Hắn muốn kể cho Tần Hoài nghe rằng bây giờ có rất nhiều ông bà đã bỏ thói quen tập thể dục buổi sáng rồi. Trước kia họ chăm chỉ tập tành mỗi sáng, 6 giờ có mặt ở Vân Trung Thực Đường ăn sáng là để đu trend, để giành mua mẻ đồ ăn sáng đầu tiên do Tần Hoài làm, để cọ nhiệt lấy lòng Tần Hoài.
Giờ đây Tần Hoài vắng bóng mấy tháng trời, đồ ăn sáng bình thường nhạt nhẽo của Trần An không đủ sức hấp dẫn các ông các bà nữa, mọi người cũng chẳng thèm tranh suất 6 giờ, mà chuyển sang tranh suất 7 giờ.
7 giờ đến là có thể giành được mẻ Hoành Thánh đầu tiên do Trịnh Tư Nguyên làm.
Trần An muốn mách với Tần Hoài rằng món Điểm Tâm được ưa chuộng nhất ở Vân Trung Thực Đường hiện tại không phải là các loại bánh bao, mà là Tứ Hỉ Hoa Quyển và Tiên Nhục Nguyệt Bính. Sáng nào Trịnh Tư Nguyên cũng phải làm một số lượng lớn Tứ Hỉ Hoa Quyển và Tiên Nhục Nguyệt Bính, rất nhiều người còn ăn Tiên Nhục Nguyệt Bính thay cho bánh bao nhân thịt.
Trần An còn muốn nói với Tần Hoài rằng Bùi Hành đã hết ganh đua rồi. Trước kia Bùi Hành đi làm ngày càng sớm, tinh thần ganh đua ngày càng cao, ngày nào cũng nghiến răng khổ luyện Thiêu Mạch để âm thầm đọ sức, nhưng đó đều là chuyện của quá khứ.
Bây giờ Bùi Hành lại trở về làm một sư phụ Điểm Tâm chuyên đi làm sát giờ, cũng đẹp luôn vụ làm Thiêu Mạch, mỗi ngày chỉ làm Điểm Tâm theo thường lệ.
Điều Trần An muốn nói với Tần Hoài nhất chính là, anh đã không còn là sư phụ Điểm Tâm được hoan nghênh nhất ở Vân Trung Thực Đường nữa rồi, hình như Tiểu Trịnh sư phụ đã soán ngôi anh rồi.
Hồi trước lúc anh đi vắng, các ông các bà toàn ngồi trong Vân Trung Thực Đường tán gẫu, nhìn cảnh nhớ người, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ đượm chút u buồn nhàn nhạt và nỗi nhớ nhung Tiểu Tần sư phụ. Còn bây giờ, các ông các bà toàn chầu chực ở Vân Trung Thực Đường để tranh nhau nộp bài bình luận ẩm thực, tiện thể rình xem có cơ hội nào bắt chuyện thêm vài câu với Tiểu Trịnh sư phụ hay không, dụ dỗ cậu ta làm món Điểm Tâm mà mình đang thèm.
Dân văn phòng ở mấy tòa nhà gần đây ngày nào chat trong group gom đơn cũng không còn bàn tán xem bao giờ Tiểu Tần sư phụ về nữa, mà là hóng xem khi nào bánh trung thu của Tiểu Trịnh sư phụ mới ra lò.
Đã lâu lắm rồi Vân Trung Thực Đường không treo thẻ món của Trần Bì Trà, Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Tứ Hỉ Thang Đoàn, những món tủ vang bóng một thời đó sắp bị khách hàng lãng quên sạch rồi.
Trần An cực kỳ muốn tứm lấy cổ áo Tần Hoài mà gào lên: Tiểu Tần sư phụ, anh không thể cứ như vậy mãi được, anh không thể cứ chỉ biết cắm đầu vào làm Điểm Tâm như vậy! Anh có biết không, bây giờ gió đã đổi chiều, thời thế đã thay đổi, vị thế của anh ở Vân Trung Thực Đường sắp bị Tiểu Trịnh sư phụ nẵng tay trên mất rồi!
