"Ăn ít thôi, cậu tọng đến quả thứ 4 rồi đấy, tôi thấy cậu mới là đứa rành Hương Tiêu Diện Quả Nhi ấy." Tần Hoài bật lại, "Cái vấn đề cậu vừa nói tôi cũng từng nghĩ đến rồi, nên tôi mới do dự mãi.”
"Do dự cái gì?" Trên mặt Triệu Thành An viết rành rành dòng chữ "Cậu là bạn của Phù Du tôi đây mà lại đi do dự à, trong từ điển của Phù Du chúng tôi làm gì có hai chữ do dự", "Không rành là đúng rồi, không rành thì học!"
"Cậu có biết sư phụ tôi giỏi nhất món gì không?"
"Thuyền Điểm!"
"Thế có biết Diện Quả Nhi là gì không?"
"Là phiên bản thanh xuân thu nhỏ của Thuyền Điểm đấy."
"Bàn về chuyện nghiên cứu công thức Điểm Tâm sản xuất công nghiệp, sư phụ tôi có thể không bằng Trịnh sư phụ. Nhưng nếu nói về công thức Thuyền Điểm, tôi dám cá trên khắp cả nước này không có vị sư phụ Bạch Án nào nắm trong tay nhiều công thức đầy đủ bằng sư phụ tôi đâu. Rất nhiều công thức Diện Quả Nhi khó nhằn đều do một tay sư phụ tôi sáng tạo ra đấy, cậu muốn học món nào cũng có."
"Cậu mà không tranh thủ 10 ngày cuối cùng này học thêm vài công thức mới, đợi lúc về lại Vân Trung Thực Đường thì chẳng còn gì để học nữa đâu!"
"Sư phụ đã chửi tôi suốt 20 ngày nay rồi, coi như người anh em này năn nỉ cậu đấy. 10 ngày cuối cùng cậu qua chịu trận chung với tôi đi, cậu đi học Diện Quả Nhi rồi cùng nghe chửi với tôi cho vui!"
"Dạo này cậu chăm chỉ như vậy, tuy Chu sư phụ ngày nào cũng mở miệng ra là mắng, nhưng tôi tin trong lòng ông ấy vẫn rất an ủi." Tần Hoài động viên, "Nếu không ông ấy đã chẳng đồng ý cho cậu nghỉ một tháng để sang Vân Trung Thực Đường giao lưu."
Triệu Thành An nhìn chằm chằm Tần Hoài: "Cậu chắc đó là giao lưu không? Đàm Duy An kể hết với tôi rồi, Vân Trung Thực Đường ngày nào cũng đi làm từ 7 giờ sáng. Cậu với Trịnh Tư Nguyên buổi chiều nghiên cứu Điểm Tâm toàn cày đến 4-5 giờ, Trịnh Tư Nguyên bây giờ còn đang kẹt lại Vân Trung Thực Đường chưa về được kia kìa, tiệm bánh của anh ta cũng đóng cửa luôn rồi!”
Tần Hoài nghiêm mặt: "Mấy lời nhảm nhí của Đàm Duy An sao cậu lại tin, dạo này cậu ta bịa chuyện càng ngày càng lố rồi. Cái gì mà Trịnh Tư Nguyên kẹt lại Vân Trung Thực Đường chưa về, nói chính xác phải là Trịnh Tư Nguyên ở Vân Trung Thực Đường lưu luyến không nỡ về mới đúng. Anh ta cũng sang đó cày cấp luyện tay nghề thôi."
"Cậu thử nghĩ xem, tại sao từ hồi đến Vân Trung Thực Đường, Trịnh Tư Nguyên lại thường xuyên muốn sang đó như vậy? Đương nhiên là vì nó có ích rồi."
"Tại sao bao nhiêu học việc của Tri Vị Cư lại tranh nhau đăng ký đi Vân Trung Thực Đường giao lưu? Cũng vì nó có ích chứ sao."
