Tần Hoài nghe điện thoại xong cũng cảm thấy có biến lớn, ngay khoảnh khắc nghe được tin tức này, trong đầu hắn lập tức dịch nó thành Thạch Đại Đảm không muốn sống nữa, hắn cảm thấy bản thân độ kiếp thành công quá đễ dàng nên muốn thất bại thêm lần nữa.
Trước khi nghe điện thoại Tần Hoài vẫn còn đang nhào mẻ bột cuối cùng, nghe điện thoại xong thì bột cũng chẳng nhào nữa, ném thẳng công việc cho Triệu Thành An, bảo Triệu Thành An giúp hắn làm nốt phần việc còn lại, làm xong ăn trưa xong thì đến nhà La Quân, tiện thể mang cho hắn một phần cơm hộp.
Triệu Thành An vừa mới nghỉ ngơi được năm phút chuẩn bị đi ăn cơm: ???
Vì tình huống đột xuất của Thạch Đại Đảm, Tần Hoài, La Quân, Trần Công và Cung Lương tạm thời mở một buổi tiệc trà nhỏ tại nhà La Quân. Buổi tiệc trà này không có Trần Huệ Hồng, là bởi vì hôm nay Trần Huệ Hồng ăn cơm ở nhà em trai bà ấy nên không chạy tới kịp.
Không có Khuất Tĩnh, là bởi vì nhóm Tần Hoài căn bản không hề báo cho Khuất Tĩnh chuyện này. Khuất Tĩnh từng làm chuyện tương tự, về mặt tình cảm cô ấy có thể sẽ cảm thấy những gì Thạch Đại Đảm làm chẳng có vấn đề gì cả.
"Có phải Đương Khang điên rồi không?" Lời mở đầu của La Quân đã định sẵn tông giọng chính cho buổi tiệc trà hôm nay.
Thực ra La Quân không muốn xen vào chuyện của Thạch Đại Đảm lắm, thân là Tất Phương, bẩm sinh hắn nhìn cái loại Thụy Thú như Đương Khang đã thấy không thuận mắt rồi. Thêm vào đó Thạch Đại Đảm là tự mình tỉnh lại ở kiếp thứ hai, tạo thành sự đối lập rõ rệt với cái bản thân hắn ở kiếp thứ nhất vừa không chịu độ kiếp thành công, lại vừa không muốn nhanh chóng đi đầu thai cho xong, nếu không phải tình thế nghiêm trọng, La Quân cũng chẳng muốn để mọi người mở tiệc trà ở nhà mình đâu.
Làm chậm trễ việc xem tivi của hắn.
"Có thể là chủ đề trò chuyện hôm qua đã kích thích anh ấy." Trần Công bình tĩnh phân tích, "Thực ra chúng ta không hiểu rõ Lão Thạch cho lắm."
"Chúng ta chỉ biết anh ấy thất bại như thế nào, chứ không biết anh ấy tỉnh lại ra sao. Đương nhiên, theo như lời Lão Thạch nói thì chính anh ấy cũng không biết mình làm sao mà tỉnh, bản thân Đương Khang trong chuyện độ kiếp này vốn đã hơi mơ hồ rồi, anh ấy tỉnh lại bao nhiêu năm nay mà vẫn không nghĩ ra rốt cuộc tại sao mình lại tỉnh cũng là chuyện rất bình thường."
"Nhưng nếu là như vậy thì mọi chuyện sẽ hơi khó giải quyết đấy."
"Đầu tiên, Lão Thạch nhất định rất để tâm đến cái chết của Hứa Nặc. Nếu không Tần Hoài cũng không thể kích hoạt Chi Tuyến Nhậm Vụ điều tra chân tướng cái chết của Hứa Nặc được, đây có lẽ là nhiệm vụ duy nhất trong số rất nhiều Chi Tuyến Nhậm Vụ của Tần Hoài không liên quan gì đến việc nấu nướng. Chuyện này mà không điều tra rõ ràng, khúc mắc sẽ luôn nằm trong lòng Lão Thạch, nó chính là một quả bom hẹn giờ, cho dù bây giờ chưa kích nổ thì sau này cũng có khả năng sẽ phát nổ."
