Trần Huệ Hồng vốn đang lùi về sau lại không kìm được mà nhích lên trước, nhìn chằm chằm La Quân, trên mặt viết rõ dòng chữ "La Quân, hình như ông nhầm rồi thì phải”.
Thạch Đại Đảm rất bình tĩnh, gã vẫn đang ăn Điểm Tâm.
Trần Công dùng ánh mắt an ủi nhìn La Quân, trong mắt tràn ngập ý vị: Không sao đâu, con người ai chẳng có lúc mắc sai lầm, Tất Phương cũng vậy thôi, chúng tôi hiểu mà.
Triệu Thành An vốn không giấu được chuyện, hắn điên cuồng nháy mắt với Tần Hoài, hận không thể khắc luôn mấy chữ "Tất Phương lật xe rồi" lên trán.
Tần Hoài cũng ném lại cho Triệu Thành An một ánh mắt cảnh cáo: "Nếu cậu muốn sống sót bước ra khỏi đây, thì từ giờ phút này dẹp ngay mấy cái biểu cảm trên mặt đi".
La Quân rất tức giận, nhưng ông vẫn phải diễn. Đây chính là tố chất tự tu dưỡng của một diễn viên, cũng là hàm lượng vàng của việc kiên trì xem phim truyền hình suốt mấy chục năm qua.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
"Chắc chắn là Tĩnh Tĩnh đến rồi, cuối cùng cũng tới, đường sá tắc đến mức nào cơ chứ." Trần Huệ Hồng nhảy cẫng lên chạy ra mở cửa, người ngoài cửa quả nhiên là Khuất Tĩnh.
"Ngại quá ngại quá, tôi cũng không ngờ lại kẹt xe lâu đến vậy, lâu hơn dự tính nhiều. Vốn dĩ tôi định nhắn tin cho mọi người, nhưng trên đường tôi bận gọi điện thoại suốt, sau đó thì điện thoại sập nguồn luôn, tài xế xe công nghệ lại không có dây sạc đúng cổng điện thoại của tôi, ngại quá ngại quá."
Khuất Tĩnh vừa vào cửa đã điên cuồng xin lỗi, đầu cúi gằm chưa từng ngẩng lên.
"Không sao đâu Tĩnh Tĩnh, kẹt xe thôi mà, thông cảm được." La Quân bình thản nói.
Khuất Tĩnh kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt tràn ngập vẻ khó tin cùng dòng chữ "ông là ai", cô buột miệng thốt lên: "La tiên sinh, ông không uống nhầm thuốc đấy chứ? Sao ông lại gọi tôi là Tĩnh Tĩnh?"
"Sao giọng điệu ông nói chuyện ban nãy kỳ quái vậy?"
"Có phải ông thấy khó chịu ở đâu không? Hay là đến bệnh viện khám thử xem, bây giờ tôi đưa ông đi luôn, đường thông rồi."
Đây là phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người, Triệu Thành An khoa trương nhất, hắn trực tiếp đeo luôn chiếc mặt nạ thống khổ lên mặt.
Dạo này Khuất Tĩnh luôn bận rộn công việc, thời gian dài trong trạng thái "offline”, cũng không tham gia nói chuyện trong nhóm chat, dẫn đến mọi người quên khuấy mất việc lần trước Cung Lương đến thì Khuất Tĩnh không có mặt, có khả năng cô thực sự không biết bối cảnh câu chuyện.
Hơn nữa thời gian này Tiểu Điểu tiếp xúc với Trần Huệ Hồng quá nhiều nên bị nhiễm thói xấu của chị ấy, mắc bệnh nghĩ gì nói nấy. Bản thân EQ làm người của cô cũng không cao lắm, không giỏi giao tiếp với người khác.
Khuất Tĩnh vừa mở miệng, công sức diễn kịch suốt mấy tiếng đồng hồ qua của La Quân coi như đổ sông đổ bể.
