Sáng sớm, Tất Đại khẽ mở mắt, còn chưa quen hẳn với ánh bình minh, rồi cảm nhận được hơi ấm trong lòng ngực, không khỏi ngẩn người đôi chút.
Ta thế mà đã có vợ rồi ư?
Gia cảnh Tất Đại vốn nghèo khó, trong nhà có sáu anh em, cuộc sống chỉ vừa đủ để không chết đói mà thôi.
Người vợ đang nằm trong vòng tay Tất Đại tên là Nguyễn Nhị Nương, hôm trước chàng bốc thăm mà có được.
"Phu quân..." Tiếng gọi còn ngọng nghịu của vợ khiến lòng Tất Đại rực lửa. Chàng chỉ nghĩ đến hôm nay còn phải đi thao luyện, mới đành lòng kìm nén dục vọng.
Vợ chồng rời giường rửa mặt, sau đó Nguyễn Nhị Nương nấu cháo, còn trộn thêm một món rau dại.
Tất Đại hài lòng ngắm nhìn thê tử bận rộn, cảm thấy nếu có thể có một mụn con, chàng sẽ không còn gì nuối tiếc.
Lương thực cùng gia sản đều do Bố Chính Ti cung cấp, giá cả rất thấp, hơn nữa chưa cần trả tiền ngay, cũng không tính lãi.
Chờ ta đem mấy chục mẫu đất kia trồng trọt có thành quả, chút tiền này chẳng đáng là bao!
Ăn xong bữa sáng đơn giản, Tất Đại vừa khoa tay vừa nói chuyện, bảo với thê tử rằng mình phải đi thao luyện, dặn nàng ở nhà nghỉ ngơi.
Nhưng Nguyễn Nhị Nương lại chỉ về hướng ruộng đồng nhà mình, lắc đầu ý muốn ra đồng.
Nàng dâu tốt bụng biết bao!
Tất Đại không kìm được bẹo má vợ một cái, sau đó cười ha hả đi ra sân tập trong thôn.
Nguyễn Nhị Nương mặt ửng hồng, trong lòng ngọt ngào.
Bởi vì Giao Chỉ nữ nhiều hơn nam, nên rất nhiều phụ nữ chỉ có thể làm thiếp của người khác, hoặc phải sống cô đơn cả đời.
Bố Chính Ti Giao Chỉ ban hành một mệnh lệnh điều động hàng ngàn nữ tử chưa lập gia đình, Nguyễn Nhị Nương là một trong số đó.
Những cô gái này lúc đầu còn sợ hãi bị những người chồng từ Trung Nguyên đánh đập, nhưng chưa đầy hai ngày, những nam tử Trung Nguyên trong miệng các nàng đã trở thành những người chồng tốt, những người đàn ông tốt.
Những di dân này đều sống quần tụ, mỗi làng có một trăm hộ gia đình.
Ngay trước khu định cư có một sân tập lớn, hôm qua vừa mới được san bằng.
Khi Tất Đại đến sân tập, một trăm nam nhân đã tề tựu đông đủ.
"Tất Đại, vợ ngươi có chịu khó không?" Mã Nhị Bảo, người quen từ trên đường di chuyển, cười cợt hỏi.
Tất Đại hơi ngượng nghịu nói: "Chịu khó lắm. Việc nhà việc đồng đều là một tay tháo vát, không kém gì ta đâu."
Mã Nhị Bảo vui vẻ nói: "Quả đúng là vậy! Vợ ta cũng giỏi việc quán xuyến gia đình, việc nhỏ trong nhà ta đều không phải bận tâm."
Tất Đại nghe vậy liền cảnh cáo: "Hưng Hòa Bá đã từng nói, không được vô cớ đánh đập vợ con, nếu không sẽ bị đuổi về Trung Nguyên đấy!"
Mã Nhị Bảo trợn mắt nói: "Người vợ tốt như vậy, ta đâu có điên, làm sao nỡ đánh nàng chứ!"