Nghe Trần Công nói vậy, La Quân liếc xéo Tần Hoài một cái, trong mắt viết rõ dòng chữ 'còn không phải do hiệu suất làm việc của cậu quá chậm sao'. Nếu cậu sớm làm cho Vương Căn Sinh tỉnh lại, mọi chuyện chẳng phải đã dễ dàng giải quyết rồi sao, đâu đến mức phiền phức như thế này, làm cho bây giờ một đám người chạy đến nhà tôi làm chậm trễ việc tôi xem tivi.
Cung Lương do không hiểu rõ Thạch Đại Đảm cho lắm, nên vô cùng cẩn thận hỏi một câu: "Lão Thạch ban nãy thật ra là đang nghe ngóng từ tôi, mọi người cảm thấy ông ấy chỉ đơn thuần là tò mò, hay là biết xưởng trưởng Hứa chưa chết nên nhất định sẽ đến viện dưỡng lão tìm ông ấy?"
Tần Hoài khá hiểu Thạch Đại Đảm, vấn đề này do Tần Hoài trả lời: "Với tính cách của Lão Thạch, nếu anh ấy chỉ đơn thuần tò mò, anh ấy sẽ trực tiếp gọi điện thoại hỏi ông ngay khi vừa nghĩ tới chuyện này. Chứ không phải đi lòng vòng lớn như vậy, cố ý mời ông ăn cơm, lại còn phải giả vờ như mình không mấy hứng thú mà hỏi."
Cưng Lương thật sự không hiểu: "Đương Khang cũng bốc đồng như vậy sao?”
Trần Công nói: "Một Đương Khang từng độ kiếp thất bại thì chuyện gì cũng có thể xảy ra."
"Cho nên, tình hình hiện tại của xưởng trưởng Hứa cụ thể là như thế nào, Cung Tiên Sinh ông có biết không?" Tần Hoài hơi tò mò hỏi.
La Quân lườm Tần Hoài một cái, trên mặt hiện rõ dòng chữ 'sao cậu cũng bị Trần Huệ Hồng lây cái bệnh không nắm bắt được trọng điểm rồi', bây giờ là lúc quan tâm chuyện này sao?
"Biết một chút." Cung Lương nói, "Chẳng phải xưởng trưởng Hứa có hai người con trai sao? Nguyên nhân chính khiến nhà họ đặc biệt chiều chuộng Hứa Nặc, là vì người con trai lớn rất giỏi giang lại làm việc ở nơi khác quanh năm không về nhà, không cần phải bận tâm, cho nên tương ứng họ sẽ quan tâm đến đứa con không làm nên trò trống gì là Hứa Nặc nhiều hơn một chút."
"Năm đó sau khi xưởng trưởng Hứa về hưu chưa được mấy năm thì xưởng dệt bông đóng cửa, con trai lớn của ông ấy sau đó được điều chuyển công tác đến Ma Đô, sau khi tới Ma Đô thì đón luôn cả hai vợ chồng xưởng trưởng Hứa qua đó.”
"Khoảng mười năm trước thì phải, con trai lớn của xưởng trưởng Hứa qua đời vì bạo bệnh, nghe nói là do làm việc nhiều năm lao lực sinh bệnh, vài năm sau vợ ông ấy cũng qua đời vì bệnh tật."
"Cũng vào lúc đó tôi mới nghe nói xưởng trưởng Hứa một mình trở về Cô Tô, dọn vào sống trong một viện điều dưỡng cao cấp. Thỉnh thoảng sẽ có mấy người cũ trong xưởng năm xưa đến thăm ông ấy, nên mấy năm nay tôi cũng rải rác nghe được chút tình hình của xưởng trưởng Hứa, sức khỏe hẳn là vẫn còn khá tốt."
LVQ8371