Triệu Thành An chẳng thèm để ý tới lời lẽ sắc mỏng của Tần Hoài, hắn lẩm bẩm một mình: "Hóa ra sống một đời hơn 90 năm lại có thể giàu đến thế, chậc, biết thế đã không dễ dàng đi chết như vậy rồi, thảo nào Hạ Mục Bính cũng lắm tiền thế."
Tần Hoài: ? Cậu rút ra được cái kết luận này đấy à?
Thôi được rồi, có thể khiến cho Phù Du biết quý trọng sinh mệnh, chuyện này của La Quân cũng coi như có tính giáo dục phết.
Đối mặt với khối di sản khổng lồ của La Quân, những người có mặt chỉ kinh ngạc đôi chút, Khuất Tĩnh còn lặng lẽ lấy máy tính ra bấm thử xem với mức lương năm hiện tại của cô thì phải sống bao nhiêu năm mới kiếm được số tiền gửi ngân hàng của La Quân, sau đó cô lẳng lặng cất điện thoại đi.
Chỉ có thể nói may mà trong căn phòng này ngoại trừ Tần Hoài ra thì chẳng còn ai là con người, nếu không với độ giàu có và mức độ kéo thù hận của La Quân, hôm nay ông ấy khó mà sống sót bước ra khỏi căn phòng này.
Trần Huệ Hồng tò mò hỏi Thạch Đại Đảm xem hắn có khối tài sản như vậy không, Thạch Đại Đảm lắc đầu tỏ vẻ hắn chỉ làm nghề chăn nuôi tiện thể bán hải sản thôi, không giàu được như Tất Phương.
Trần Công rất nhiệt tình giúp La Quân kiểm kê di sản, tiện thể giúp ông ấy phân tích xem tài sản nào là tài sản tốt, tài sản nào trong vài năm tới có thể bị mất giá, đợi sau khi La Quân đầu thai lớn lên vài năm nữa có thể tìm đến Tần Hoài thì tài sản của ông ấy có bị hao hụt hay không, khiến Triệu Thành An nghe mà ngớ cả người.
"Sao trước kia tôi lại không nghĩ đến chuyện tích cóp một khoản tiền lớn ở kiếp nào đó, để tiện cho kiếp sau của mình tiêu xài nhỉ?" Triệu Thành An quả thực như được mở ra cánh cửa thế giới mới.
"Đừng nghĩ nữa, cậu hết cơ hội rồi." Tần Hoài vỗ vỗ vai Triệu Thành An, sợ hắn nghe thêm lát nữa lại cảm thấy đời này của mình sống uổng phí, muốn độ kiếp thất bại để đi đầu thai thêm lần nữa.
"Đã 8 giờ 32 phút rồi, chúng ta về trước đi, ngày mai còn phải đến Vân Trung Thực Đường làm việc nữa. Giờ này chắc nhà ăn đã đóng cửa rồi, Triệu Thành An, tôi dẫn cậu qua đó nhận đường, trước 8 giờ sáng mai có mặt là được. Nếu cậu muốn đến sớm chút cũng được, nhà ăn của chúng tôi chủ yếu bán đồ ăn sáng, nên ngày nào tầm ba, bốn giờ sáng cũng đã có người rồi."
Nói đoạn, Tần Hoài vẫy tay chào mọi người trong phòng: "Hồng tỷ, La tiên sinh, mọi người, ngày mai tôi và Triệu Thành An còn phải đi làm nên chúng tôi xin phép về trước. Sáng mai nếu mọi người có thời gian thì nhớ ghé nhà ăn ăn sáng nhé, La tiên sinh, sáng mai tôi sẽ nấu Trần Bì Trà trước. Triệu Thành An rất giỏi làm Điểm Tâm Khai Tô Loại, đề xuất mọi người nên dùng làm trà chiều."
"Được nha được nha, chị đặt trước mỗi loại 10 phần nhé, chiều cứ giao thẳng đến Cư Ủy Hội là được." Trần Huệ Hồng tích cực hưởng ứng.
