"Đưa Lạc Lạc đến công viên giải trí đúng là một việc rất cần lòng dũng cảm đấy!" Âu Dương run rẩy cảm thán.
Tần Hoài vô cùng tán thành gật đầu, đồng thời dùng hành động thực tế để chứng minh cho Âu Dương thấy làm anh trai của Tần Lạc thì không bao giờ đánh trận mà không chuẩn bị, hôm nay hắn không phải đến công viên giải trí để nộp mạng.
Tần Hoài nhìn sang An Du Du đang có chút dè dặt, hắn hiền hòa mỉm cười với cô ấy, sau đó lớn tiếng gọi Tần Lạc lại: "Lạc Lạc, đừng chạy nhanh thế. Lại đây, anh có việc muốn nói với em."
Tần Lạc vội vàng vui vẻ xách túi đồ ăn vặt chạy về.
"Chị Du Du là lần đầu tiên đến công viên giải trí, trong số những người ở đây thì em và chị ấy là xấp xỉ tuổi nhau nhất. Lạc Lạc, hôm nay anh giao cho em một nhiệm vụ, em dẫn chị Du Du đi chơi trong công viên giải trí một ngày được không?"
Tần Lạc vưi vẻ nhận lời: "Dạ vâng!”
Sau đó cô bé vô cùng tự nhiên kéo tay An Du Du định chạy về phía trước, vừa chạy vừa nói: "Chị Du Du em bảo này, đến công viên giải trí là nhất định phải chơi tàu lượn siêu tốc! Bình thường cứ vừa mở cửa là phải đi xí chỗ tàu lượn ngay, như thế mới không phải xếp hàng. Lát nữa em dẫn chị đi, chúng ta ngồi hàng đầu tiên, hàng đầu tiên là vui nhất luôn!"
Tần Hoài cảm thấy hôm nay mình chắc chắn có thể sống sót ra khỏi công viên giải trí rồi, tiếp theo chỉ cần đảm bảo An Du Du cũng có thể sống sót ra khỏi đây là được.
Cả nhóm đi đến khu vực cổng vào để xếp hàng, lúc tới nơi vừa đúng 9 giờ tròn. Việc kinh doanh của công viên giải trí vào Chủ nhật quả nhiên rất tốt, nhóm của Tần Hoài chỉ xếp hàng vào cổng thôi mà cũng mất tới năm sáu phút.
Trần Huệ Hồng vì đẩy La Quân - một ông lão neo đơn, nên lúc xếp hàng đã nhận được chút ưu ái, được đi lối đi ưu tiên. Không ít du khách nhìn thấy ông lớn tuổi như vậy còn ngồi xe lăn mà vẫn đến công viên giải trí thì nhao nhao cảm thán, cảm thấy ông đúng là đam mê đi công viên giải trí thật, tình trạng sức khỏe thế này mà vẫn cố đi.
Nhân lúc La Quân đi lối đi ưu tiên, Tần Hoài tranh thủ thời gian hỏi Thạch Đại Đảm: "Tâm trạng của La tiên sinh hôm nay thế nào?”
Thạch Đại Đảm ngẫm nghĩ một chút: "Trên đường tới đây, cơ bản là ông ấy lấy câu 'Trần Huệ Hồng cô bị bệnh à' ra dùng thay cho dấu phẩy luôn."
Tần Hoài gật đầu, thế nghĩa là tâm trạng vẫn còn tàm tạm.
"Tần Hoài, sao tự dưng cậu lại nghĩ ra chuyện hôm nay rủ mọi người đến công viên giải trí chơi thế? Có nhiệm vụ gì à?" Thạch Đại Đảm hỏi.
"Không có nhiệm vụ gì đâu." Tần Hoài lắc đầu, "Tôi chỉ thấy công viên giải trí khá vui, rất thư giãn, dạo này tâm trạng đang tốt nên muốn rủ mọi người cùng ra ngoài đi chơi thôi."
