Dù dạo này Khuất Tĩnh có hơi bị Trần Huệ Hồng lây nhiễm thói xấu, nhưng bản chất của cô ấy và Trần Huệ Hồng vẫn khác nhau, cách ứng phó cũng khác nhau.
Khuất Tĩnh thật sự cảm thấy La Quân cứ là lạ, đối mặt với cơn mưa rền gió dữ của ông, cô ấy vẫn luôn giữ thái độ của một Y Sinh để quan tâm bệnh nhân. Nhiều năm học y và khám bệnh đã rèn cho Khuất Tĩnh một tâm lý vô cùng vững vàng, đạt đến cái cảnh giới tối cao là "ông cứ chửi việc ông, tôi cứ hỏi việc tôi", suýt chút nữa là chọc tức La Quân đến ngất lịm đi.
Dù không nỡ bỏ lỡ màn kịch hay thế này, nhưng Tần Hoài lại càng muốn xem ký ức của Cung Lương hơn.
Tần Hoài bây giờ đã mắc cái tật hễ nhận được ký ức hay Mộng Cảnh mà không xem ngay lập tức thì cả người sẽ bứt rứt khó chịu.
Thấy La Quân vẫn còn đang vô cùng sung sức xả mắng, Tần Hoài cảm thấy Tất Phương nhất thời cũng chưa tức chết được đâu, hắn liền đứng dậy cắt ngang màn xả giận điên cuồng của La Quân: "Thật ngại quá, tôi đi vệ sinh chút, La tiên sinh ông cứ tiếp tục đi."
Nói xong, Tần Hoài liền rảo bước rời đi.
Lời này của Tần Hoài có ý nghĩa gì thì đám Tinh Quái đã thức tỉnh có mặt ở đây đều hiểu quá rõ. Thấy màn diễn xuất vất vả cả ngày của mình đã có kết quả, La Quân lập tức nguôi giận, cũng chẳng buồn chửi nữa. Ông đổi sang tư thế hai tay khoanh trước ngực, cả người ngả ra lưng ghế, cằm hơi hất lên, dùng bộ mặt và ánh mắt khinh khỉnh, khó chịu chuẩn motif phản diện để nhìn chằm chằm Khuất Tĩnh.
Tiểu Điểu chẳng hiểu mô tê gì, nhưng Tiểu Điểu chọn cách im lặng.
Cung Lương thấy La Quân không chửi nữa liền vội vàng can ngăn: "La tiên sinh, ông cũng bớt giận đi, lớn tuổi rồi đừng dễ kích động, không tốt cho sức khỏe đâu. Ông uống ngụm trà cho xuôi hỏa khí nhé, ông muốn uống trà gì để tôi đi rót cho."
La Quân liếc xéo Cung Lương, cũng lười diễn tiếp, dùng cái giọng điệu "cậu cứ đợi đấy, người tiếp theo tôi xử lý là cậu" mà gắt lên: "Cậu cũng bớt mồm đi, nhiều nhất là 5 phút nữa, nếu tình hình khả quan thì người tiếp theo ăn chửi chính là cậu đấy."
Cho dù có là quán quân sale đi chăng nữa, thì giờ phút này Cung Lương cũng cảm thấy hoang mang tột độ.
Cung Lương thầm nghĩ: Lời đồn quả nhiên không sai, La tiên sinh tính tình đúng là cổ quái thật.
Có điều cái nết này hơi quá dị rồi, nói chuyện mà chẳng ai hiểu ổng đang có ý gì.
Tần Hoài ở trong nhà vệ sinh căn bản không hề nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Hắn biết từ giây phút hắn đứng dậy, tất cả mọi người ở đây đều đang mong chờ hắn quay lại, thời gian thì gấp gáp mà nhiệm vụ lại nặng nề. Tần Hoài lập tức mở bảng điều khiển trò chơi, chọn [Một đoạn ký ức của Cung Lương], rồi nhấn "Đồng ý".
"Ngô đây, ngô luộc nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây, ngô dẻo ngô thơm đây!"