"Vậy thì tốt." Tất Đại vẻ mặt mãn nguyện nói: "Nhà ta còn có hai đứa em trai chưa có vợ, tối nay ta đi nha môn hỏi xem, liệu bên này còn ai chưa có gia thất không."
"Tất cả đứng nghiêm! Đứng thành hàng theo chiều cao!" Lúc này, Đinh Thanh, vị thôn trưởng, bước ra. Ông nhìn những thôn dân đang tốp năm tốp ba, bèn bước lên phía trước ra lệnh.
Trong mỗi làng như thế này, đều có một lão binh tự nguyện ở lại Giao Chỉ định cư.
Những lão binh này đều là thôn trưởng, và khi chiến tranh thì chính là Bách hộ quan.
Đinh Thanh chính là lão binh tự nguyện ở lại, cho nên khi phân phối có thể tự mình chọn lựa vợ, chứ không phải phải bốc thăm như những di dân khác.
"Đứng nghiêm!" Đinh Thanh dùng cây gậy nhỏ quật vào mấy gã đang cười đùa cợt nhả, sau đó bắt đầu thao luyện.
Vốn là nông phu, Tất Đại chưa từng trải qua luyện tập bước đi nghiêm khắc có kỷ luật như thế này. Nhưng thân thể chàng cường tráng, nên chàng cũng không e ngại.
Đây là phương pháp thao luyện do Tụ Bảo Sơn Vệ ban hành, Đinh Thanh bản thân cũng chưa quen thuộc lắm, tối qua phải nghiên cứu trong nhà cả đêm.
Sau nửa canh giờ luyện tập đi nghiêm khô khan, Đinh Thanh cho người khiêng một đống lớn trường thương đến.
Phương Tỉnh không cho rằng những nông phu này có thể trở thành võ lâm cao thủ, bèn dứt khoát chọn trường thương trận.
"Mười người một hàng, theo ta mà đâm."
"Giết!"
"Giết!"
Từ phía đông thôn, hơn mười kỵ sĩ đến. Đinh Thanh thấy vậy liền ra lệnh dừng thao luyện, cảnh giác nhìn chằm chằm những người đang đến.
Đến khi những người cưỡi ngựa đến gần, Đinh Thanh nhận ra người dẫn đầu, vội vàng quỳ một gối xuống đất: "Kính chào Bá gia."
"Kính chào Bá gia."
Nghe những tiếng hô không đồng đều, Phương Tỉnh cười híp mí nói: "Tất cả đứng lên."
Đinh Thanh đứng dậy, lớn tiếng nói: "Bẩm Bá gia, tiểu nhân đang tổ chức thao luyện."
"Được."
Phương Tỉnh bước đến trước hàng ngũ, nhìn những hán tử Đại Minh hôm trước còn lấm lem bùn đất, bèn nói: "Ta là Phương Tỉnh, hôm nay đến xem mọi người sống có tốt không. Mà xem ra các ngươi đều mặt mày hồng hào, chắc hẳn không tệ chứ?"
Đây là lần đầu tiên Tất Đại được nhìn thấy cận cảnh một vị Bá gia Đại Minh, nên chàng hồi hộp đến không nói nên lời.
Nhưng Mã Nhị Bảo lại gan dạ hô lớn: "Bá gia, chúng ta đều sống tốt lắm, vợ con cũng rất tốt!"
"Ha ha ha ha!"
Những hán tử còn chưa hiểu kỷ luật này đều cười rộ lên.
Phương Tỉnh mặt nở nụ cười nói: "Các ngươi sống tốt, thì ta cùng Hoàng đại nhân mới có thể sống tốt. Cho nên tất cả hãy cố gắng trồng trọt, cố gắng sinh con đẻ cái. Ta hy vọng lần sau trở lại, trong thôn này có thể nghe được tiếng trẻ con bi bô."
