Thạch Đại Đảm có chút ngại ngùng, hơi cúi đầu: "Tiểu Tần à, bữa sáng cậu làm quả thực rất ngon, tôi cũng muốn ngày nào cũng được ăn."
"Kỳ thực dịp Tết thì dễ giải quyết thôi. Thôn Tần Gia nhà cậu cách thôn nhà tôi không xa lắm, lái xe mất cỡ hai tiếng là cùng. Tôi có thể lái xe qua đó ăn sáng mỗi ngày, đằng nào thì bữa đầu tiên trong ngày cũng là bữa sáng mà."
"Chỉ có khoản nghỉ đông với nghỉ hè là hơi rắc rối chút..." Thạch Đại Đảm ngẫm nghĩ một lát: "Ngay cổng khu dân cư nhà tôi chắc có mấy mặt bằng khá ổn đấy, để tôi đi dạo quanh xem có chốt được chỗ nào cho cậu không."
"Nếu sáng nào cũng được thưởng thức bữa sáng do Tiểu Tần cậu làm, thì con trai với con gái tôi chắc kỳ nghỉ cũng chẳng thiết tha gì chuyện đi chơi xa đâu."
Tần Hoài: ...Không ngờ cái gã Đương Khang mày rậm mắt to như anh mà cũng xảo quyệt trong cái khoản đào góc tường giành người thế này.
Chỉ qua dăm ba câu, các thực khách của Vân Trung Tiểu Khu đã xác định là trong kỳ nghỉ đông và nghỉ hè sẽ rất khó gặp được Tiểu Tần sư phụ rồi.
Cơ mà Tần Hoài quả thực có chút xiêu lòng.
Chu kỳ nhiệm vụ kéo dài tận ba năm vốn đã rất lâu rồi. Nếu bên phía Thạch Đại Đảm có thể giải quyết được vấn đề dịp Tết, thì lúc nghỉ đông hay nghỉ hè... Tần Hoài cũng chẳng ngại về cổng khu dân cư nhà hắn mở tiệm ăn sáng tạm thời vài tháng đâu.
Cứ coi như là mang lại phúc lợi cho bà con lối xóm ở quê nhà vậy.
Cuối cùng, chuyến đi chơi công viên giải trí của mọi người đã khép lại với việc Âu Dương hộ tống Chu Hổ đến bệnh viện, Chu Hổ không ngoài dự đoán bị chẩn đoán viêm dạ dày ruột rồi được khuyến mãi thêm suất nhập viện, cùng với việc La Quân đã chơi vòng quay ngựa gỗ tận 11 lần.
Tiện thể nhắc luôn, vì lương tâm cắn rứt nên Tần Hoài quyết định sẽ thanh toán tiền viện phí cho Chu Hổ. Chu Hổ vô cùng cảm động, bèn hỏi hắn có muốn xem bói một quẻ hay không. Tuy bản thân anh ta cũng chẳng tin vào mấy thứ này, nhưng ngặt nỗi anh ta chẳng có tài cán gì khác ngoài việc bói cho hắn một quẻ.
Tần Hoài vui vẻ đồng ý ngay, bảo Chu Hổ cứ chọn một ngày lành tháng tốt, đến Vân Trung Thực Đường ngồi vừa nhâm nhi Điểm Tâm vừa bói cũng được.
Lúc về Tần Hoài đi chung một xe với Triệu Thành An và Thạch Đại Đảm. Tần Lạc muốn đi trung tâm thương mại gắp thú bông nên đi nhờ xe của Khuất Tĩnh, Khuất Tĩnh cũng vừa hay muốn đi siêu thị ở tầng hầm B1 mua thức ăn.
"Tần Hoài này, cậu có thấy La Quân chỉ đơn thuần là đam mê ngồi vòng quay ngựa gỗ không? Ông ấy thế mà ngồi được tận 11 chuyến đấy. Vòng quay ngựa gỗ thì có cái quái gì vui đâu, vậy mà ông ấy ngồi được những 11 chuyến cơ đấy." Trọng tâm câu chuyện của Triệu Thành An lúc nào cũng kỳ dị như vậy: "Cậu nói xem, liệu ông ấy có muốn sắp xếp một cái vòng quay ngựa gỗ ngay trong đám tang của mình không nhỉ?"
Tần Hoài bị Triệu Thành An làm cho cạn lời.
Mỗi khi Tần Hoài định ninh rằng mình đã hiểu rõ Triệu Thành An, thì anh ta sẽ lại dùng hành động thực tế để chứng minh cho hắn thấy rằng: Thế giới của Phù Du, cậu không thể nào hiểu được đâu.
Tần Hoài đành lên tiếng: "La tiên sinh đúng là rất thích chơi vòng quay ngựa gỗ, lần trước Hồng tỷ đã nhìn ra rồi. Nếu không chị ấy đã chẳng dắt ông ấy đi xếp hàng tận 11 lần, chị ấy đâu có thiếu tinh tế đến vậy."
Triệu Thành An kinh ngạc: "Ủa, không phải à?"
Tần Hoài: ...Người anh em à, cậu làm ơn bình thường lại chút đi, cậu cứ trừu tượng thế này thì tôi khó nói chuyện với cậu lắm đấy.
"La tiên sinh rất hiếm khi ra khỏi nhà." Tần Hoài quyết định bơ luôn Triệu Thành An, tiếp tục nói: "Ông ấy là người nắm giữ kỷ lục ru rú trong nhà lâu nhất của Vân Trung Tiểu Khu chúng ta đấy. Hồi Hồng tỷ chưa tỉnh lại, ông ấy là đối tượng cần được quan tâm chăm sóc đặc biệt của Ủy Ban Khu Phố."
"Nhiều lúc tôi với Hồng tỷ nói chuyện riêng, cả hai đều cảm thấy La tiên sinh thực ra rất cô đơn. Giờ giấc sinh hoạt của ông ấy lộn xộn, ăn uống thất thường, ngày nào cũng không cày phim truyền hình thì lại cày phim điện ảnh, đạo gần đây thì bắt đầu chuyển sang đọc tiểu thuyết."
"Cuộc sống như vậy nghe thì có vẻ tự tại đấy, nhưng La tiên sinh đã sống thế này suốt mấy chục năm trời rồi. Bản thân ông ấy vốn dĩ đang dùng cách này để tự trừng phạt chính mình, nếu thực sự thấy thoải mái tự tại thì đâu còn gọi là trừng phạt nữa."
"Dù sao thì phim truyền hình mấy năm nay quả thực rất khó nuốt, nhiều lúc Hồng tỷ còn phải kinh ngạc không hiểu sao La tiên sinh lại có thể xem nổi nữa."
"Nhân lúc La tiên sinh vẫn còn chưa tỏi, tìm cớ dẫn ông ấy ra ngoài giải sầu, đến công viên giải trí chơi vòng quay ngựa gỗ cũng rất tốt, cứ coi như là sự chăm sóc vào phút lâm chung đi. Hồng tỷ cực kỳ có kinh nghiệm trong việc xếp hàng chơi vòng quay ngựa gỗ, Tuệ Tuệ cũng rất thích trò này. Lần nào Hồng tỷ dẫn con bé đến công viên giải trí, thì y như rằng phân nửa thời gian là dành cho vòng quay ngựa gỗ."
Triệu Thành An bừng tỉnh đại ngộ, sau đó lại tiếp tục chấp niệm với câu hỏi của mình: "Vậy rốt cuộc là Tần Hoài cậu đã ngộ ra được cái gì?"
LVQ8371