Còn tôi, sư phụ đồ ăn sáng Trần An trung thành nhất của anh, từ đầu đến cuối lòng vẫn luôn hướng về anh!
Tôi biết, mặc dù bề ngoài anh có vẻ đã trở thành một sư phụ Điểm Tâm, nhưng tận sâu trong xương tủy anh vẫn mãi là sư phụ đồ ăn sáng, anh vĩnh viễn là niềm tự hào của giới sư phụ đồ ăn sáng chúng tôi!
Trần An ấp úng muốn nói lại thôi, nét mặt lộ vẻ khó xử, thần sắc nặng nề, căng thẳng, vẻ mặt toát lên ba phần lo âu, hai phần tự trách và năm phần phân vân không biết có nên nói chuyện này ra hay không.
Đương nhiên Tần Hoài chú ý tới hành động kỳ quặc của Trần An. Hắn chỉ đạo học việc cho Sơn Dược Cao lên nồi hấp xong liền quay sang nhìn Trần An: "Cậu bị đau bụng à? Có muốn xin nghỉ đi bệnh viện khám thử không? Đau bụng không phải chuyện đùa đâu, lỡ như bị viêm dạ dày ruột mà để lâu là nghiêm trọng lắm đấy."
Đợt trước Hoàng An Nghiêu bị viêm dạ dày ruột cấp tính ở Bắc Bình đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Tần Hoài, nên bây giờ hắn cảm thấy không thể coi thường các vấn đề về đường tiêu hóa được.
Trần An rất cảm động, hắn cảm thấy với tư cách là một nhân viên trung thành của Tần Hoài, giờ phút này mình nhất định phải nói gì đó, thế là hắn hé miệng.
Đúng lúc này, Trịnh Tư Nguyên bước vào bếp.
Trịnh Tư Nguyên mặc đồng phục của Vân Trung Thực Đường, mặt không cảm xúc, cả người toát ra một sự suy sụp nhàn nhạt, nhưng ngay khoảnh khắc bước vào bếp và nhìn thấy Tần Hoài, vẻ suy sụp đó lập tức bay biến. Hắn rảo bước tiến đến cạnh Tần Hoài, đầu tiên là liếc nhìn bàn bếp trước mặt Tần Hoài để xác nhận xem đối phương đang làm gì, sau đó mới lên tiếng:
"Cuối cùng cậu cũng về rồi."
"Chăng phải tôi đã nhắn tin báo trước cho cậu là hôm qua tôi về rồi sao?" Tần Hoài nói.
Trịnh Tư Nguyên thở phào nhẹ nhõm, tự lẩm bẩm: "Cậu về là tốt rồi. Tôi nghe Đàm Duy An bảo dạo trước cậu ở Tri Vị Cư ngày nào cũng 4 giờ sáng đi làm đồ ăn sáng, lại còn định thuê một mặt bằng trong khu dân cư gần Tri Vị Cư để mở chi nhánh Vân Trung Thực Đường, còn nhà ăn bên này thì giao lại cho An Du Du tiếp quản."
"Tôi còn tưởng lần này cậu dẫn Triệu Thành An về là muốn để cậu ta ở lại đây giúp cậu ổn định việc buôn bán của Vân Trung Thực Đường, cậu về nán lại hai ngày rồi lại phải sang Hàng Châu lo cho cửa hàng mới."
Gì cơ, sao hắn đã về tận Vân Trung Thực Đường rồi mà vẫn còn nghe thấy tin đồn nhảm do Đàm Duy An bịa ra vậy!
Đàm Duy An, cậu ngày nào cũng rảnh rỗi thế cơ à? Chuyện phiếm bịa ra đồn thổi trong Tri Vị Cư còn chưa đủ, lại còn phải nhắn tin WeChat kể cho Trịnh Tư Nguyên nữa.
"Nhưng nhìn tình hình hiện tại, chắc là do Đàm Duy An đoán mò rồi."
LVQ8371