Lúc ban phát nhiệm vụ, mấy người có tôn trọng người chơi chút nào không vậy?
Ít ra cũng phải đợi tôi share nhiệm vụ vào nhóm chat xong xuôi rồi hẵng báo hoàn thành chứ, làm ăn cái kiểu này khiến nam chính trong truyện hệ thống là tôi đây chẳng có tí cảm giác được tham gia nào cả.
Chẳng giống nam chính chút nào.
Cứ cái đà này thì độc giả ném đá chết mất.
Có hiểu hệ thống trò chơi là gì không hả? Cái đồ hệ thống trò chơi không có chăm sóc khách hàng, cũng chẳng có kênh phản hồi ý kiến kia.
"Du Du, em còn Tâm Nguyện nào khác nữa không?”
An Du Du bị câu hỏi không đầu không đuôi đột nhiên nhảy ra của Tần Hoài làm cho đứng hình. Lúc này cô nàng vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi bi thương vì sủi cảo khoai tây cải thảo hóa ra chẳng ngon như tưởng tượng, kéo theo việc ăn bánh bao khoai tây cải thảo cũng có phần mất tập trung. Bị hắn thình lình hỏi một câu như vậy, não bộ của cô ấy bỗng chốc chập mạch.
"Tâm... Tâm Nguyện ạ?" An Du Du không hiểu tại sao Tần Hoài lại tự dưng hỏi thế, Tâm Nguyện của cô ấy thì đầy ra đấy chứ.
Cô ấy muốn chiếc váy xinh xẻo nhìn thấy trên video ngắn hai ngày trước, muốn đi biển nghỉ dưỡng câu cá tắm nắng, muốn đến trung tâm thương mại đánh chén một bữa no nê thống khoái, muốn tậu chiếc ghế massage hằng ao ước dù giá cao ngất ngưởng tới 5 chữ số, và cô ấy còn muốn mua đứt luôn căn hộ đang ở tại Vân Trung Tiểu Khu nữa.
Nhưng mấy cái này nói ra được sao?
An Du Du cũng muốn nói lắm chứ, nhưng lý trí lại mách bảo cô ấy là không thể.
An Du Du đành phải nói ra cái Tâm Nguyện dễ hoàn thành nhất mà cô nàng có thể nghĩ đến: "Hôm nay cho em gói thêm một ít Sủi Cảo Khoai Tây mang về nhé, nhưng đừng lấy nhân khoai tây cải thảo nữa, được không anh?"
"Đương nhiên là được!" Tần Hoài phóng khoáng vung tay, "Nhân gì cũng được tuốt, em cứ suy nghĩ trước đi, đợi anh đi vệ sinh cái đã, lúc về em muốn ăn gì anh làm cho cái nấy!"
Nói xong Tần Hoài liền chuồn thẳng. Lúc từ trong bếp bước ra, hắn vừa vặn đụng ngay Hứa Đồ Cường đang hớn hở bước vào nhà ăn.
"Chào buổi sáng Tiểu Tần sư phụ, tôi có một tin tốt muốn báo cho cậu đây, tôi..."
Tần Hoài đang vội đi vệ sinh để xem ký ức nên cắt ngang lời Hứa Đồ Cường, ném luôn cho ông ấy một tin tốt khác: "Hứa đại gia, sáng nay có Giang Mễ Niên Cao đấy."
"Giang Mễ Niên Cao!" Tiếng hét đầy kinh hỉ của Hứa Đồ Cường như muốn xé toạc cả bầu trời.
"Hôm nay cháu đến muộn nên làm hơi ít loại Điểm Tâm, hiện tại chỉ có Sủi Cảo Khoai Tây với Giang Mễ Niên Cao, thêm một ít bánh bao khoai tây cải thảo nữa. Nếu ông muốn ăn thì bảo An Du Du lấy cho hai cái nhé, không lấy tiền đâu."
