2 giờ 7 phút, Triệu Thành An khoan thai tới muộn. Việc đầu tiên khi bước vào bếp là hắn lấy một miếng sầu riêng đông lạnh trong tủ lạnh ra gặm, vừa gặm vừa lấy những nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn mang từ Vân Trung Thực Đường ra khỏi túi, hỏi Tần Hoài xem đã nhào bột giúp hắn chưa.
Tần Hoài chỉ vào hàng bột đang được ủ lên men kiểm soát nhiệt độ trên kệ: "Chuẩn bị xong hết rồi, Bánh Hạt Dẻ Xốp hôm nay vẫn do cậu làm đấy. Dừa nạo mang đến chưa? Đưa cho tôi."
"Được." Triệu Thành An đưa dừa nạo cho Tần Hoài, tò mò nhỏ giọng hỏi: "Vừa nãy sao tôi lại thấy La tiên sinh cứ là lạ thế nào ấy nhỉ?"
Tần Hoài cũng hạ giọng: "Cảm thấy lạ là đúng rồi, lát nữa bất kể xảy ra chuyện gì cậu cũng đừng tỏ vẻ ngạc nhiên. Nhớ kỹ, La tiên sinh vẫn luôn là người như vậy, hòa ái dễ gần, đức cao vọng trọng, thấu tình đạt lý, dưới vẻ ngoài khó gần là một trái tim chân thành như vàng, hiểu chưa?"
Gương mặt hoang mang của Triệu Thành An hiện rõ hai chữ không hiểu.
"Nếu hôm nay muốn sống sót bước ra khỏi đây thì phải hiểu."
Triệu Thành An lập tức hiểu ra.
Tần Hoài và Triệu Thành An tay chân thoăn thoắt làm Điểm Tâm trong bếp, hai người hận không thể phân thân làm sáu. Các mẻ Điểm Tâm lần lượt ra lò, Tần Hoài căn cứ vào đặc tính của từng loại như để nguội sẽ ngon hơn, để nguội một chút không ảnh hưởng đến kết cấu, hay phải ăn ngay lúc nóng để điều chỉnh thứ tự ra lò, thể hiện rõ năng lực sắp xếp tài tình của một đầu bếp bữa sáng xuất sắc.
Các Tinh Quái khác cũng lần lượt đến nơi.
Trần Công và Thạch Đại Đảm cùng đến lúc 2 giờ 27 phút. Hai người đi tay không, Thạch Đại Đảm vừa tới đã chui tọt vào bếp gọt một đĩa trái cây mang ra.
Trần Huệ Hồng đến lúc 2 giờ 32 phút, không hề đi tay không, lúc tới trên tay chị ấy còn ôm một thố salad rau củ tự trộn. Rõ ràng là cho quá nhiều sốt, hơn nữa chăng hiểu sao trong món salad này lại có cả sốt mayonnaise, sốt trứng gà và tương cà. Có lẽ thời gian trước khi nghiên cứu nấu ăn, Trần Huệ Hồng đã lỡ mua quá nhiều nước sốt nên muốn nhân cơ hội này tống hết vào.
Đúng 3 giờ Vương Căn Sinh có mặt. Vì đây là lần đầu tiên ông đến nhà La Quân, Vương Căn Sinh rất lịch sự mua một ít trái cây. Tới nơi ông mới phát hiện việc mình mua trái cây mang đến trước mặt bậc thầy mua trái cây như La Quân quả thực có chút múa rìu qua mắt thợ.
An Du Du đến hơi muộn một chút, 3 giờ 9 phút mới có mặt. Nhưng thực ra cô cũng không tính là đến muộn, bởi vì Vân Trung Thực Đường 2 giờ 40 phút mới tan làm. An Du Du là tổ trưởng nhóm phụ bếp, sau khi tan làm còn phải bàn giao công việc với Hoàng Tịch để chốt lịch làm ngày hôm sau. Giờ này có mặt đã là kết quả của việc chạy thục mạng tới đây rồi. Lúc bước vào cửa, An Du Du vẫn còn thở hồng hộc, vừa vào đã lao thẳng xuống bếp phụ giúp Tần Hoài và Triệu Thành An.