“Trứng ngâm trà đây, trứng ngâm trà tươi mới đậm đà đây!”
"Khoai lang nướng đây, khoai nướng thơm ngọt ngon miệng rẻ bèo lại còn chắc bụng đây!"
Đập vào mắt hắn là một nhà ga người đông nghìn nghịt.
Đủ loại người bán hàng rong chen lấn thẳng lên sân ga, chào mời đồ ăn với hành khách vẫn còn ngồi trên tàu. Hành khách lên xuống xe chen chúc thành một cục, người dắt díu trẻ con, người vác hành lý, người thì bị đám đông xô đẩy lạc mất cả bạn đồng hành...
Tiếng ồn ào, tiếng cãi vã, tiếng rao hàng, tiếng khóc lóc, tiếng gọi nhau í ới hòa quyện vào nhau tạo thành một mớ tạp âm hỗn loạn. Tần Hoài dáo dác nhìn quanh một hồi lâu mới khóa mục tiêu vào Cung Lương - kẻ đang ì ạch kéo hai cái bao tải da rắn to đùng chen chúc bước xuống từ tàu hỏa.
Phải công nhận, Cung Lương khỏe phết.
Kéo hai cái bao tải to bự, Cung Lương lách người ra khỏi nhà ga, tìm được Trần Khoa Trưởng đang đứng đợi ở cửa ra. So với Trần Khoa Trưởng mà Tần Hoài nhìn thấy trong ký ức lần trước của Cung Lương, thì Trần Khoa Trưởng lần này rõ ràng đã già đi vài tuổi. Chẳng những nếp nhăn trên mặt nhiều hơn, mà trong mái tóc đen cũng bắt đầu lấm tấm những sợi bạc thưa thớt. Thế nhưng trông ông ấy lại có vẻ minh mẫn và phấn chấn hơn hẳn, có thể thấy mấy năm nay ông ấy sống khá thoải mái.
"Trần Khoa Trưởng, sao chú lại tới đây?" Cung Lương nhìn thấy Trần Khoa Trưởng thì vô cùng mừng rỡ, hiển nhiên hắn không ngờ lại có người ra tận ga tàu để đón mình.
Trần Khoa Trưởng cười ha hả đáp: "Chú về hưu rồi, cứ gọi chú là lão Trần là được, bây giờ Tiểu Cung cậu mới là Khoa Trưởng. Chú nghe nói cả rồi, lần này cậu đơn thương độc mã tới Quỳnh Châu chốt được một đơn hàng lớn lắm. Đúng lúc chú về hưu rảnh rỗi không có việc gì làm, nghe nói hôm nay cậu về nên mới ra ga đón cậu đây. Quỳnh Châu là một hòn đảo, cách đây xa xôi như vậy, đi đường chắc cũng hành xác lắm nhỉ?"
Cung Lương nở một nụ cười ngây ngô hệt như lính mới vừa vào nghề: "Đúng là hơi hành xác chú ạ, phải ngồi tàu hỏa rồi lại chuyển sang đi thuyền. Cháu vừa đến Quỳnh Châu đã lăn ra ốm mấy ngày, nằm mê man trong bệnh viện nên lỡ mất thời gian đã hẹn. Cháu còn tưởng chuyến này xôi hỏng bỏng không rồi, ai dè vị Ông Chủ bên đó nghe nói cháu cất công lặn lội từ Cô Tô tới, thương tình cháu đi đường vất vả nên cố ý lùi lịch nán lại chờ cháu thêm vài ngày, nhờ vậy mới chốt được cái đơn hàng này đấy."
"Trần Khoa Trưởng, chú đoán xem lần này cháu mua gì từ Quỳnh Châu về nào?”
"Cái gì thế?" Trần Khoa Trưởng rất phối hợp hùa theo, ánh mắt rơi vào hai cái bao tải da rắn bự chảng mà Cung Lương đang kéo.
"Gia Tử!"
"Gia Tử là cái gì vậy?" Trần Khoa Trưởng tò mò hỏi.
LVQ8371