Diện Quả Nhi mà Tần Hoài làm ra làm sao có thể dùng bốn chữ "mơ tưởng xa vời” để hình dưng được cơ chứ, rõ ràng phải là "người si nói mộng”. Đấy mà gọi là Diện Quả Nhi à, xấu ma chê quỷ hờn như thế, nếu tôi mà làm ra cái thứ Diện Quả Nhi đó chắc sư phụ đã úp thắng cả mâm vào đầu tôi từ đời tám hoảnh rồi.
Triệu Thành An chỉ cảm thấy hôm qua mình đúng là tự vác đá ghè chân mình.
Hắn thừa biết sư phụ mình dùng kính lọc khi nhìn Tần Hoài, lớp kính lọc này còn khá dày, nhưng hắn không ngờ nó lại dày đến mức này.
Trình độ làm Diện Quả Nhi của Tần Hoài hắn đâu phải không rõ, không thể nói là hoàn toàn mù tịt, mà phải nói là ngoại trừ Bình Quả Diện Quả Nhi ra thì nát bét.
Vốn dĩ Diện Quả Nhi đã yêu cầu rất cao về mọi mặt kỹ năng của đầu bếp, bảng thông số cơ bản của Tần Hoài lại chưa đạt đến mức này, hơn nữa ngoại trừ Bình Quả Diện Quả Nhi ra, hắn chưa từng tập làm bất cứ loại Diện Quả Nhi nào khác. Gu thẩm mỹ chuẩn như sách giáo khoa ít nhiều gì cũng hơi "lệch pha" khi áp dụng vào Diện Quả Nhi. Một đầu bếp không có nền tảng và chỉ số cơ bản cũng không đạt chuẩn, vừa vào đã thử nghiệm nhiều loại Diện Quả Nhi như vậy, kết quả thế nào khỏi nói cũng biết.
Việc Triệu Thành An cổ vũ Tần Hoài chọn Diện Quả Nhí để cày độ thuần thục, hoàn toàn là mang theo tâm tư muốn mượn Tần Hoài chia sẻ bớt hỏa lực cho mình.
Dù sao Chu sư phụ mắng một đứa cũng là mắng, mắng hai đứa cũng là mắng. Nếu Chu sư phụ chia một nửa, hay thậm chí chỉ một phần ba thời gian mắng Triệu Thành An sang cho Tần Hoài, thì hắn cũng đỡ bị chửi đi phần nào.
Cuối cùng Triệu Thành An chẳng những không bớt bị ăn chửi, mà còn bị mắng gấp mấy lần. Trước kia buổi sáng Chu sư phụ cơ bản là không đến, buổi chiều mới qua kiểm tra đột xuất, sau đó kèm cặp riêng cho Tần Hoài. Hắn phải đợi đến khi Tần Hoài tan làm mới phải hứng chịu những trận mắng xối xả như mưa rào của sư phụ mình, cụ thể là mưa to hay bão cấp mấy thì còn tùy thuộc vào biểu hiện của hắn ngày hôm đó.
Bây giờ thì hay rồi, Chu sư phụ cắm rễ luôn ở phòng bếp từ sáng sớm.
Lúc trước một ngày chỉ mưa có một hai tiếng, giờ thì mưa dông rả rích cả ngày.
Triệu Thành An rất muốn ngửa mặt lên nhìn trần nhà, để nước mắt trong lòng không tuôn rơi. Nhưng hắn không đám, bởi vì đây là hành vi lười biếng nghiêm trọng, nếu hắn mà đám làm thế thì chắc chắn sẽ bị sư phụ chửi cho vuốt mặt không kịp.
Triệu Thành An chỉ đành lén liếc nhìn Tần Hoài một cái, nhìn hắn chật vật và chậm chạp nặn trái quýt Diện Quả Nhi, nhìn hắn vẫn làm phần múi quýt rối tinh rối mù như cũ.
Nhưng đúng là có khá hơn lần trước thật.
