"Cậu mà không về, tôi còn đang tính xem có nên gọi điện bảo bố tôi tới phụ một tay không đây. Chỉ cần ông ấy không ngủ nướng, buổi sáng ông ấy có thể dậy sớm hơn tôi.”
6 giờ 37 phút, vì ngủ quá say, chuông báo thức reo đến lần thứ bảy mới tỉnh, Hà Thành mặc chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, mắt nhắm mắt mở, cuống cuồng chạy thục mạng vào Vân Trung Thực Đường.
Vừa bước vào nhà ăn, Hà Thành đã nghi ngờ hình như mình vẫn chưa tỉnh ngủ, chắc chắn là hắn vẫn đang nằm mơ.
Nếu không thì cảnh tượng trước mắt phải giải thích thế nào đây? Rõ ràng bây giờ mới 6 giờ 37 phút sáng, tại sao Vân Trung Thực Đường lại đông nghịt người, tiếng người huyên náo, khách khứa tấp nập, không còn lấy một chỗ trống thế này?
Tại sao những ông bà lão trông quen mắt kia, bình thường phải 7 giờ mới đến nhà ăn, tay vung vẩy mấy bài đánh giá ẩm thực đã in sẵn, vây chặt lấy Trịnh Tư Nguyên mà vuốt mông ngựa nịnh nọt nhiệt tình, giờ phút này lại đang ngồi bên bàn ăn với thái độ "peace and love" (hòa bình và tình yêu) đến thế? Trên bàn bày la liệt đĩa không, trên mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện, trông mới hiền từ làm sao, dường như ngay cả bầu không khí cũng tràn ngập sự sung sướng.
Tại sao giờ này ở trước cửa sổ lại xếp hàng dài đằng đặc, những nhân viên văn phòng bụng đói meo thường chỉ xuất hiện đông đúc sau 8 giờ sáng nay lại có mặt trong hàng ngữ này? Bọn họ vừa mệt mỏi lại vừa hưng phấn, quầng thâm đưới mắt cùng ánh nhìn đờ đẫn tố cáo sự vất vả của công việc, nhưng nụ cười không giấu nổi trên khóe môi cùng vẻ mặt hớn hở lại thể hiện rõ niềm vưi sướng của họ.
Đây là cái cảnh tượng ma mị gì vậy trời?
Hà Thành tự nhủ mình đến Sơn Thị học việc hơn một tháng nay, chưa từng thấy Vân Trung Thực Đường có cảnh tượng nào giống thế này.
Hà Thành không hề do dự, trong tình huống này cho dù não có đình công thì cơ thể hắn vẫn biết phải làm gì, hắn lẳng lặng đứng vào cuối hàng, bắt đầu xếp hàng.
Mặc kệ là tình huống gì, cứ xếp hàng là đúng bài rồi.
Ở khu vực cửa sổ, một nhân viên phục vụ trẻ tuổi gân cổ lên gào to: "Ai mua đồ ăn sáng bình thường thì không cần xếp hàng, ra cửa sổ ngoài cùng bên phải là có thể mua trực tiếp luôn!"
Chẳng ai thèm đoái hoài, tất cả mọi người vẫn vô cùng kiên định xếp hàng.
Xếp ngay trước Hà Thành là hai nhân viên văn phòng mặc vest chỉnh tề, trên cổ đeo thẻ nhân viên, vẻ mặt ai nấy đều toát lên sự hưng phấn xen lẫn mệt mỏi. Bọn họ vừa cầm điện thoại bấm lạch cạch trả lời tin nhắn, vừa hạ giọng trò chuyện với nhau.
"Tuy cái gã khốn nạn họ Vương kia chẳng ra gì, bắt hai đứa mình hôm nay 7 giờ đã phải có mặt ở công ty chuẩn bị tài liệu họp hành, nhưng nếu không nhờ gã khốn đó, hai đứa mình còn lâu mới lết đến Vân Trung Thực Đường mua đồ ăn sáng sớm thế này được, lại còn hên trúng ngay lúc Tiểu Tần sư phụ trở về, nghĩ lại thì cái gã khốn họ Vương đó cũng tốt chán."