Mã Nhị Bảo lại lớn mật nói: "Bá gia, không có vấn đề! Tiểu nhân đêm qua cùng vợ ba lần giao hoan, trong bụng nàng chắc chắn đã có con rồi."
"Ha ha ha ha!"
Lại là một trận cười to. Đinh Thanh đứng sau lưng Phương Tỉnh, vội vàng đưa tay lên cổ làm động tác cắt tiết gà, ra hiệu mọi người im lặng chút.
Nhưng Phương Tỉnh lại không cho là vô lễ mà mỉm cười, chờ khi mọi người im lặng mới lên tiếng: "Các ngươi đến nơi này, về sau con cháu cũng sẽ ở đây sinh sôi nảy nở, có mang theo bài vị tổ tông không?"
Người Hán đi đến đâu, bài vị tổ tông cũng mang theo đến đó. Những bài vị đó không chỉ là gỗ, mà là nơi ký thác tinh thần.
"Bá gia, khi tiểu nhân rời đi, trong nhà đã làm bài vị tổ tông mới, dặn tiểu nhân ở Giao Chỉ phải khai chi tán diệp, không được quên tổ tông."
"Khi tiểu nhân rời đi, trong nhà dặn rằng dù tiểu nhân có chết, trước khi chết cũng phải nhớ kỹ sắp xếp cẩn thận bài vị tổ tông."
Tổ tông không phải một khái niệm hư ảo, mà là cội nguồn. Một người nếu không có tổ tông, vậy người đó sẽ không có cội nguồn.
Những kẻ vong bản, quên đi tổ tiên, liệu có ít ỏi gì đâu?
Phương Tỉnh chợt khựng lại, sau đó tiếp tục nói: "Điều này rất tốt. Người Hán chúng ta đi đến đâu, tổ tông liền theo đến đó, nơi đó chính là đất của người Hán chúng ta, ai cũng không thể cướp đi!"
Lời này khơi dậy khí thế, Mã Nhị Bảo kích động nói: "Bá gia, nếu ai dám đến cướp đoạt chúng ta, vậy thì hãy đuổi hắn đi!"
Phương Tỉnh khẽ gật đầu: "Không, không phải đuổi đi. Nếu có ngoại tộc xâm lấn, vậy chúng ta phải giết chết chúng, để chúng có đi mà không có về, để chúng thành cô hồn dã quỷ!"
Dân tộc cần huyết khí, cần tinh thần thượng võ!
Mà Nho gia, vì chiều chuộng những kẻ nắm quyền, cũng là để tiện bề cai trị của mình, vẫn luôn coi việc ngu dân là nhiệm vụ của mình.
"Các ngươi cứ ngoan ngoãn, trên bảo gì thì nghe nấy, tuyệt đối đừng làm càn, nếu không cả nhà sẽ gặp họa."
Nếu có thể thi đỗ tú tài, vậy ngươi sẽ không còn là một trong số những kẻ bị lừa gạt kia nữa, mà đã có thể tham dự vào việc chia cắt miếng thịt béo bở Đại Minh này.
"Giao Chỉ tuy mới bình định sơ bộ, nhưng vẫn còn chút tàn phỉ đang thoi thóp trong rừng núi. Các ngươi phải thao luyện thật tốt, bảo vệ vợ con mình, bảo vệ làng xóm mình, bảo vệ Đại Minh!"
Không hô hào khẩu hiệu, Phương Tỉnh nói xong lời đó, nhìn những hán tử đang có chút nhiệt huyết sôi trào này khẽ gật đầu, sau đó rời đi.
Dân tộc này luôn bị đàn sói dòm ngó, cho nên cần tinh thần thượng võ, cần huyết khí!
Chuyện vài người có thể kiểm soát cả một huyện thành, một trò cười như thế, Phương Tỉnh thề sẽ không để điều đó xảy ra ở Đại Minh!