12 đứa đàn em mà An Du Du dẫn theo, đứa nào cũng có đất diễn, mỗi đứa đóng một vai trò riêng, mỗi đứa đều có phân cảnh tỏa sáng của riêng mình. Trong đó Tiểu Tứ vì nhỏ tuổi lại có diễn xuất đỉnh cao, nên được theo chân An Du Du diễn tận ba tăng.
Cả một ngày trời, An Du Du xin được 37 đồng bạc trắng, hai chiếc lá vàng, một vốc hạt bạc nhỏ cùng một mớ tiền đồng và tiền giấy lẻ tẻ, các loại đồ ăn thức uống thì nhiều không đếm xuể.
Có điều những đồ ăn xin được đều là món chính, bánh bao, bánh nướng các loại, thịt và rau thì không có. Có lẽ các gia đình giàu có cảm thấy ăn mày không cần ăn thức ăn, chỉ cần ăn no món chính là được.
Nhà giàu ra tay hào phóng, vừa ra tay không phải là đồng bạc trắng thì chính là một trận đòn hiểm. Tầm hơn 10 giờ tối, An Du Du không đến Phúc Ký tìm Giang Vệ Quốc (Tần Hoài đoán giờ này hắn chắc đã tan làm về rồi), dẫn theo 12 đứa đàn em rồng rắn kéo nhau về nhà.
Có lẽ vì đang là dịp Tết, dọc đường An Du Du đi về hiếm hoi lắm mới không cảnh nhà nhà cửa đóng then cài tối om. Không ít nhà đều thắp đèn, thỉnh thoảng lại có tiếng nói cười vọng ra, khiến người ta dù đứng trong gió lạnh cũng cảm thấy ấm áp.
Tiểu Tứ hôm nay diễn tận ba tăng, miễn cưỡng cũng coi như là có công lao bực nhất. Trên đường về, nó thành công hất căng Tiểu Cửu để bám sát gót An Du Du, lúc sắp về đến nhà mới đám sụt sịt mũi hỏi: "Chị đại, tối nay chúng ta thật sự được ăn chân giò sao?”
"Đương nhiên!" An Du Du tự hào đáp, "Không chỉ tối nay ăn, mà rằm tháng Giêng cũng phải ăn!"
"Không chỉ ăn chân giò, mà còn phải ăn cả đầu heo, đuôi heo, sườn heo nữa."
Mới nghe An Du Du nói vậy, Tiểu Tứ đã thèm chảy nước dãi. Nó ôm khư khư mớ đồ ăn xin được trong lòng, vô cùng ao ước nói: "Con lợn tốt thật đấy, ăn ngon quá chừng."
An Du Du cảm thấy Tiểu Tứ nói một câu cực kỳ có lý, tán đồng gật đầu.
"Vậy chị đại, tối nay em có được ăn một miếng chân giò không?" Tiểu Tứ lại hỏi.
"Tất nhiên là được, hôm nay mọi người đều vất vả rồi, về nhà mỗi đứa được một miếng. Thịt để chị chia, mấy đứa không được tự cắn, há mồm ra cắn một cái là hết sạch chân giò của chị mất. Tiểu Tứ hôm nay diễn đặc biệt xuất sắc, em được ăn hai miếng."
"Cảm ơn chị đại, em nhất định sẽ cố gắng!" Tiểu Tứ gân cổ lên gào.
Đang mải nói chuyện, cả đám đã đi đến cổng sân.
Trên tầng 2 của căn nhà ngói gạch đá xanh, phòng nào cũng sáng đèn. Phòng bếp là sáng nhất, chắc không phải ánh đèn mà là ánh lửa.
Trần Thuận đứng ở cửa bếp, thấy nhóm An Du Du về thì ra đón, nói: "Mẹ tôi bảo tầng một các cô thuê không có bàn ăn, nên bảo tối nay mọi người lên tầng 2 ăn cơm. Bữa tất niên mà kê cái bàn nhỏ trong bếp ăn thì mất hay, phải lên lầu quây quần bên bàn tròn mới ra dáng bữa cơm tất niên."
