Về sau, trừ phi Tần Lạc có món gì đặc biệt muốn ăn, bằng không hễ Tần Hoài nổi hứng đòi phát minh sáng tạo, là Tần Lạc lại gào khóc ôm chặt lấy đùi hắn van xin: Anh ơi em thật sự không muốn ăn mấy cái thứ dở tệ kia đâu, cầu xin anh đừng có sáng tạo nữa, tha cho em gái anh một con đường sống đi!
Không chỉ gào thét thảm thiết, mà còn phải khóc lóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, lấy tình cảm ra lay động, lấy đạo lý ra thuyết phục, kiểu như vừa khóc vừa kể lể thê lương ấy.
Có thể nói Tần Hoài đã nhận thức rõ ràng thực lực của mình thông qua từng tiếng gào thét bi ai của Tần Lạc.
Đừng có không biết tự lượng sức mình, đó là chân lý mà mỗi một vị sư phụ Điểm Tâm đều phải học được trên con đường trưởng thành. Tần Hoài đã thấu hiểu chân lý ấy rồi, hắn chẳng ngại tạo điều kiện cho An Du Du học hỏi chút đâu.
Tần Hoài bắt tay vào làm sủi cảo khoai tây cải thảo mà An Du Du muốn ăn trước.
Phải công nhận, cái loại nhân mà An Du Du nói thật đúng là chuẩn bài nhân bánh bao, làm bánh bao chắc chắn ăn sẽ rất ngon. Thịt băm mỡ màng một chút kết hợp với khoai tây và cải thảo, xào cho dậy mùi thơm rồi nêm nếm gia vị, gói vào vỏ bánh bao đem lên xửng hấp, hấp đến khi khoai tây thái hạt lựu mềm rục ra, đạt đến trạng thái lưng chừng giữa khoai tây viên và khoai tây nghiền, nước thịt tứa ra ngấm đẫm vào lớp vỏ bánh...
Mới nghĩ thôi đã thấy thèm rỏ dãi rồi.
Tiệm ăn sáng nhà An Du Du buôn may bán đắt ở thị trấn của họ quả nhiên là có lý do, mặc dù bố cô ấy có thói quen bớt xén nguyên liệu gây ra chút hoang mang về an toàn vệ sinh thực phẩm cho thực khách, nhưng tư duy làm bánh bao thì vẫn khá khẩm phết, ăn đứt mấy tiệm bánh bao bình thường ngoài kia.
Tần Hoài làm theo tư duy của nhân bánh bao, nên bất giác làm ra thành nhân bánh bao thật luôn. Hắn lại nghĩ đằng nào cũng lỡ làm thành nhân bánh bao rồi, chi bằng làm luôn chút bánh bao khoai tây cải thảo, thế là dựa trên nền tảng của sủi cảo khoai tây cải thảo, hắn tiện tay gói thêm một mẻ bánh bao nữa.
Dùng chung một loại nhân để vừa làm bánh bao vừa gói sủi cảo, Tần Hoài cũng coi như là khai sáng lịch sử, lại vừa đưa ra một quyết định đi ngược lại với lời răn của tổ tông. Cũng may là Trịnh Tư Nguyên đã quay về Cô Tô rồi, chứ nếu để anh ấy nhìn thấy cảnh này thì e là lại phải hoài nghi nhân sinh mất.
Làm xong phần An Du Du muốn ăn, Tần Hoài lại tiếp tục trộn nhân theo công thức đã lên kế hoạch từ trước. Sáng nay thời gian khá gấp gáp, hắn dự định chỉ làm Sửi Cảo Khoai Tây thôi, đợi qua 7 giờ rồi mới bắt tay làm các món ăn sáng khác.
Hiện tại mấy loại nhân của Sủi Cảo Khoai Tây đều khá bình thường, mùi vị cũng không đến nỗi tệ, sáng sớm ra chỉ có Sủi Cảo Khoai Tây và Giang Mễ Niên Cao lót dạ, thì cũng không đến mức bạc đãi các ông cụ bà cụ đi chạy bộ buổi sáng.
Trong lúc Tần Hoài đang mải gói sủi cảo, thì mẻ sủi cảo khoai tây cải thảo đã ra lò trước.
An Du Du lần lượt vớt từng cái sủi cảo ra, ráng thổi nửa phút cho nguội bớt, rồi nóng lòng không chờ được mà tọng ngay cái đầu tiên vào miệng, để rồi sau đó không có gì bất ngờ khi cô nàng phải đeo lên một lớp "mặt nạ thống khổ".
An Du Du tuy rất khoái khẩu món Sủi Cảo Khoai Tây, nhưng khẩu vị của cô ấy vẫn hoàn toàn bình thường, vẫn mang trong mình tiêu chuẩn và sự cảm thụ hương vị của một người bình thường.
"Khó nuốt lắm đúng không.” Tần Hoài cười tửm tim, "Nhân bánh bao và nhân sủi cảo không thể đánh đồng làm một được đâu, nhân bánh bao cần nhiều đầu mỡ, chứ nhân sủi cảo mà đầy đầu mỡ như vậy thì hỏng bét."
"Tại sao vậy anh?" An Du Du ngơ ngác hỏi.
Nói đơn giản là vì bánh bao thì hấp, còn sủi cảo thì luộc. Hai phương pháp nấu nướng khác nhau, vỏ bánh khác nhau nên yêu cầu về nhân đương nhiên cũng khác nhau. Ngay cả thịt heo, làm nhân bánh bao và nhân sủi cảo cũng phải dùng những phần thịt khác nhau, cụ thể vì sao lại như vậy...
"Em tự nghiên cứu vài ngày đi, Du Du, em cũng đứng cạnh xem anh làm lâu như vậy rồi. Nhào bột học rồi, băm nhân học rồi, trộn nhân thực ra cũng học rồi. Học nấu ăn không thể cứ cắm đầu nhìn, mà phải có không gian để tự suy nghĩ."
"Cái này coi như là bài tập anh giao cho em, bao giờ nộp thì tùy em, đợi khi nào em nghĩ thông suốt thì nói cho anh biết."
An Du Du không ngờ mình đã nghỉ học bao nhiêu năm rồi mà giờ vẫn phải nộp bài tập, cô nàng lập tức cảm thấy như trời sập, có khoảnh khắc thậm chí còn chẳng thiết tha làm người thừa kế tương lai của Vân Trung Thực Đường nữa.
Phải biết rằng, nếu cô ấy mà có lấy một chút xíu đam mê học hành nào, thì đã chẳng đến mức chỉ lận lưng mỗi cái bằng cấp hai.
Tần Hoài vốn định gọi An Du Du ăn thử hai miếng Giang Mễ Niên Cao để xốc lại tinh thần, nhưng nhìn trạng thái này của cô ấy, hắn lại cảm thấy bây giờ em ấy không thích hợp để ăn cho lắm.
Buff của Giang Mễ Niên Cao tất nhiên không tồi, nhưng lại là một con dao hai lưỡi. Ăn vào đúng nhịp thì hiệu suất làm việc/học tập tăng gấp đôi, ăn sai nhịp lại dính debuff trốn việc gấp bội.
An Du Du trước giờ vẫn luôn làm việc chăm chỉ, nhưng có nỗ lực làm việc hay không lại phụ thuộc vào thâm tâm của người ăn. Tần Hoài nắm chắc mình ăn xong kiểu gì cũng nhận được buff nỗ lực làm việc, hắn cũng rất tự tin vào buff trốn việc của Triệu Thành An. Thế nhưng với Tần Lạc và Âu Dương thì hắn đành phải giữ thái độ hoài nghi.
LVQ8371