Tô Lão Bản xách theo chiếc ghế đẩu nhỏ chuyên dụng của mình tới ngồi cạnh Tần Hoài, trên tay ôm khư khư cái máy tính bảng, tay kia cầm bút cảm ứng chọc chọc liên tục vào màn hình, thỉnh thoảng lại nhíu mày.
"Nếu sản xuất theo dây chuyền thì hạn sử dụng không thể quá ngắn được. Nhưng để giữ hương vị cho Điểm Tâm thì lại không thể cho quá nhiều chất phụ gia thực phẩm, chỉ có thể tăng tỷ lệ dầu, đường, muối lên, mà làm thế thì Điểm Tâm làm ra lại mất hẳn vị ngon nguyên bản. Thảo nào Điểm Tâm bán ngoài lề đường trước đây toàn là loại bình dân, kiểu này đừng nói là phân khúc trung cao cấp, ngay cả công thức cho phân khúc trung bình thấp cũng khó nhằn lắm đây." Tô Lão Bản hận không thể cắm mặt luôn vào cái máy tính bảng, liều mạng ăn thua đủ với mớ công thức trong bảng biểu.
"Mấy lời này tôi nghe ròng rã hai tuần nay rồi, ông có thể nói câu nào mới mẻ hơn được không? Ngày nào cũng lải nhải đi lải nhải lại mấy câu này thì có giải quyết được vấn đề không? Ông tưởng cái máy tính bảng là cây đèn thần để ông ước chắc? Mà cho dù là ước thì ông cũng phải đưa ra yêu cầu chứ đâu phải ngồi đó mà than thở. Dù trong cái máy đó có thần máy tính bảng thật, thì nghe ông lèm bèm than vãn mỗi ngày thế này chắc cũng buồn nôn đến mức chẳng thèm chui ra đâu." Chu sư phụ lạnh lùng cà khịa, chẳng thèm bố thí cho Tô Lão Bản một ánh mắt nào, cứ chằm chằm nhìn vào động tác tay của Tần Hoài, tiện thể dùng khóe mắt lia sang giám sát Triệu Thành An.
"Đúng rồi, phần múi của trái quýt Diện Quả Nhi này làm tốt hơn ban nãy một chút. Diện Quả Nhi quan trọng nhất là chi tiết, chi tiết làm càng tới thì Diện Quả Nhi càng sống động như thật. Cậu không thể viện cớ múi quýt được bọc bên trong, lúc khách bẻ ra có thể làm biến dạng Diện Quả Nhi mà qua loa đại khái không thèm chăm chút. Thứ cậu cần phải nghĩ tới là khi khách hàng thưởng thức Diện Quả Nhi của cậu, lúc bẻ ra họ phát hiện phần múi bên trong cũng được làm vô cùng tỉ mỉ, thậm chí còn nhìn thấy cả từng đường vân trên đó, họ sẽ cảm thấy bất ngờ và thích thú."
"Hơn nữa cậu có nhận ra không? Mẻ quýt Diện Quả Nhi vừa rồi bị hỏng chính là do cậu nhào bột làm múi quýt chưa chuẩn. Diện Quả Nhi vì cần tạo hình nên đa số bột sẽ được nhào hơi cứng một chút, nhưng múi quýt là phần được bọc bên trong, việc bọc lại này có thể giúp ăn gian được đôi chút. Cậu nên tập trung nhiều hơn vào kết cấu và làm sao để phần nhân bên trong ăn có vị quýt rõ rệt hơn, chứ không phải cứ cắm đầu hy sinh hương vị chỉ để đổi lấy tạo hình."
"Những thứ này thoạt nhìn thì tưởng là kỹ xảo, nhưng thực chất nó thiên về tư duy hơn, là sự thấu hiểu của cậu đối với loại Diện Quả Nhi này. Diện Quả Nhi là một danh mục lớn, nhưng nếu chia nhỏ ra thì mỗi loại Diện Quả Nhi đều có sự khác biệt, tạo hình khác nhau, hương vị khác nhau, kết cấu khác nhau, ngay cả tư duy và trọng điểm trong phương pháp chế biến cũng khác nhau."
