Đệt mợ, hắn vừa nỗ lực lại vừa có thiên phú. Hạ Mục Bính sống bao nhiêu năm như vậy mới chen chân được vào top 10 Danh Trù Lục, nếu Tần Hoài mà cũng sống thọ đến 90 tuổi, khéo khi lại lọt luôn vào top 5 Danh Trù Lục mất?
Đúng là nghĩ tới thôi cũng muốn cắn nát cả răng.
Nhưng nếu sư phụ Điểm Tâm mà lọt được vào top 5 Danh Trù Lục, thì Điểm Tâm làm ra phải ngon đến mức nào chứ. Đến lúc đó Tần Hoài mở một cái Hoài Viên, mình ngày nào cũng qua đó ăn ké, chuỗi ngày đó...
Triệu Thành An càng nghĩ càng thấy mỹ mãn, nhào bột xong liền bắt tay vào bước tiếp theo.
Giọng nói có chút hài lòng của Chu sư phụ truyền đến tai Triệu Thành An: "Tốt lắm, lần này rất nghiêm túc, không phạm phải mấy cái lỗi vặt vãnh chết tiệt kia. Không phải mày cũng biết nhào bột bình thường sao? Trước đó mày làm cái quái gì vậy?"
Triệu Thành An: Hả?
Mình bình thường lại rồi sao?
Mình hết bệnh rồi à?
Ký ức của bảy kiếp trước cuối cùng cũng không đuổi giết mình nữa rồi?!
Triệu Thành An mừng rỡ như điên, theo bản năng nhìn về phía Tần Hoài, phát hiện Tần Hoài căn bản chẳng thèm để ý đến bước đột phá trọng đại của hắn bên này, mà đang nghiêm túc dùng bột bọc lấy múi quýt, tạo hình cho lớp vỏ quýt bên ngoài.
Triệu Thành An chợt nhớ tới một tin đồn thất thiệt chẳng ai thèm để ý mà Đàm Duy An từng nhắc đến trước đây.
Có đôi khi thiên phú của Tần Hoài cao đến mức dường như tràn cả ra ngoài, nếu hắn có thể cầm cái chậu đứng cạnh hứng lấy, nhặt mớ thiên phú vãi ra đó nhét vào người mình thì tốt biết mấy.
Triệu Thành An tỏ vẻ đăm chiêu.
Triệu Thành An bắt đầu nhắm vào Tần Hoài.
Hắn lặng lẽ nhích hai bước về phía Tần Hoài, thấy Tần Hoài không có phản ứng gì lại nhích thêm hai bước nữa, lúc đang định tiến thêm bước nữa thì bị Chu sư phụ quát lớn.
"Lão Tam, mày đang làm cái trò gì đấy?” Chu sư phụ mang vẻ mặt "vừa mới bình thường được một lúc lại phát bệnh rồi, tao thấy mày đúng là nợ đòn mà”.
Triệu Thành An cười hì hì: "Con muốn đứng gần Tần Hoài một chút để ké tí hơi may."
Chu sư phụ: ...?
Tần Hoài đang vật lộn với Quất Diện Quả Nhi, suýt thì bị Quất Diện Quả Nhi đánh gục: ?
Triệu Thành An không sao chứ, có phải Phù Du lại trồi lên khiến đầu óc hắn có vấn đề rồi không?
Tần Hoài ngẩng đầu nhìn lướt qua Triệu Thành An, phát hiện hắn đã ngoan ngoãn cúi đầu làm Điểm Tâm nên không nói gì thêm, tiếp tục cuộc chiến với Quất Diện Quả Nhi.
Hôm đó, Tần sư phụ 8 giờ sáng mới đến Tri Vị Cư làm việc nhưng 4 giờ chiều đã sớm tan làm về nhà, hắn nhẹ nhàng rời đi, để lại một đống Diện Quả Nhi xấu ma chê quỷ hờn.