Người đến muộn thực sự là Khuất Tĩnh.
Hôm nay Khuất Tĩnh làm ca ngày, 6 giờ chiều mới tan làm. Để tham gia buổi tiệc trà chiều, Khuất Tĩnh đã cố ý nhờ đồng nghiệp trực thay phòng khám của mình, xin bệnh viện nghỉ phép vài tiếng để về sớm. Kết quả là trên đoạn đường bắt buộc phải đi qua lại xảy ra tai nạn đâm xe liên hoàn gây tắc đường nghiêm trọng. Khuất Tĩnh bị kẹt cứng trên đường chẳng biết khi nào mới tới nơi, đành phải nhắn tin vào nhóm giải thích tình hình.
Tần Hoài cảm thấy vấn đề không lớn, liền nhắn Khuất Tĩnh không cần quá sốt ruột. Tuy tiệc trà hẹn lúc 3 giờ, nhưng Điểm Tâm ít nhất phải đến 4 giờ mới làm xong toàn bộ, cứ đến được là tốt rồi.
3 giờ 52 phút, Bánh Phiên Bà và Bánh Giải Xác Hoàng sắp ra lò.
Bên phía Triệu Thành An đã hoàn thành xong toàn bộ công việc, hắn bắt đầu ăn sầu riêng. Không chỉ tự ăn, hắn còn nhét cho An Du Du một miếng.
An Du Du lần đầu tiên ăn sầu riêng, vừa cắn một miếng đã nhăn nhó mặt mày vì không quen mùi vị. Nhưng An Du Du lại biết rõ sầu riêng rất đắt tiền, tuân theo nguyên tắc lãng phí sầu riêng chính là lãng phí tiền bạc, An Du Du đành phải miễn cưỡng gặm từng miếng nhỏ sầu riêng đông lạnh.
"Tiểu Tần sư phụ, lúc trước anh bảo với em là La tiên sinh tính tình rất cổ quái, nhưng vừa nãy bước vào em lại thấy La tiên sinh rất hiền từ nha. Dáng vẻ cười ha hả của ông ấy giống hệt những cụ già phúc hậu trên tivi, trước giờ em chưa từng thấy cụ già nào ở ngoài đời cười hiền từ đến vậy." An Du Du nhỏ giọng nói.
Tần Hoài lại phát hiện thêm một ưu điểm nữa của An Du Dư, đó là trực giác nhạy bén.
Cảm giác rất chuẩn, bởi vì La Quân đúng là đang diễn thật.
Chỉ có thể nói bao nhiêu năm xem phim truyền hình của La Quân quả thực không uổng phí, ông thật sự đã học mót được chút tài nghệ diễn xuất.
Tần Hoài đành ậm ờ đáp: "La tiên sinh... có rất nhiều mặt, tính tình cũng hay thay đổi. Bây giờ em tiếp xúc với ông ấy còn ít, sau này tiếp xúc nhiều rồi em sẽ hiểu."
"Phàm chuyện gì cứ hùa theo ông ấy là được."
An Du Du gật gù ra vẻ đã hiểu.
3 giờ 57 phút, Bánh Phiên Bà và Bánh Giải Xác Hoàng ra lò. Ngay khoảnh khắc lò nướng được mở ra, mùi thơm nức mũi của hỗn hợp đường, dầu và dừa nạo nướng chín tức thì lan tỏa khắp căn bếp. Cho dù cửa bếp đóng chặt, hương thơm vẫn len lỏi qua khe cửa tràn ra phòng khách, khiến Cung Lương bất giác hít sâu một hơi.
"Đây là... Bánh Phiên Bà!" Mắt Cung Lương sáng rực lên, "Tiểu Tần sư phụ còn biết làm cả Bánh Phiên Bà cơ à!"
"Bánh Phiên Bà là bánh gì thế?" Trình độ giả ngu của Thạch Đại Đảm cũng đã đạt tới cảnh giới thượng thừa.
LVQ8371