Hà Thành đứng bên cạnh bị cái trình độ làm tròn số của Tần Lạc làm cho kinh ngạc đến mức cạn lời, nhưng chỉ khựng lại hai giây, cậu nhóc lập tức hùa theo ngay tắp lự: "Thật sự có thể ăn đến tận lúc khai giảng luôn ạ? Anh ơi, anh tốt quái”
Tần Hoài lại nhìn sang Hà Thành, phát hiện so với hồi Tết thì Hà Thành đã tròn trịa lên hẳn hai vòng.
Không đợi Tần Hoài mở miệng, Tần Tòng Văn tất tả đi theo sau đã cười mắng: "Thôi nào, đừng có quấn lấy anh con nữa, Hoài Hoài ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ mới hạ cánh mệt mỏi biết bao. Hoài Hoài à, dạo này trời nóng bức, mẹ con có nấu trà giải nhiệt Thất Vị cho con đấy, về nhà cứ uống trước hai cốc trà lạnh cho mát nhé."
Tần Hoài chỉ cảm thấy mình quá thất sách, biết thế đã khuyên Trần Công xin nghỉ phép muộn mấy tháng, La Quân vẫn còn ráng gồng được, đợi đến ngày 20 tháng 10 hẵng về.
Tần Hoài vội vàng giới thiệu Triệu Thành An với ba người, Triệu Thành An cũng rất ngoan ngoãn lễ phép chào hỏi. Biết được Triệu Thành An đến Vân Trung Thực Đường để giao lưu, Tần Tòng Văn cười ha hả bảo vậy thì lát nữa về nhà cùng uống trà lạnh luôn, ông còn nhấn mạnh trà lạnh này do đích thân Triệu Dung nấu, không đem bán mà chỉ giữ lại cho người nhà uống thôi.
Triệu Thành An không hiểu mô tê gì, lập tức tuyên bố hắn sẽ uống thêm hai bát. Lời này lọt vào tai ba người kia khiến họ suýt chút nữa thì rơi những giọt nước mắt cảm động.
Tần Hoài có lý do để nghi ngờ ba người này nằng nặc đòi ra sân bay đón người, thực chất là để trốn việc phải ở nhà uống trà lạnh.
Hà Thành vừa nghỉ hè là đã bị đóng gói gửi thẳng đến Sơn Thị để học thêm. Nghe nói học kỳ trước điểm thi cuối kỳ của cậu nhóc cực kỳ bết bát, trước khi bị tống đi học thêm còn được nếm một trận đòn nhừ tử ở nhà. Sau khi đến Sơn Thị, hắn ở nhà Tần Hoài, ban ngày qua chỗ Tần Lạc học thêm. Dàn giáo viên dạy kèm vẫn là đội ngũ cũ từng dạy cho Tần Lạc ở Cô Tô, được Cung Lương vung tiền tậu hẳn về Sơn Thị.
Vừa lên xe, Tần Hoài đã không thèm cho Triệu Thành An cơ hội cảm thán kiểu "thằng nhãi cậu thế mà lại lái xe Rolls-Royce cơ đấy, hóa ra cậu đã phản bội giai cấp từ lâu rồi", mà trực tiếp hỏi luôn tình hình học thêm dịp hè của Tần Lạc.
Vì Hà Thành đã béo lên hai vòng và biến thành một cậu nhóc mập mạp nên hắn ngồi ghế phụ lái, còn Tần Lạc, Tần Hoài và Triệu Thành An lần lượt ngồi ở băng ghế sau từ trái sang phải. Lúc hắn hỏi chuyện là trực tiếp quay đầu sang nhìn chằm chằm vào Tần Lạc để hỏi.
Tần Lạc chỉ chờ có mỗi khoảnh khắc này.
Tần Lạc lớn tiếng tuyên bố với vẻ đầy tự hào: "Anh à, em cũng không ngại nói cho anh biết, ngày nào em cũng cực kỳ nghiêm túc đi học và làm bài tập, thầy cô nào cũng khen kỳ nghỉ này em học siêu chăm chỉ luôn! Bài thi đầu năm học tới chí ít em cũng phải tăng thêm được 10 hạng, đến lúc đó em chắc chắn sẽ thi đỗ vào một trường danh giá ở nước ngoài, mang vinh quang về cho nhà họ Tần chúng ta!"
