"Là một loại trái cây ở bên Quỳnh Châu, có nước uống được. Uống cạn nước Gia Tử xong thì bổ ra ăn cùi dừa, cùi Gia Tử còn có thể đem đi ép đầu, gáo vỏ Gia Tử rửa sạch đi còn dùng làm bát ăn cơm cho tựi con nít được nữa cơ.”
Trần Khoa Trưởng khoái chí cười: "Ây da, lại còn có thứ đồ tốt thế này cơ à. Tiếc là năm ngoái chú đã về hưu rồi, nếu không lần này kiểu gì chú cũng phải bám đuôi cậu tới Quỳnh Châu một chuyến để mở mang tầm mắt mới được."
Cung Lương cởi dây buộc miệng bao tải ra, để lộ một đống Gia Tử lấp đầy bên trong: "Không cần phải đi tận Quỳnh Châu đâu, cháu đặc biệt xách về cho mọi người đây. Cháu hỏi kỹ rồi, Gia Tử này có thể để được một thời gian, ăn trong hôm nay với ngày mai là vừa đẹp, không lo hỏng đâu."
Cung Lương vừa nói vừa lôi hai quả Gia Tử từ trong bao tải ra dúi vào tay Trần Khoa Trưởng: "Trần Khoa Trưởng, cái quả Gia Tử này cứng lắm, muốn bổ nó phải có mẹo cơ. Đợi lát nữa về nhà cháu sẽ chỉ chú cách bổ Gia Tử nhé."
"Đi thôi chú."
Cưng Lương xua xua tay, thở hồng hộc mấy hơi rõ to: "Chưa đi được đâu, trong quả Gia Tử này toàn là nước nên nặng trịch à. Nội cái việc kéo hai bao tải Gia Tử này từ trên tàu xuống đã lấy đi của cháu nửa cái mạng rồi. Mấy hôm trước cháu đã dặn dò gọi người ra đón, mình cứ đứng đây chờ người tới phụ khiêng đi chú."
"Thằng ranh con này, cậu khinh thường cái thân già về hưu này đúng không? Cậu chưa nghe danh chú à, trước khi chuyển sang phòng kinh doanh, chú từng là công nhân bốc vác dỡ hàng trong xưởng đấy, chú đây chả có gì ngoài sức lực cả, dăm ba cái bao trái cây còm này..." Trần Khoa Trưởng vừa nói vừa giằng lấy hai bao tải từ tay Cung Lương, định xốc lên vai để chứng minh gừng càng già càng cay.
Nào ngờ vừa mới nhấc được một bao lên, Trần Khoa Trưởng đã lẳng lặng đặt phịch xuống đất.
"Đúng là có tuổi rồi thì không kham nổi mấy việc nặng nhọc này nữa. Cậu có nghe chuyện của lão Lý bên hậu cần chưa? Tuần trước ở nhà cứ nằng nặc đòi tự khiêng giường thế là bị cụp xương sống luôn, phải nhập viện đã đành, nghe đâu còn phải mổ nữa kìa, vừa chịu tội lại vừa tốn mớ tiền. Tiểu Cung này, cậu gọi mấy người ra thế? Đống này mà không có ba bốn người thì đừng hòng vác nổi về nhà."
Cung Lương cười phá lên sảng khoái.
Cưng Lương và Trần Khoa Trưởng đứng đợi ở ga tàu cỡ bảy tám phút thì nhóm cửu vạn khiêng Gia Tử cũng
Đó là Trịnh Đạt, Hoàng Thắng Lợi và mấy người Hàng Xóm. Hai bao tải Gia Tử tuy nặng trịch, nhưng đông người chia nhau ra khiêng thì cũng dư sức qua cầu. Trịnh Đạt thật sự không hiểu nổi cái lão Cung Lương này lặn lội đường xá xa xôi hết đi tàu hỏa lại chuyển sang đi thuyền, cuối cùng lại vác về hai bao tải trái cây vỏ cứng ngắc, thế nên hắn vừa khệ nệ khiêng vừa càu nhàu:
"Cung Lương, ông nghĩ cái quái gì trong đầu vậy? Người ta đi xa về toàn xách đài radio, tivi, bần cùng lắm cũng phải xách được dăm ba bộ quần áo xịn. Còn ông thì hay rồi, vác nguyên hai cái bao tải trái cây to tổ chảng về."