"Ban đầu tôi cũng từng nghĩ hay là tổ chức đến cô nhỉ viện của viện trưởng Khuất làm tình nguyện viên, nhưng đến cô nhỉ viện thì chắc chắn La tiên sinh sẽ không đi, còn công viên giải trí thì xác suất ông ấy chịu đi sẽ cao
Thạch Đại Đảm lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "Tôi cũng thấy đến công viên giải trí rất hay, lần trước đến đây tôi đã thấy vui lắm rồi."
Tần Hoài: ? Lần trước lão Thạch anh có chơi trò nào à?
Tần Hoài nhớ mang máng lần trước Thạch Đại Đảm đến công viên giải trí chỉ toàn lẽo đẽo đi theo sau mọi người, giúp xách đồ, chứ hắn có chơi trò nào mấy đâu.
"Thế... thế thì tốt quá, lão Thạch lát nữa anh có đi tàu lượn siêu tốc cùng bọn tôi không?"
Thạch Đại Đảm: ”... Thôi, tôi không thích đi tàu lượn siêu tốc đâu."
Tần Hoài cảm thấy mình có vẻ hơi bí chủ đề đành kiếm chuyện làm quà, đang định nói thêm gì đó để chữa cháy thì Chu Hổ liền từ bên cạnh sán tới, hỏi: "Tiểu Tần sư phụ, ngài có tiện nói chuyện một lát không?"
Thạch Đại Đảm rất thức thời lùi sang một bên.
Hắn cảm thấy chuyện Chu Hổ sắp nói chắc là việc chính sự, vẻ mặt của anh ta khá nghiêm túc, không hề có chút nịnh bợ nào.
"Chuyện là thế này, bình thường tôi có làm thêm chút nghề tay trái, không biết Tiểu Tần sư phụ ngài có rõ không. Trong lúc làm dịch vụ tang lễ, tôi còn làm thêm chút mảng phong thủy nữa."
“Tôi cũng có nghe phong phanh.”
"Ông Hứa Đồ Cường là khách quen ở nhà ăn của ngài đúng không?"
"Là thế này." Chu Hổ hạ thấp giọng, "Ngài có thể cho ông Hứa Đồ Cường một cơ hội, để ông ấy được ngồi trong bếp ăn Điểm Tâm có được không?"
"Tôi biết yêu cầu này có thể hơi kỳ quái và đường đột, thực ra tôi cũng không hiểu tại sao ông Hứa Đồ Cường lại cố chấp với việc ngồi trong bếp ăn Điểm Tâm đến vậy, nhưng tôi thực sự rất sợ ông ấy bị lừa."
"Đầu năm nay tôi hơi kẹt tiền, nên đã bán mấy chục tờ bùa Chuyển Vận với giá 500 tệ một tờ. Đa số mọi người mua bùa chỉ để an tâm, nhưng ông Hứa Đồ Cường có vẻ tin sái cổ. Bây giờ ông ấy đinh ninh là bùa Chuyển Vận tôi bán có tác dụng thật, đòi bỏ ra mấy vạn tệ để mua một tờ hiệu nghiệm hơn, giúp ông ấy được vào bếp ngồi ăn."
"Có thể ngài không hiểu những người ở độ tuổi của ông Hứa Đồ Cường đâu, đến tầm tuổi này họ bảo thủ lắm, chỉ tin vào những gì mình muốn tin, chưa đựng tường chưa chịu quay đầu. Nhiều khi dù biết mười mươi là mình bị lừa rồi, nhưng vẫn cứ cãi cố, vì thể diện và niềm tin của bản thân mà khuynh gia bại sản cũng không chừng.”
"Tôi thực sự sợ ông ấy không mua được bùa Chuyển Vận ở chỗ tôi, rồi lại bị mấy gã đồng nghiệp khác lừa mất."
"Tôi có thể bỏ ra 5000 tệ để mua một chỗ trong bếp cho ông Hứa Đồ Cường, cho ông ấy vào đó ngồi ăn một lần được không?"
Chu Hổ khẩn khoản cầu xin.
LVQ8371