"Sủi cảo khoai tây cải thảo... ăn không ngon lắm đâu, cháu khuyên ông đừng nên ăn. Giang Mễ Niên Cao ông cũng ăn ít thôi nhé, ông có tuổi rồi ăn nhiều đồ nếp không tốt cho dạ dày đâu. Sau này sáng nào cũng có bán Giang Mễ Niên Cao, ông không cần mua quá nhiều đem về tích trữ làm gì, cứ mỗi ngày mua đồ tươi ăn là được."
Tần Hoài nói xong liền ba chân bốn cẳng chạy về phía nhà vệ sinh, bỏ lại Hứa Đồ Cường đứng chôn chân tại chỗ rưng rưng cảm động, lẩm bẩm: "Sáng nào cũng có Giang Mễ Niên Cao, mình không phải đang nằm mơ đấy chứ."
"Đại sư bói quả nhiên không sai, năm nay mình thực sự đổi vận rồi!”
Tiền đại gia cạn lời liếc nhìn Hứa Đồ Cường, cà khịa: "Ông vẫn cúng tiền cho gã thầy bói đó à? Năm nào cũng đều đặn cúng năm nghìn tệ, ông đúng là tiền nhiều để đốt mà. Có năm nào gã không phán ông sắp đổi vận không, ông lấy đâu ra lắm vận thế mà năm nào cũng đổi?"
Hứa Đồ Cường cáu kỉnh vặc lại: "Lão họ Tiền kia thì biết cái quái gì? Chu đại sư là đại sư hàng thật giá thật đấy, tháng 1 năm nay tôi vừa thỉnh bùa chuyển vận, bây giờ linh nghiệm luôn rồi này, ông nói xem có hiệu quả hay không!"
Thôi bỏ đi, Hứa Đồ Cường thấy vui là được.
Ở một diễn biến khác, Tần Hoài phóng như bay vào nhà vệ sinh nhân viên, đóng cửa, chốt khóa, mở hệ thống trò chơi, một chuỗi động tác diễn ra liền mạch lưu loát.
Đã lâu rồi Tần Hoài không xem ký ức trong nhà vệ sinh nhân viên của Vân Trung Thực Đường, hắn mang máng nhớ lần trước xem ký ức ở đây đúng là... lần trước. Vì đoạn ký ức trước đó của An Du Du đã xem từ rất lâu rồi, nên hắn cũng không còn nhớ rõ nội dung cụ thể, trước khi xem đành phải hồi tưởng lại đôi chút.
An Du Du đi ăn mày ở Ma Đô mà cũng ngoi lên làm đại ca, còn thuê hẳn một căn nhà ngói gạch đá xanh, đúng kiểu lên đời, nhắm chừng sắp được sống những ngày tháng tươi đẹp rồi.
Ừm, chỉ một câu mà tóm gọn luôn nội dung tác giả nào đó phải rặn ra mấy chương mới viết xong.
Tần Hoài click vào [Một đoạn giấc mộng của An Du Du], chọn "Có".
"Mọi người đến đông đủ cả rồi đúng không? Tiểu Tứ, bây giờ là chị đại đang nói chuyện, cấm không được dụi mắt, cũng cấm luôn ngáp dài ngáp ngắn. Nghe chị đại nói chuyện là phải nghiêm túc, phải cung kính, phải khắc cốt ghi tâm những lời chị đại dạy, rõ chưa?"
Tần Hoài vừa bước vào giấc mộng của An Du Du, đã thấy cô nàng đang đứng tập huấn buổi sáng.
Lúc này đã là mùa đông, bên ngoài tuyết không rơi, nhưng những cơn gió lạnh thấu xương thỉnh thoảng lại rít lên từng đợt. Trời vừa tờ mờ sáng, An Du Du khoác trên người bộ áo bông cáu bẩn, chắp tay đi đi lại lại trong khoảnh sân sạch sẽ.
Trừ Giang Vệ Quốc ra thì 12 đứa đàn em đang xếp thành một hàng. Đứa thì quấn chăn, đứa thì tròng mấy lớp quần áo, tất cả đứng túm tụm lại trước cửa nhà nghe chị đại giáo huấn.
LVQ8371