Hai nhân viên sale ngồi bên ngoài cũng đang tán gẫu, bàn về sự thay đổi nghiêng trời lệch đất của miền Nam mấy năm nay, bảo rằng hiện tại đơn hàng ngày càng khó chốt. Các xưởng quốc đoanh hợp tác trước đây đều đang ế ẩm, cho dù có chốt được đơn thì tiền hàng cũng bị nợ, thà không làm còn hơn.
Cung Lương tưởng chừng đã vượt qua giai đoạn chạm đáy cuộc đời để vươn lên đỉnh cao, nào ngờ vực sâu tiếp theo đã đào sẵn cái hố chờ hắn ngay trên đỉnh cao đó rồi.
Tần Hoài từng nghe Cung Lương kể, hai năm hắn làm Khoa Trưởng phòng kinh doanh ở xưởng dệt lụa chính là thời kỳ huy hoàng cuối cùng của xưởng. Cung Lương có thể dựa vào năng lực nghiệp vụ xuất sắc của mình để chốt hết đơn hàng lớn này đến đơn hàng lớn khác, thậm chí là cả đơn hàng ngoại hối, cứu vãn xưởng dệt lụa đang lung lay sắp đổ được một bận. Nhưng hắn không phải là thần, hắn chỉ là một nhân viên sale, hắn không thể nào giống như đấng cứu thế mà giúp cả xưởng cải tử hoàn sinh được.
Xưởng dệt lụa giống hệt một cái cây cổ thụ đã bị sâu đục khoét trăm ngàn lỗ hổng, lấp được vài cái lỗ lớn chỉ có thể giúp nó khá lên một thời gian ngắn. Đê ngàn dặm vỡ vì tổ kiến, chỉ trị ngọn mà không trị gốc, xưởng dệt lụa rốt cuộc vẫn sẽ đi đến bước đường phá sản.
Về phần trị gốc như thế nào...
Xin mời xem kịch bản sảng văn của Vương Hội Kế ở nhà bên cạnh.
Cung Lương làm Khoa Trưởng phòng kinh doanh ở xưởng dệt lụa chưa đến hai năm, nếm mùi vị thăng tiến, nhưng hắn cũng ý thức được xưởng dệt lụa đã hết thời. Đúng dịp lúc bấy giờ đang rộ lên trào lưu xin nghỉ không lương để ra ngoài buôn bán, hắn liền gia nhập đội ngũ kinh doanh. Hai năm đầu bị người ta lừa cho thê thảm, lúc bi đát nhất ngay cả gầm cầu cũng chẳng có mà ngủ —— vị trí đẹp dưới gầm cầu cũng phải giành giật mới có.
Về sau công việc làm ăn phất lên, Trịnh Đạt cũng nối gót từ chức ở tiệm cơm quốc doanh để ra ngoài buôn bán. Có thể nói Cung Lương vừa kiếm được chút tiền đã mang đi chi viện cho anh em, bản thân dầm mưa ướt sũng, nhưng chiếc ô che cho anh em lại vừa to vừa vững chãi. Sau đó hắn mới thuận buồm xuôi gió, từng bước vững chắc gây dựng cơ ngơi được như ngày hôm nay.
Nhìn theo góc độ này thì cuộc đời của Cung Lương đúng là...
Thôi được rồi, thực ra cũng chẳng có trắc trở gì quá lớn, cũng là kịch bản sảng văn cả thôi.
Ngồi lỳ trong văn phòng đọc báo cả ngày, đến sát giờ tan làm Cung Lương mới nhận được thông báo xuống phòng hậu cần lĩnh một miếng bánh Trung thu nhỏ và một cực xà phòng.
Đừng thấy đồ ít mà chê, đây đã là phúc lợi xịn xò lắm của dịp Tết Trung thu rồi. Toàn bộ công nhân xưởng dệt lụa ai nấy đều hớn hở ra mặt, lĩnh được bánh Trung thu cũng chẳng nỡ ăn ngay, cất kỹ mang về nhà để tối đến cả nhà cùng chia nhau.