"Tôi làm Thuyền Điểm bao nhiêu năm nay, vẫn luôn giữ vững quan điểm rằng Diện Quả Nhi là món Điểm Tâm khó nhằn nhất trong dòng Thuyền Điểm. Cái khó của nó không nằm ở kỹ năng, cũng chẳng nằm ở cái gọi là gu thẩm mỹ của đầu bếp đối với Điểm Tâm, mà nó nằm ở tư duy."
"Công thức Diện Quả Nhi của những đầu bếp giỏi đều là của riêng họ. Cậu có thể học lỏm được món Điểm Tâm từ công thức của người khác, nhưng không bao giờ học được tư duy của họ. Diện Quả Nhi là món Điểm Tâm phô diễn rõ nét nhất kỹ năng, tư duy và phong cách cá nhân của một người đầu bếp. Tất nhiên, việc cậu cần làm bây giờ là học theo công thức của tôi, nhưng tôi hy vọng cậu không chỉ dừng lại ở việc bắt chước rập khuôn."
"Lão Tam, mày làm cái trò gì đấy? Úp tay lên cục bột làm bộ làm tịch diễn kịch đấy à? Vừa rồi có lỗi tao chưa thèm nói, mày tưởng mình thoát nạn rồi đúng không? Mày tự nhìn xem mày làm ra cái thứ quái thai gì đây, bao nhiêu ngày rồi mà vẫn mắc cái tật này. Mày đi Bắc Bình ăn ở Phân Viên, ăn đến mức vứt luôn cả não lẫn tay nghề ở đó không thèm mang về rồi đúng không?"
"Nếu không nể tình mày lớn tồng ngồng thế này rồi, tao thật sự muốn vác gậy trúc ra quất mày y như hồi bé mày mới học nghề đấy. Cái tật này của mày rốt cuộc có sửa được không hả? Có phải nói với chửi không có tác dụng nữa, cứ phải ăn đòn mới sáng mắt ra đúng không?"
Thấy sư phụ nhà mình sắp tiến hóa từ chửi mắng sang động tay động chân đến nơi, Triệu Thành An sợ hết hồn, vội vàng cắm mặt vào nhào bột nghiêm túc. Khoan bàn đến chuyện khác, chỉ xét riêng vóc dáng và giá trị vũ lực của Chu sư phụ, nếu ông ấy thật sự muốn tấn Triệu Thành An thì hắn cũng chắng có cửa đánh lại.
Chiến tích đánh người của Chu sư phụ ở Tri Vị Cư cũng coi như là lừng lẫy có thể tra cứu đàng hoàng.
Chu sư phụ hận rèn sắt không thành thép lườm Triệu Thành An một cái, rồi lại chuyển ánh mắt sang Tần Hoài, lật mặt sang biểu cảm ôn hòa, vui vẻ ngay tức khắc: "Tiểu Tần, cậu đừng để nó làm ảnh hưởng, cậu cứ làm việc của cậu đi. Cứ ngẫm lại mấy lời tôi vừa nói, cố gắng thử xem sao, không làm được cũng chẳng sao cả, với trình độ hiện tại của cậu thì chưa làm được là chuyện hết sức bình thường, cái Diện Quả Nhi này của cậu à..."
Chu sư phụ liếc nhìn mẻ Diện Quả Nhi vừa hấp xong, xấu xí đến mức hình thù kỳ dị, mỗi cái xấu một kiểu ở bên cạnh, sắp xếp lại từ ngữ một chút rồi nói: "Bây giờ quả thực không thể mơ tưởng xa vời được."
Sư phụ, người tiêu chuẩn kép cũng quá đáng vừa thôi chứ!
LVQ8371