Thấy Tần Lạc tự hào như vậy, Tần Hoài đã hoàn toàn tin rằng kỳ nghỉ này con bé thực sự đã học hành rất chăm chỉ, hắn có chút kinh ngạc: "Em còn là Lạc Lạc không đấy?"
Cô em gái ham ăn lười làm, ghét đọc sách của anh chạy đi đâu mất rồi?
Nghe Tần Hoài hỏi thế, Tần Tòng Văn cười ha hả nói đỡ: "Thật đấy, kỳ nghỉ hè này Lạc Lạc học thêm cực kỳ nghiêm túc luôn."
"Chăng phải trước kỳ nghỉ hè Tiểu Trịnh đã tới rồi sao? Lúc đi học thì còn đỡ, Lạc Lạc không có thời gian bám đuôi Tiểu Trịnh, chứ vừa được nghỉ một cái là toi ngay, ngày nào nó cũng chực chờ ở nhà ăn, lẽo đẽo năn nỉ ¡ ôi bắt Tiểu Trịnh làm đồ ăn ngon cho bằng được. Tiểu Trịnh lại là kiểu người hay mủi lòng, Lạc Lạc thỏ thẻ vài câu ngon ngọt là cậu ta lại không kìm được mà làm Điểm Tâm cho nó. Đôi khi chỉ có một mình Lạc Lạc mè nheo thì còn đỡ, chứ lỡ Tiểu Âu cũng hùa vào thì đúng là..."
"Hai đứa đó một ngày chẳng thèm ăn cơm, toàn ních đầy bụng Điểm Tâm thôi."
"Mẹ con thấy thế thì bảo sao mà được, bình thường Lạc Lạc ăn Điểm Tâm của con đều phải trả tiền, còn Tiểu Trịnh da mặt mỏng lại ngại không dám lấy tiền. Vừa hay Tiểu Thành lại tới, mẹ con bèn nghĩ ra một cách. Chẳng phải hai đứa nó học thêm cùng nhau sao? Lúc học thêm mà nghiêm túc nghe giảng, hoàn thành bài tập về nhà, tỷ lệ làm đúng cao thì mới có Điểm Tâm để ăn."
"Để đề phòng hai đứa nó thông đồng bao che cho nhau, mẹ con còn áp dụng chế độ cạnh tranh nữa, người đứng hạng nhất và hạng hai sẽ được ăn Điểm Tâm khác nhau. Đứa nào tố cáo đứa kia giở trò gian lận, lười biếng học hành thì sẽ có thêm phần thưởng phụ."
Nghe Tần Tòng Văn kể vậy, Tần Hoài đã lờ mờ đoán được kịch bản tiếp theo rồi, hắn bèn hỏi: "Ngày đầu tiên thì ai tố cáo ai?"
Hà Thành đang ngồi ghế phụ lái liền xoay người lại, nở một nụ cười phúng phính.
"Hừ." Tần Lạc bực dọc hừ lạnh một tiếng.
Rất hiển nhiên, cặp chị em họ từng yêu thương đùm bọc, cùng tiến cùng lùi, rủ nhau ăn vụng rồi cùng nhau chịu đòn ngày nào, giờ đây đã vì Điểm Tâm mà trở mặt thành thù, suốt ngày cắm đầu vào học hành nghiêm túc rồi rình mò tố cáo lẫn nhau.
Người xưa có tích "hai quả đào giết ba dũng sĩ", nay phu nhân Triệu Dung chẳng cần đến hai quả đào, chỉ một đĩa Điểm Tâm là đủ rồi.
Thảo nào vừa nãy ở sân bay hai đứa cơ bản là chẳng thèm nói chuyện với nhau câu nào, Hà Thành ngoại trừ việc hùa theo Lạc Lạc chớp nhoáng lúc nãy ra thì tuyệt nhiên không nói thêm với con bé một lời nào nữa.
LVQ8371