Đến lượt Cung Lương lĩnh bánh, nhân viên hậu cần thấy Cung Khoa Trưởng đích thân tới liền đặc biệt chọn cho hắn cái to nhất. Tần Hoài nhìn kỹ một chút, cảm thấy chắc cũng chỉ là loại bánh Trung thu nhân chay bình thường, nguyên liệu có vẻ khá đặc ruột, bề mặt bóng nhẫy dầu mỡ, thuần túy là hỗn hợp đường và mỡ, mùi vị chắc cũng chẳng ra sao.
Tối nay Cung Lương có hẹn đi ăn tiệc lớn nên cũng chẳng vội ăn bánh Trung thu, hắn nhét bánh vào túi rồi phóng xe đến đoàn kịch đón Quách Minh Châu tan làm, sau đó hai vợ chồng cùng tới tiệm cơm quốc doanh.
Tối hôm nay, tiệm cơm quốc doanh chỉ tiếp đãi hàng xóm Lân Cư tới dự tiệc Trung thu.
Mọi người đều biết rõ, đây vừa là tiệc Trung thu, vừa là tiệc nghỉ hưu của Tỉnh sư phụ. Cách thức tiếp đãi này cũng coi như lãnh đạo tiệm cơm quốc doanh đã đặc cách cho ông, tiền bạc chỉ thu đúng giá vốn cơ bản nhất. Trừ Tinh sư phụ, Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi ra, các đầu bếp và nhân viên phục vụ khác trong tiệm đều được tan làm sớm, mọi người chúc nhau câu Trung thu vưi vẻ rồi lục tục ra về.
Về phần bàn tiệc, tổng cộng chỉ bày vỏn vẹn ba mâm.
Mỗi mâm 12 người, gộp lại vừa tròn 36 người, được kê ngay giữa sảnh lớn.
Bao năm qua, số hàng xóm Lân Cư từng chiếu cố Tỉnh sư phụ đương nhiên không chỉ có 36 người này. Chẳng qua ai cũng biết bữa tiệc này do ông tự bỏ tiền túi ra làm, chắc chắn sẽ rất thịnh soạn, nên mọi người đều ngại không dám kéo cả nhà tới làm ông tốn kém. Về cơ bản mỗi nhà chỉ cử một hai đại diện đến dự tiệc mà thôi.
Chỉ riêng nhà Cung Lương là đi đủ 4 người, cũng bởi vì nhà hắn thân với Tỉnh sư phụ nhất. Nhà họ Hạ bên cạnh chỉ có hai người con là cậu cả và cô hai đi dự, đây là kết quả của vụ bốc thăm tối qua. Toàn bộ quá trình bốc thăm Tần Hoài đều chứng kiến tận mắt, tuyệt đối công bằng minh bạch, không ai giở trò gian lận cả.
Cưng Lương vừa đến tiệm cơm quốc doanh, đã có hàng xóm Lân Cư gọi với lại: "Tiểu Lương, cuối cùng cậu cũng tới rồi, nãy giờ Tỉnh sư phụ cứ nhắc cậu mãi, bảo cậu vào bếp phụ một tay đấy."
"Dạ dạ." Cung Lương vội vàng chạy tót vào bếp, bên trong đang là một khung cảnh tấp nập khí thế ngất trời. Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi bận tối mắt tối mũi, chân không chạm đất, một mình Tỉnh sư phụ phải cân cùng lúc ba cái chảo và hai cái bếp lò.
Thấy Cung Lương tới, Tỉnh sư phụ cười vẫy tay gọi hắn. Hắn lóng ngóng bước tới, rõ ràng chẳng hiểu tình hình dầu sôi lửa bỏng thế này thì mình có thể giúp được cái quái gì, nào ngờ lại bị Tỉnh sư phụ nhét thẳng một miếng Bánh Nước Cốt Dừa vào tay.
LVQ8371