Khuất Tĩnh đối với chuyện này vẫn hồn nhiên không hay biết gì, cô cực kỳ quan tâm hỏi han: "La tiên sinh, ông bị đau họng hay là thấy khó chịu ở đâu? Giọng ông vừa rồi nghe lạ lắm, hay là ông nói thêm hai câu nữa cho tôi nghe thử xem."
La Quân mệt mỏi rồi.
La Quân hít sâu một hơi, dùng chất giọng đầy nội lực cộng thêm thái độ buông xuôi chưa từng có rống lên tức giận: "Khuất Tĩnh, cô cũng bị bệnh đúng không? Nói chuyện đàng hoàng với cô thì cô nghe không hiểu, cứ bắt tôi phải nói chuyện với cô kiểu này đúng không!”
"Tôi giả vờ ôn hòa hiền từ một chút, thì làm sao, không được à?"
"Còn dám bảo giọng tôi nghe lạ lắm, cô mới kỳ lạ ấy. Tôi thấy cô bị kẹt xe đến hỏng luôn não rồi, IQ của cô cùng với phần trăm pin điện thoại dắt tay nhau bay màu hết rồi đúng không? Không nhìn ra tôi đang diễn kịch à? Không nhìn ra tôi đang làm bộ làm tịch trước mặt người khác sao? Chỉ có cô là thông minh, chỉ có mình cô nhìn ra tôi không khỏe còn bọn họ đều là lũ mù nên không nhìn ra chắc."
Khuất Tĩnh: ...?
Cung Lương rất bình tĩnh, thậm chí trên mặt còn lộ ra vài phần bừng tỉnh ngộ.
Cưng Lương nhìn về phía La Quân, mỉm cười nói: "Tôi đã nói mà, hèn chỉ thái độ của La tiên sinh đối với tôi lại không giống với những gì tôi nghe ngóng được mấy ngày nay. Tôi nghe những người khác trong khu dân cư nói La tiên sinh tính tình nóng nảy, tính cách cổ quái, đam mê nhất là đánh giá 1 sao cho mấy quán giao đồ ăn, nhưng khi thực tế tiếp xúc lại không phải như vậy, tôi cứ thấy lạ lạ nhưng không dám nói."
"La tiên sinh, ông không cần phải diễn trước mặt tôi đâu, cứ là chính mình là được. Tôi biết ông là một người nhiệt tình lương thiện, tính tình cổ quái, lại còn hơi cô độc. Ông yên tâm, cho dù ông là người như vậy, tôi vẫn sẵn lòng mỗi ngày qua đây trò chuyện cùng ông, những lời vừa nói lúc nãy đều được tính."
"Ting, chúc mừng người chơi hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ [Những người xa lạ chúng ta cùng tụ họp vui vẻ], nhận được phần thưởng nhiệm vụ: [Một đoạn ký ức của Cung Lương], Thu hút lượng khách +1000."
Tần Hoài: ? Ơ, còn có thể như vậy sao?
La Quân ra vẻ đạo mạo diễn suốt mấy tiếng đồng hồ đến mức cạn kiệt năng lượng mà nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành, thế mà bị Khuất Tĩnh chọc tức đến mức bung xõa bản thân có hai phút thì nhiệm vụ lại hoàn thành.
Nhìn nhận thế này, La Quân chăng phải là đã lo nghĩ quá nhiều nên mới chữa lợn lành thành lợn què sao.
Không dám nghĩ, không dám nghĩ nữa.
Tần Hoài vốn dĩ còn muốn xem La Quân chửi bới thêm lúc nữa, hết cách rồi, dáng vẻ La Quân bị phá vỡ lớp phòng ngự thật sự quá đặc sắc. Bình thường La Quân toàn dùng trạng thái này để chửi xối xả Trần Huệ Hồng, hôm nay đối tượng bị chửi đổi thành Khuất Tĩnh, La Quân trực tiếp chửi ra một cảnh giới mới, một tầm cao mới.
LVQ8371