"Bây giờ cậu tẩu hỏa nhập ma mãi không sửa được, Chu sư phụ ngoài miệng thì mắng, nhưng trong bụng thật ra sốt ruột lắm. Hôm qua lúc cậu xin nghỉ, Chu sư phụ đã cố ý đến tìm tôi, dặn dò tôi phải theo sát cậu ở Vân Trung Thực Đường, không được để cậu lười biếng, chểnh mảng."
"Chu sư phụ biết cậu gặp vấn đề, nhưng ông không rõ rốt cuộc cậu đã gặp chuyện gì ở Bắc Bình, sao đi một chuyển về lại mắc phải tật xấu nghiêm trọng đến mức này, qua bao nhiêu lâu vẫn không sửa được."
"Chuyến đi Vân Trung Thực Đường lần này chính là thời cơ tốt để cậu Long Tràng ngộ đạo, một bước lên mây, tái tạo huy hoàng, lấy lại danh tiếng. Tôi biết chắc chắn cậu đã hỏi Hạ lão sư phụ xem phải sửa thói quen này thế nào. Nhưng tay nghề của Hạ lão sư phụ có cao siêu đến mấy thì ông ấy cũng chưa từng rơi vào hoàn cảnh như cậu. Còn bên Vân Trung Thực Đường lại khác, Hồng tỷ và Khuất Tĩnh tuy không trải qua tám kiếp, nhưng họ cũng đều thức tỉnh ở kiếp cuối cùng."
"Hai người họ chắc chắn cũng từng gặp tình trạng giống hệt cậu, hơn nữa còn dung hợp rất mượt mà. Mấy chuyện này nói qua video WeChat làm sao mà rõ được. Đến lúc đó chúng ta sang nhà La Quân mở tiệc trà, cậu cứ mang ra kể hết trong buổi tiệc, khéo khi vấn đề lại được giải quyết trong vòng một nốt nhạc."
"Tới lúc đó cậu lại dung hội quán thông những tinh túy học được từ kiếp đầu tiên, à không phải cái trò ăn bớt nguyên liệu đâu nhé. Cậu chỉ cần giác ngộ sương sương thôi, chẳng phải sẽ hóa thân thành hình mẫu tiêu biểu của việc thiên tài sa sút, im hơi lặng tiếng nhiều năm, nếm mật nằm gai, tẩu hỏa nhập ma rồi lại quay về chính đạo, cuối cùng tu thành chính quả hay sao."
"Cái kịch bản này, chẳng phải cuốn hơn đứt mấy bộ sảng văn ba xu do Đàm Duy An vẽ ra à?"
"Thế nên, đừng sợ lượng khách của Vân Trung Thực Đường, nó cũng chỉ đông hơn Tri Vị Cư một xíu xiu thôi."
"Giờ làm việc sớm hơn Tri Vị Cư một tẹo."
"Khối lượng công việc có thể nhiều hơn lúc cậu ở Tri Vị Cư một chút đỉnh."
"Trên lý thuyết, chỉ cần cậu giữ được lý trí, không bị lạc lối trong những lời tung hô của các ông các bà như Trịnh Tư Nguyên, thì cậu cũng có thể đi làm một cách vô cùng nhàn hạ."
"Tôi tin là cậu làm được, cậu là Phù Du cơ mà."
"Sao Đàm Duy An vẫn chưa tới nhỉ, hôm nay cậu ta tan làm muộn thế à? Trong tủ lạnh còn cả đống thanh long với kiwi chờ cậu ta đến xử lý kìa, không ăn nhanh là hỏng mất. Không được, tôi phải nhắn tin giục cậu ta mới được, ủa, điện thoại của tôi đâu rồi?"
Triệu Thành An vô cùng thuần thục trả điện thoại lại cho Tần Hoài: "Lần nào tới nhà cậu việc đầu tiên tôi làm cũng là chôm điện thoại của cậu, quen tay rồi."
"Hai hôm trước tôi thấy Đàm Duy An đút điện thoại vào túi quần, suýt nữa thì không nhịn được tiện tay chôm luôn. May mà kiềm chế được, chứ trong bếp của Tri Vị Cư chúng ta chỗ nào cũng có camera giám sát."
Tần Hoài: "... Vân Trung Thực Đường của chúng tôi cũng có nhé!"
LVQ8371