Bởi vì hôm nay Triệu Thành An có chút tiến bộ, lúc thì phát bệnh, lúc lại khôi phục bình thường, tuy sự tiến bộ không rõ rệt lắm nhưng vẫn đáng được khích lệ. Thêm vào đó, Chu sư phụ mắng mỏ cả ngày cũng mệt rồi, thế nên hắn cũng được cho phép tan làm sớm, 4 giờ đã cùng Tần Hoài tan làm đến nhà Tần Hoài ăn trái cây.
4 giờ 11 phút, tổ đội ăn chuối ngồi đối diện nhau bên bàn ăn, nhìn quả chuối trong tay đối phương rồi lại nhìn đống Diện Quả Nhi trên bàn, đưa mắt nhìn nhau.
"Thế nên, hôm nay cậu không tiện tay chôm điện thoại của tôi, mà lại tiện tay thó luôn mấy cái Diện Quả Nhi không mang đi bán này hả." Tần Hoài nhìn quả chuối xấu xí và quả quýt dị hợm trên bàn, nhất thời cạn lời.
Hôm nay hắn tan làm sớm là vì đã thử thách độ khó cao suốt cả ngày, thể xác không mệt nhưng tinh thần thì mỏi rã rời, chính hắn cũng bị mấy cái Diện Quả Nhi mình làm ra dọa cho hết hồn vì quá xấu, nên mới muốn chuồn sớm để trốn tránh hiện thực. Ngờ đâu mấy cái thứ gớm ghiếc này vẫn cứ bám riết lấy hắn, đuổi theo tận về nhà.
Nói thế nào nhỉ, Diện Quả Nhi hôm nay hắn làm ra mỗi cái lại xấu một kiểu, nhưng cái nào cũng xấu rất có linh hồn, hoàn toàn khác xa với những món Điểm Tâm chuẩn như sách giáo khoa trước kia của hắn.
Màu sắc của Hương Tiêu Diện Quả Nhi được pha trộn rất chuẩn, nhân vị chuối cũng cực kỳ sát với bản gốc, nhưng khâu tạo hình thì lại có vấn đề lớn. So với Quất Diện Quả Nhi cũng thuộc dạng vỏ bọc nhân, độ khó của Hương Tiêu Diện Quả Nhi rõ ràng thấp hơn hẳn, dù sao thì việc tạo hình thịt chuối cũng không khó nhằn như múi quýt, thế nhưng tạo hình Hương Tiêu Diện Quả Nhi của Tần Hoài lại kém xa Quất Diện Quả Nhi.
Thành phẩm cuối cùng nếu không phải là quả chuối béo ú khoa trương như bước ra từ phim hoạt hình, thì cũng là một dải dài ngoằng khó mà gọi là chuối được. Những thứ kể trên đều là sản phẩm thất bại thảm hại, cái đang nằm trên bàn ăn đây đã được coi là tương đối thành công rồi, lờ mờ nhìn ra được hình dáng của quả chuối, nhưng chẳng cần soi kỹ, nhìn từ xa đã thấy sai sai, nhìn gần thì đúng là một thảm họa.
Tần Hoài nhìn Hương Tiêu Diện Quả Nhi trên bàn, cảm thấy mình quá có lỗi với đống chuối đã ăn suốt bao năm qua. Hắn là một thanh niên tốt thời đại mới đam mê ăn chuối đến nhường nào cơ chứ, thế mà cuối cùng lại nặn Hương Tiêu Diện Quả Nhi ra cái thể thống này, đúng là bao năm qua ăn chuối uổng công vô ích.
Tạo hình của Hương Tiêu Diện Quả Nhi gặp vấn đề nghiêm trọng, còn Quất Diện Quả Nhi thì cả tạo hình lẫn hương vị đều có những sai sót nhất định.
Chỗ Chu sư phụ có công thức vô cùng xuất sắc, có thể nêm nếm nhân trái cây giống hệt như trái cây thật, còn lợi hại hơn cả công thức Bình Quả Diện Quả Nhi mà Trịnh Tư Nguyên đưa cho Tần Hoài, đây mới đúng là bí phương hàng đầu chân chính.
Nhưng Chu sư phụ không đưa trọn bộ.
LVQ8371