Tần Hoài lại hỏi Đàm Duy An định nghĩa thế nào về trình độ của mình và Triệu Thành An, hắn ta đáp ít nhất cũng phải cỡ Nguyên Anh.
Nghe Đàm Duy An hình dung như vậy, Tần Hoài liền yên tâm, đồng thời cảm thấy hắn ta không hợp viết tiểu thuyết sảng văn. Dựa theo cách định nghĩa này của hắn ta, lúc Tần Hoài dẫn khí nhập thể chắc đã đạt Luyện Khí tầng chín sắp Trúc Cơ rồi. Cái kiểu viết sảng văn này của hắn ta, thiên tài thật sự nhìn vào sẽ bảo thế này thì sảng chỗ nào, rõ ràng là tiểu thuyết truyền cảm hứng nỗ lực vươn lên mà.
So với việc An Du Du đột phá Luyện Khí tầng ba, Tần Hoài càng tò mò sao Triệu Thành An lại sành sỏi chuyện dạy học đến thế, và tại sao hôm nay hắn lại tan làm sớm như vậy.
"Dạo này ngày nào cậu chẳng phải cày cuốc làm Điểm Tâm đến tận sau 7 giờ tối mới được tan làm cơ mà? Sao hôm nay lại tan làm cùng tôi, đã thế còn mò sang nhà tôi ăn trái cây thế này?" Tần Hoài nhìn Triệu Thành An đang ngồi đối diện, chén ngon lành quả chuối mà mình thích ăn nhất, "Trong tủ lạnh còn hai quả thanh long không ai ăn kìa, cậu xử lý hộ được không?"
"Tôi không thích ăn thanh long." Triệu Thành An gặm chuối, "Trước khi thanh long hỏng, cậu cứ gọi Đàm Duy An sang nhà ăn là xong."
"Hôm nay tôi được tan làm sớm là do sư phụ đặc cách đấy. Sư phụ bảo dạo này thấy tôi nỗ lực như vậy ông rất hài lòng, mặc dù sự nỗ lực của tôi chả được tích sự gì, không tiến mà còn lùi, nhưng ông thấy tôi ít nhiều cũng có chút thay đổi, không còn lười biếng như trước, biết nhục mà cố gắng vươn lên rồi."
Tần Hoài nhìn chằm chằm vào hắn, mặt không cảm xúc nói: "Nói thật đi."
"Lúc cậu đi rồi, tôi khóc lóc than vãn với sư phụ, bảo là cái chuỗi ngày này tôi sống không nổi nữa, tối nào cũng 7 giờ mới được tan làm. Dù mấy ngày nay tôi chẳng tiến bộ được tí nào, nhưng không có công lao thì cũng có khổ lao. Tôi đã cống hiến cho Tri Vị Cư, tôi đã tăng ca vì Tri Vị Cư, tôi muốn được tan làm sớm!"
"Thế là sư phụ chửi cho tôi một trận, rồi cho tôi tan làm."
Được rồi, đúng là cậu có khác.
"Vậy mấy lời hôm nay cậu nói với An Du Du, sao trước kia tôi chưa từng nghe cậu nói bao giờ?” Tần Hoài lại hỏi.
Triệu Thành An bắt đầu bóc quả chuối thứ hai: "Trước kia tôi nói thế bao giờ? Hồi trước tôi còn chưa nhớ ra, cậu bắt tôi nói tôi cũng chẳng nói được."
"Tuy bảy kiếp trước tôi chỉ làm sư phụ Điểm Tâm vỏn vẹn vài năm ngắn ngủi, nhưng tay nghề của tôi cũng là do Trần sư phụ cầm tay chỉ việc, Giang sư phụ thỉnh thoảng điểm hóa cho đấy nhé. Cậu xem qua ký ức rồi, lại còn rút ra được công thức của Giang sư phụ nữa, cậu thừa biết tay nghề của Giang sư phụ mà."