"Chuẩn luôn, tuy làm đủ trò khốn nạn, nhưng rốt cuộc cũng coi như là bụng dạ xấu xa mà làm được việc tốt."
"Chỉ là không biết còn Bánh Gạo hay không thôi, nãy tôi nghe ông Vương đang ngồi ăn no ứ hự ở bàn số 9 kia bảo, Bánh Gạo hôm nay của Tiểu Tần sư phụ quả thực là cực phẩm. Nghe đâu là đặc biệt sang tận Tri Vị Cư ở Hàng Châu tu nghiệp về đấy, Tiểu Tần sư phụ đi vắng mấy tháng nay chính là để đến Tri Vị Cư học làm Bánh Gạo. Cậu thử nghĩ xem, với tay nghề của Tiểu Tần sư phụ mà phải đi mấy tháng trời chỉ để học làm Bánh Gạo, thì cái món Bánh Gạo này nó phải ngon đến mức nào chứ!”
Đáp lại câu nói này là hai tiếng nuốt nước bọt cái ực, một tiếng phát ra từ người đồng nghiệp, tiếng còn lại là của Hà Thành.
Hà Thành vô thức nhìn về phía bàn số 9 cách đó một đoạn, bàn số 9 đã ngồi chật kín, Hứa Đồ Cường đang mặt mày hớn hở, nước bọt văng tung tóe, thần thái rạng rỡ, nghiễm nhiên bày ra dáng vẻ của kẻ đang chiếm lĩnh đỉnh cao đạo đức mà thao thao bất tuyệt.
"Mấy người các ông các bà, bình thường cứ làm ra vẻ thích Điểm Tâm của Tiểu Tần sư phụ lắm, người ta mới đi có mấy tháng mà đã lộ hết nguyên hình rồi. Tiểu Tần sư phụ về lúc nào cũng chẳng hay, Bánh Gạo và Sơn Dược Cao của cậu ấy 6 giờ đã mở bán rồi, thế mà các người tận 6 giờ 17 phút mới vác mặt tới, lại còn phải đợi tôi nhắn vào nhóm nhắc thì mới chịu đến. Thế có ra thể thống gì không? Thế có đúng mực không? Có xứng đáng với tâm nguyện ăn sáng ban đầu của hội chạy bộ buổi sáng chúng ta không?" Hứa Đồ Cường xót xa lên án.
Tiền đại gia không phục, vặc lại: "Ông nói cứ như ông biết trước hôm nay Tiểu Tần sư phụ sẽ về ấy."
"Tôi không biết, nhưng tôi vẫn túc trực ở Vân Trung Thực Đường! Không có tôi thì các người được ăn mẻ Bánh Gạo đầu tiên chắc? Nhìn cái hàng dài đằng đặc kia kìa, tôi nói cho các người biết, bây giờ tin tức đã lan truyền ra ngoài rồi, cùng lắm 10 phút nữa là mấy cậu shipper sẽ ập tới. Không có tôi gọi các người tới ngay từ phút đầu, thì giờ này các người vẫn đang phải xếp hàng tít dưới cuối kia kìa, nhất là cái ông họ Tiền kia, lại còn bày đặt về nhà tắm rửa, đợi ông tắm xong thì người ta gọi shipper mua sạch sành sanh rồi." Hiếm khi được dịp có lý chẳng sợ ai, Hứa Đồ Cường không nể nang gì mà phản pháo kịch liệt, những lời lẽ sắc bén hóa thành súng liên thanh nã thắng vào Tiền đại gia, bắn cho ông lão tơi bời hoa lá không dám ho he nửa lời.
LVQ8371