Tần Hoài túm lấy Triệu Thành An rời đi.
Ra khỏi thang máy, Triệu Thành An mới hơi hồ nghi hỏi Tần Hoài: "Tần Hoài, lúc trước cậu bảo việc buôn bán của Vân Trung Thực Đường có thể tốt hơn Tri Vị Cư một chút xíu, cái một chút xíu này cụ thể là bao nhiêu?"
Tần Hoài mỉm cười: "Còn tùy tình hình."
Đã lâu không về Vân Trung Tiểu Khu, lại vào buổi tối, lúc Tần Hoài đi về phía Vân Trung Thực Đường suýt nữa thì nhầm đường, hắn phải đi vòng một đoạn nhỏ mới tới được cửa trong, lúc đến nơi đã là 8 giờ 47 phút.
Trong Vân Trung Thực Đường vẫn còn người, đèn tầng một vẫn sáng, Tần Hoài quét khuôn mặt để đi vào. Hắn phát hiện phòng bếp đã đóng cửa dọn dẹp xong từ lâu rồi, nhưng ngoài sảnh lớn thì vẫn còn người, An Du Du đang cắm cúi ăn lấy ăn để Điểm Tâm trên khay, trong khay còn có chút thức ăn thừa.
Hoàng Tịch và Triệu Dung đang cười nói ngồi đối diện An Du Du, trên mặt hai người đều nở nụ cười hiền từ chuẩn khuôn mẫu của các bà mẹ, vừa nhìn An Du Du ăn cơm vừa trò chuyện, thấy Tần Hoài và Triệu Thành An đến, Triệu Dung liền cười tươi bước tới đón.
"Hoài Hoài, đây là Tiểu Triệu đúng không?" Triệu Dung đưa tay ra bắt tay với Triệu Thành An, "Cô là mẹ của Tần Hoài, cô nghe Hoài Hoài nhắc đến cháu qua điện thoại rồi, lúc ở Tri Vị Cư cảm ơn cháu đã chăm sóc cho Hoài Hoài nhà cô nhé. Hai cô cháu mình còn là người cùng họ nữa, Tiểu Triệu nếu cháu không ngại thì cứ gọi cô một tiếng dì Triệu là được."
"Bố con cũng không biết truyền lời kiểu gì nữa, mẹ đã bảo bố đón con và Tiểu Triệu xong thì đưa về nhà ngồi chơi một lát, mẹ có nấu trà lạnh ở nhà rồi."
"Bố có nói ạ, nhưng chủ yếu là bên chỗ Hồng tỷ và La tiên sinh có chút việc, nên con và Triệu Thành An qua nhà La tiên sinh trước, ở miết đến tận bây giờ." Tần Hoài vội vàng giải thích, tiện thể dò hỏi, "Mẹ, chỗ Thất Vị Khư Thấp Trà mẹ nấu..."
"Chẳng phải con và Tiểu Triệu bận việc sao? Mẹ bắt bố con uống hết rồi." Triệu Dung đáp, "Sức khỏe của ông ấy không được tốt lắm, cũng nên uống nhiều trà lạnh để bồi bổ chút."
Tần Hoài thầm thắp cho Tần Tòng Văn một ngọn nến trong lòng.
"Hôm nay không uống được cũng không sao, ngày mai mẹ lại nấu cho hai đứa. Hoài Hoài à, mẹ biết các con đều chê Thất Vị Khư Thấp Trà khó uống, nhưng thuốc đắng dã tật, cái loại trà lạnh này càng khó uống thì càng có tác dụng. Thất Vị Khư Thấp Trà là bài thuốc gia truyền nhà mình, uống vào thời điểm này là tốt nhất đấy. Mẹ toàn dùng nguyên liệu xịn, tốt hơn đứt mấy loại trà lạnh bán ngoài đường, trà lạnh thì cứ phải uống đồ nhà tự nấu mới chuẩn."
LVQ8371