"Lúc đó mọi người đều coi tôi là thằng ngốc, cách họ dạy tôi là chuẩn quy trình dạy cho kẻ ngốc luôn. Chưa ăn thịt heo thì chẳng lẽ tôi chưa từng thấy heo chạy chắc? Tần Hoài, tôi nói cậu nghe, nếu bây giờ tôi mở một lớp đào tạo Bạch Án Điểm Tâm, đảm bảo hốt bạc mỏi tay. Đừng nói là thiên phú kém, đến đầu óc có vấn đề tôi cũng dạy được tuốt!" Triệu Thành An cực kỳ tự tin, ngay cả giọng nói cũng lớn hơn hẳn, có tự tin vào là khác ngay.
Không hiểu sao Tần Hoài nghe Triệu Thành An nói vậy, chỉ cảm thấy những năm tháng đó thật sự đã làm khổ Trần Thu Sinh và Giang Thừa Đức quá rồi.
Tuy Triệu Thành An học hành chả ra sao, không chịu khổ luyện nên tay nghề cũng lẹt đẹt, nhưng dạy cho hắn thì tốn sức vô cùng.
Mắt thấy Triệu Thành An chuẩn bị xơi quả chuối thứ ba, Tần Hoài bỗng thấy nguy cơ ập đến, bèn vội vàng lột chuối ăn. Hai người cứ thế ngồi đối diện nhau gặm chuối, dăm ba câu lại bàn tán về An Du Du.
Đang mải buôn dưa, điện thoại của cả hai bỗng rung lên. Tần Hoài nhìn kỹ lại, phát hiện điện thoại của mình đang nằm gọn trong túi Triệu Thành An.
Triệu Thành An hết sức tự nhiên trả lại điện thoại cho Tần Hoài: "Lúc nãy vào cửa tiện tay chôm luôn ấy mà, quen tay thôi, luyện tập chút đỉnh kẻo lục nghề."
"Cậu không trộm cái khác được à?"
"Ai bảo cậu lười nghịch điện thoại làm chi, mất điện thoại rồi mà có thèm nhận ra ngay đâu."
Tần Hoài liếc nhìn điện thoại, phát hiện là Trần Huệ Hồng đang gọi video trong nhóm. Đang rảnh rỗi nên hắn nhấn tham gia luôn.
Vừa vào cuộc gọi, Tần Hoài đã nhận ra đây không phải buổi gọi video bình thường, hôm nay mọi người có mặt đông đủ rồi!
Trần Công cũng có mặt.
Đúng là chuyện hiếm có, Văn Diêu Ngư với tư cách là cánh tay phải đắc lực của Hàn tổng, không tăng ca thì cũng đang họp hành, không thì lại đang viết tài liệu, làm báo cáo, kẻ bảng biểu, gọi điện thoại. Anh ta quanh năm suốt tháng vắng mặt trong các buổi gọi video nhóm, nếu không có chuyện gì hệ trọng kiểu như Triệu Thành An tỉnh lại, thì khó mà thấy mặt anh ta lắm.
Thạch Đại Đảm thì vẫn đang đi nghỉ mát, nhìn background video của anh ta hình như là đang trốn vào buồng vệ sinh của nhà hàng nào đó, xem ra anh ta đã học được tuyệt chiêu của Tần Hoài rồi.
"Lão Thạch, nhớ đeo tai nghe vào, bớt nói lại nhé." Tần Hoài nhắc nhở.
"Tôi biết rồi, đang đeo đây." Thạch Đại Đảm khẽ nghiêng đầu, chỉ tay vào chiếc tai nghe Bluetooth trên tai mình.
Thấy mọi người đã đông đủ, Trần Huệ Hồng hắng giọng, phấn khích thông báo một chuyện trọng đại: "Mọi người ơi, tin tốt đây, trợ lý Trần xin được nghỉ phép năm rồi!"
Tần Hoài: ? Thế này thì tính là tin tốt gì? Việc Trần Công nghỉ phép đã quan trọng tới mức phải gọi video nhóm để thông báo rồi cơ à?
LVQ8371