muộn, bánh bao vẫn chưa làm xong. Vốn dĩ định làm chút mì xoa tay, nhưng hiện tại Trịnh Tư Nguyên không có ở nhà ăn nên không có sẵn nước hầm xương, hôm qua Triệu Thành An cũng không ninh nước dùng, mì xoa tay mà nấu bằng nước lọc hoặc nước hầm sườn thì không ngon bằng nước hầm xương."
"Hay là cậu ăn chút bánh nếp lót dạ trước nhé?"
Nếu người hỏi câu này là Cung Lương hoặc Vương Căn Sinh, Tần Hoài chắc chắn sẽ không đề nghị bọn họ ăn bánh nếp, bởi vì bánh nếp hơi nặng bụng.
Nhất là Vương Căn Sinh, Tần Hoài thậm chí sẽ khuyên ông sáng sớm đừng ăn bánh nếp, Vương đại gia còn phải để bụng ăn thử sủi cảo khoai tây nữa. Lát nữa vừa ăn bánh nếp lại vừa xơi sủi cảo khoai tây mà no nứt rốn, khiến Vương đại gia của chúng ta ăn đến mức viêm dạ dày phải nhập viện thì đúng là được không bù mất.
Âu Dương không có nỗi băn khoăn này, sức ăn của Âu Dương lớn lắm.
"Được thôi!" Âu Dương cười hớn hở gật đầu, "Lâu lắm rồi không ăn bánh nếp, sao tự dưng Tần Hoài cậu lại nghĩ ra làm món này thế? Tôi nhớ cậu đâu hay làm bánh nếp đâu."
"Nghĩ ra thì làm thôi, dạo này tôi khá thích làm bánh nếp, sau này chắc sáng nào cũng sẽ làm món này." Tần Hoài vừa nói vừa liếc mắt nhìn về phía cửa sổ phát đồ ăn, phát hiện Hứa Đồ Cường vẫn đang ăn bánh nếp.
Ăn rất vui vẻ, nhưng có thể nhìn ra Hứa đại gia đã hơi nuốt không trôi nữa rồi.
Tần Hoài biết, trong số bao nhiêu ông chú bà cô ở đây, Hứa Đồ Cường là tín đồ trưng thành nhất của bánh nếp, là người hiểu món bánh nếp nhất. Tiếc là Hứa Đồ Cường không phải Tỉnh Quái, nếu không đạo này ngày nào Tần Hoài cũng phải làm bánh nếp, cứ làm theo kiểu này thì nhiệm vụ gì cũng có thể bị ông ăn ra được.
Đáng tiếc thật.
"Du Du, em ra bảo với Hứa đại gia một tiếng, nhắc ông ấy liệu cơm gắp mắm thôi, sáng sớm đừng tọng nhiều bánh nếp như thế, bánh nếp khó tiêu lắm."
An Du Du vội vàng đi truyền lời.
Hứa Đồ Cường đang ngồi ở bàn số 9 ăn bánh nếp nghe An Du Du thuật lại mà suýt nữa rớt nước mắt. Giờ khắc này, Hứa Đồ Cường cảm thấy cho dù không thể vào tận trong bếp ăn thì đã sao chứ?
Cậu ấy quan tâm mình, cậu ấy sợ mình ăn nhiều bánh nếp quá sẽ đau dạ dày!
Tiểu Tần sư phụ, cậu đã quan tâm tôi như vậy rồi, có thể cho tôi ngồi vào trong bếp ăn được không?
Cũng không phải cứ nhất quyết đòi vào bếp ăn, chủ yếu là muốn đi vào trong đó, muốn trải nghiệm một chút, muốn đăng một cái status lên vòng bạn bè thôi.
Hứa Đồ Cường khóc ròng những giọt nước mắt cảm động trong lòng.
Cùng lúc đó, Âu Dương cũng đã ngấu nghiến xơi xong hai miếng bánh nếp, cất tiếng cảm thán: "Ế, sao tự dưng lại hơi muốn đi phòng tập gym thế nhỉ?"
"Tôi biết rồi, chắc chắn là do nạp nhiều tinh bột quá. Dạo này ngày nào cũng nã điểm tâm nên béo lên rồi, đúng là nên chăm đi tập gym hơn.”
Không phải chứ người anh em, cậu ăn bánh nếp mà cái buff kích hoạt lại là muốn đi phòng tập gym rèn luyện á?
Đam mê tập gym đến thế cơ à?
Nhìn vóc dáng ngày một vạm vỡ của Âu Dương, Tần Hoài hơi muốn hít một ngụm khí lạnh, lo lắng ông bạn nối khố của mình có ngày luyện thành cái thân hình tráng hán bả vai Thái Bình Dương y chang mấy bộ truyện tranh Hàn Quốc mất.
Cái viễn cảnh đó...
Người anh em nói thật đấy, đã đam mê tập gym như vậy thì cậu cũng đừng khởi nghiệp mở quán lẩu cá hay quán trà sữa nữa, mấy cái mảng đó không hợp với cậu đâu. Nếu kẹt quá thì chúng ta khởi nghiệp mở phòng tập gym đi. Phòng tập của cậu chắc chắn sẽ không có vụ mở được ba tháng rồi ôm tiền bỏ trốn đâu, hơn nữa cũng chẳng bao giờ có chuyện quán đang mở mà tự dưng không tìm thấy ông chủ, bởi vì chính bản thân cậu ngày nào cũng phải đến tập cơ mà.
Phòng tập gym mới đúng là dự án khởi nghiệp chân ái dành cho cậu.
Lúc Triệu Thành An đến nhà ăn, bánh bao của Tần Hoài cũng đã ra lò.
Rất hiếm khi Triệu Thành An vừa vào bếp mà việc đầu tiên không phải là hỏi xem sáng nay ăn món gì, cậu ta chạy chậm đến bên cạnh Tần Hoài, lo lắng hạ giọng nói: "Tần Hoài, sao cậu không check WeChat thế?"
Tần Hoài đang nhào bột, thuận miệng đáp: "Tôi đang làm việc mà, rảnh đâu mà ôm điện thoại."
"Có chuyện gì à? Chắc không có việc gì gấp đâu, nếu có việc gấp thì mọi người đã gọi điện cho tôi rồi, điện thoại tôi vẫn đút trong túi đây này."
Triệu Thành An tỏ vẻ tuy không có việc gì gấp, nhưng cậu ta thì đang sốt ruột lắm rồi, lại càng hạ giọng nhỏ hơn hỏi: "Chẳng phải cậu đang cày nhiệm vụ của Vương đại gia sao? Sao nhiệm vụ của An Du Du lại hoàn thành rồi? Kỹ năng Lên Men cấp Bậc Thầy của cậu chẳng phải còn thiếu mấy chục điểm độ thuần thục cơ mà? Bây giờ cậu cày cấp chậm lắm đúng không, một ngày chỉ nhích được vài điểm thôi đúng không? Cậu lại giác ngộ rồi à?"
LVQ8371