"Trên mặt cô dính cái gì thế? Bị ai đánh à?" Trần Thuận hơi hoang mang nhìn An Du Du, vẻ mặt hắn hiện rõ sự thắc mắc: Cô mà cũng bị đánh sao, cô chạy nhanh lắm cơ mà.
An Du Du bực dọc lườm Trần Thuận một cái: "Cậu mới bị đánh ấy! Cỡ vóc dáng như cậu, một mình tôi chấp 8 người! Đi ăn xin là phải trả giá cậu có hiểu không hả? Cậu tưởng đi ăn xin mà dễ à, ăn xin cũng cần kỹ thuật lắm đấy!"
"Thập Tam đang ở trong bếp đúng không, chân giò xong chưa?"
"Chắc là xong..."
Trần Thuận còn chưa dứt lời, An Du Du đã bơ hắn luôn, lao thắng vào bếp, vừa chạy vừa gào: "Thập Tam, cậu về lúc nào thế? Cơm nước xong chưa? Hôm nay tôi sắp chết đói rồi đây, vì bữa tối nay mà ban ngày tôi nhịn đói meo, xin được cháo nóng cũng chăng dám húp, nhường hết cho tựi nó đấy."
"Cậu có hấp bánh bao không? Có làm cái món sủi cảo gì đó mà người phương Bắc hay ăn ngày Tết như cậu kể không? Hôm nay bọn tôi xin được bao nhiêu là bánh bao trắng với bánh nướng chay đấy, Phúc Ký có thưởng tiền cho cậu không?"
Tần Hoài đi theo An Du Du vào bếp, Giang Vệ Quốc đang bận rộn bên bệ bếp. Trong nồi đang hầm chân giò, bên cạnh bày sẵn mấy món mặn món chay vừa xào xong, trên một cái bếp khác còn đặt xửng hấp đang bốc khói nghi ngút.
Tần Hoài nhìn lướt qua mấy món đã xào xong.
Cải thảo xào thịt băm, cần tây xào thịt băm, đậu phụ xào thịt băm, đậu phụ hầm thịt thái lát, củ cải trắng xào thịt thái lát.
Món nào món nấy đều có thịt băm với thịt thái lát, ở thời đại này tuyệt đối được coi là mâm cơm mặn xịn xò rồi.
Quả nhiên là đón Tết có khác.
Giang Vệ Quốc ngẩng đầu nhìn An Du Du, sửng sốt: "Chị đại, chị bị ai đánh à?"
"Trên đường về bị cướp hả?"
"Cậu mới..."
"Hôm nay ông chủ thưởng cho tôi ba đồng bạc trắng, còn cho thêm một miếng thịt ba chỉ." Giang Vệ Quốc nói, "Vốn dĩ tôi định tối nay làm thịt kho tàu, nhưng thấy chị đại bị..."
"Tôi nghĩ miếng thịt ba chỉ này cứ để rằm tháng Giêng làm thịt kho tàu thì hơn."
"Thịt kho tàu?" An Du Du chẳng buồn thanh minh nữa, toàn bộ sự chú ý đã va phải ba chữ thịt kho tàu, "Thịt kho tàu là món gì? Ngon không? Thịt kho tàu ngon hay chân giò ngon?"
"Chị đại không biết món thịt kho tàu thì sao lại biết món chân giò?"
"Nói thừa, cậu chưa kể thì sao tôi biết được. Thế thịt kho tàu là cái gì? Chẳng phải ngày nào cậu cũng lải nhải là thầy Đinh gì đó làm móng... chân giò ngon nhức nách sao, nếu không thì tôi cũng chẳng thèm ăn chân giò làm gì."
"Làm! Hôm nay nấu thịt kho tàu luôn!" An Du Du vừa nói vừa lôi hết mớ đồng bạc trắng giấu trong người đập cái chát xuống bàn, "Bây giờ chị đây có khối tiền, rằm tháng Giêng tôi phải xơi nguyên một con lợn!”
LVQ8371