Tần Hoài cho dù có làm hỏng thì mỗi lần hỏng cũng một kiểu khác nhau, chưa bao giờ vấp ngã hai lần ở cùng một chỗ. Lần nào cũng có tiến bộ, lần nào cũng có đột phá, và lần nào cũng lòi ra vấn đề mới.
Hoàn toàn trái ngược với cái phong cách kẹt cứng ở một lỗi suốt 20 ngày không chịu sửa của Triệu Thành An.
Mẹ kiếp, đây chính là thiên tài đó sao?
Giờ khắc này, Triệu Thành An mới thật sự đồng cảm sâu sắc với Đàm Duy An.
Trước đây Tần Hoài chưa từng thử thách bản thân với các món Điểm Tâm độ khó cao ở Tri Vị Cư, nay rốt cuộc hắn cũng bật cái mode hồi còn ở Hoàng Ký lên rồi. Chỉ khi tự mình trải nghiệm, đứng ngay cạnh hắn, chứng kiến hắn đàng hoàng nghiêm túc học làm Điểm Tâm khó nhằn từ con số không, mới có thể cảm nhận được thiên phú của cái tên này đáng sợ đến nhường nào.
Là cái kiểu khiến người ta phải hít vào một ngụm khí lạnh, cảm thán sao lại khủng khiếp đến thế.
Má nó, biết là cậu học nhanh, nhưng không ngờ lại nhanh đến mức này. Đừng nói là mỗi ngày một khác, giai đoạn đầu thậm chí hắn còn làm được cái trò mỗi lần nặn là một lần lên tay, thế này có còn là người nữa không?
Triệu Thành An hơi muốn giơ cờ trắng đầu hàng rồi.
Chịu thua, nhận thua luôn, đúng là trộm gà không thành còn mất nắm gạo. Bị chửi thì bị chửi vậy, hắn đã có thể mường tượng ra viễn cảnh mình sẽ bị chửi cho tơi bời hoa lá cỡ nào trong 10 ngày cuối cùng này rồi.
Nếu đã định sẵn là phải chịu đựng, vậy thì quất luôn đi, cứ để bão táp ập tới mãnh liệt hơn nữa xem nào!
Triệu Thành An hít sâu một hơi, nhắm mắt lại rồi mở ra, không thèm nhìn Tần Hoài nữa mà cắm mặt vào cục bột trên tay, ra sức nhào nặn.
Vì Chu sư phụ đang đứng lù lù ngay bên cạnh, nên Triệu Thành An cũng chẳng dám buôn dưa lê. Mấy chuyện phiếm hắn nói với Tần Hoài người ngoài cũng chẳng thể nghe được. Miệng không được nói thì hắn đành suy nghĩ mông lung trong đầu vậy.
Hắn nhớ lại hồi mình còn là Trần Sinh, khi đó bên cạnh hắn cũng có một thánh cày cuốc. Hạ Mục Bính ngày nào cứ mở mắt ra là cắm đầu vào làm, cạy miệng không nói nửa lời cũng chỉ biết làm, việc nhiều thì làm đã đành, việc ít ông ấy cũng tự vẽ thêm việc ra mà làm.
Chẳng bù cho hắn, né được việc gì là né, lười biếng cũng chẳng có ai quản. Có những lúc lười chảy thây quá đáng, Trần sư phụ cũng chỉ nhẹ nhàng mắng mỏ vài câu, nhắc hắn ít nhất cũng phải làm cho xong phần việc của mình.
Nghĩ đến đây, trong lòng Triệu Thành An bỗng dưng lại thấy tự an ủi phần nào. Hạ Mục Bính năm xưa nỗ lực đến nhường ấy mà tiến bộ còn chẳng nhanh bằng Tần Hoài. Có thể thấy, cứ cắm đầu nỗ lực rập khuôn cũng vô dụng, có những kẻ sinh ra đã được định sẵn là ăn chén cơm này, cái thằng Tần Hoài này...
LVQ8371