Cung Lương bực dọc lườm nguýt một cái: "Tôi có đi Việt Tỉnh đâu mà bói ra đài radio cho ông. Có Gia Tử mà đớp là mãn nguyện đi, bộ ông từng thấy Gia Tử bao giờ chưa hả? Ngày mai là Trung Thu rồi, ông tính về nhà ăn hay sang nhà tôi ăn đây?"
"Sang nhà ông ăn chứ." Trịnh Đạt buột miệng đáp luôn không cần suy nghĩ: "Tôi bây giờ làm nhân viên chính thức rồi, là sư phụ làm Điểm Tâm đàng hoàng đấy nhé. Dịp Trung Thu này tiệm cơm quốc doanh phải bán Tiên Nhục Nguyệt Bính, lấy đâu ra thời gian mà mò về nhà ăn cơm. Với lại, người nhà tôi cũng chẳng rảnh mà đợi tôi về ăn đâu, đến Tết còn chả thèm đợi nữa là dăm ba cái ngày Trung Thu này."
"Mà cho dù có chừa phần cơm thì cũng chắng dư lại miếng đồ ăn ngon nào cho tôi đâu, món thịt kho tàu mà còn đư được tí nước xốt để chan cơm là tôi đã phải tạ ơn trời đất lắm rồi."
"... Mấy năm trước nếu ông bớt thó trộm tem phiếu lương thực, phiếu mua đường, phiếu mua vải của nhà đi, thì biết đâu bố mẹ ông đã tình nguyện chừa lại cho ông hai miếng thịt rồi đấy."
"Cầm đồ của nhà mình, sao có thể gọi là ăn trộm được chứ?"
Hoàng Thắng Lợi nãy giờ vẫn im ỉm khiêng Gia Tử, nghe Cung Lương và Trịnh Đạt cãi cọ suốt dọc đường, rốt cuộc cũng hết nhịn nổi bèn gắt lên với Trịnh Đạt: "Lão Trịnh này, ông nói chuyện thì cứ nói nhưng có thể dồn chút sức vào được không hả, tay ông còn chả thèm chạm vào cái bao tải kìa!"
Trịnh Đạt cười hì hì, không lười biếng trốn việc nữa mà ngoan ngoãn xúm vào phụ khiêng.
Trần Khoa Trưởng ôm hai quả Gia Tử to bự trước ngực, nhìn đám thanh niên trêu đùa chửi rủa nhau mà trong lòng thấy vưi vẻ lây. Thấy Cung Lương bên đó đã chém gió xong, ông mới sắp lại gần để buôn chuyện tiếp.
Thông qua cuộc trò chuyện khá là nhiều "đất diễn" của hai người họ, Tần Hoài đại khái đã xâu chuỗi được mốc thời gian. Đây chính là thời điểm Cung Lương chuẩn bị chạm tới đỉnh cao đầu tiên sau khi đã trải qua giai đoạn chạm đáy vực sâu của cuộc đời.
Năm ngoái Cung Lương đã hoàn thành được hai chuyện lớn của đời người là thăng chức và kết hôn. Bệnh tình của bố hắn cũng đã có chuyển biến tốt, từ chỗ nằm liệt giường không thể nhúc nhích nay đã có thể thi thoảng xuống giường đi lại vài bước. Dù vẫn chưa thể tự lo liệu được sinh hoạt cá nhân, nhưng tình hình đã khá khẩm hơn trước rất nhiều.
LVQ8371