"Đó là..." Cung Lương vừa định lên tiếng giải thích thì cửa bếp mở ra. Đủ loại mùi thơm của Điểm Tâm hòa quyện vào nhau ùa ra ngoài, đậm đà nhất vẫn là hương vị ngào ngạt của bột mì, đường, đầu và sữa tươi sau khi được nướng chín.
"La tiên sinh, Điểm Tâm làm xong cả rồi. Vừa nãy bác sĩ Khuất có nhắn tin bảo cô ấy vẫn đang kẹt xe, chắc phải tầm 40 phút nữa mới tới. Cô ấy dặn chúng ta không cần đợi, Điểm Tâm xong thì cứ ăn trước đi, ông xem thế nào..." Tần Hoài bưng Điểm Tâm bước ra, Triệu Thành An theo sát phía sau.
Triệu Thành An vừa bưng Điểm Tâm, vừa không quên nhét cái Bánh Phiên Bà mới ra lò nóng đến bỏng miệng vào mồm.
La Quân từ từ đứng dậy, nghiễm nhiên bày ra dáng vẻ của một ông lão hiền từ, tính tình cực kỳ tốt và dễ gần: "Mọi người cứ ăn trước đi, Tĩnh Tĩnh cũng nhắn với tôi rồi, cứ phần con bé mấy món Điểm Tâm nó thích là được."
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, Tần Hoài vẫn bị dáng vẻ, giọng điệu và hai chữ "Tĩnh Tĩnh" thốt ra từ miệng La Quân làm cho nổi da gà, trong lòng hắn không khỏi cảm thán những người ngồi đây quả thực ai nấy đều là diễn viên phái thực lực.
Chỉ có Triệu Thành An là không phải.
Triệu Thành An bị dọa đến mức suýt chút nữa sặc Bánh Phiên Bà chết nghẹn.
Bàn ăn nhà La Quân là kiểu bàn ăn gia đình bình thường, quanh bàn chỉ có sáu chỗ ngồi.
Bao nhiêu người tụ tập lại chắc chắn là không đủ chỗ ngồi. Việc ngồi vào bàn ăn đồng nghĩa với việc sẽ phải đảm nhận một vai diễn nặng ký trong cốt truyện sắp tới, thế nên có ngồi hay không lập tức trở thành một quyết định cần phải cân nhắc vô cùng thận trọng.
La Quân ngồi vào bàn vì bất kể diễn biến tiếp theo ra sao thì ông vẫn là nhân vật chính. Hơn nữa ông muốn ngồi uống Trà Trần Bì. Diễn mệt mỏi nãy giờ, chỉ có tách Trà Trần Bì ấm nóng mới xoa dịu được tâm hồn tổn thương của ông. Thêm vào đó, lúc uống trà thì khỏi cần phải diễn, mồm miệng bận nhai nuốt thì lấy đâu ra chỗ mà nói chuyện.
Thạch Đại Đảm ngồi xuống vì gã là người ăn khỏe nhất. Nếu không có gã ngồi càn quét ở bàn, đống Điểm Tâm khổng lồ hôm nay rất khó mà xử lý hết. Sau khi yên vị, Thạch Đại Đảm chắng nói chắng rằng, cứ thế cắm cúi ăn.
Trần Công ngồi vào bàn vì hắn nhìn ra năng lượng diễn xuất của La Quân đã cạn kiệt, nếu không có ai nhảy vào đỡ lời thì ông cụ chắc chắn sẽ "đứt gánh" giữa chừng.
Tần Hoài ngồi vào bàn vì hắn bắt buộc phải ngồi. Hắn là người nắm giữ hệ thống trò chơi, nếu hắn mà dám đình công không diễn thì La Quân sẽ là người đầu tiên xé xác hắn ra.
Cộng thêm Cung Lương đang ngồi cùng La Quân, quanh bàn ăn lúc này chỉ còn sót lại đúng một chỗ trống.
Trần Huệ Hồng theo phản xạ vô điều kiện liền ngồi phịch xuống.
Vừa yên vị xong, Trần Huệ Hồng mới ý thức được ngồi ở đây là phải đảm nhận vai trò quan trọng, phải có thoại để diễn. Gần như ngay giây tiếp theo, chị ấy liền hối hận. Ngó nghiêng xung quanh một vòng, phát hiện trên bàn chỉ có hồng trà, lục trà và Nịnh Mông Trà chứ không có trà hoa cúc, Trần Huệ Hồng lập tức đứng bật dậy, lấy cớ Điểm Tâm thịnh soạn thế này sao có thể thiếu trà hoa cúc được, rồi chuồn thằng vào bếp pha trà.
Sau khi Trần Huệ Hồng chuồn êm, vị trí kia lại bị bỏ trống.
An Du Du chắc chắn sẽ không ngồi. Cô rất biết thân biết phận trong chuyện này, thậm chí cô còn tự thấy mình đến đây chẳng phải để dự tiệc trà, mà là đến phụ bếp tiện thể ăn chực thì đúng hơn.
Vương Căn Sinh cũng không định ngồi. Trong lúc tán gẫu ban nãy, ông gần như chẳng hé răng nửa lời. Một Vương đại gia vốn đam mê ôn lại chuyện xưa cũng biết lúc nào nên ôn, lúc nào nên câm miệng. Vương Căn Sinh xác định vị trí của mình hôm nay cực kỳ chuẩn xác ——
Ông đến đây đơn thuần chỉ để ăn Điểm Tâm mà thôi.
Điểm Tâm vừa dọn lên, Vương Căn Sinh đã tự giác cầm một cái đĩa nhỏ gắp mỗi món một ít, rồi ra sô pha vưi vẻ tận hưởng bữa ăn của mình.
Trong tình huống bình thường, nếu Trần Huệ Hồng không ngồi thì vị trí cuối cùng đó thuộc về Khuất Tĩnh. Theo kịch bản mà Tần Hoài bịa ra, Khuất Tĩnh với tư cách là bác sĩ riêng của La Quân, việc sở hữu một chỗ ngồi trên bàn tiệc là chuyện hết sức bình thường.
Khổ nỗi Khuất Tĩnh vẫn còn đang kẹt xe trên đường kia kìa.
Giờ thì chỉ còn lại...
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Triệu Thành An, kẻ đang đứng chực chờ ở cửa bếp âm thầm gặm sầu riêng.
Rõ ràng đã thỏa thuận hôm nay không có đất diễn của tôi, tôi chỉ cần cắm mặt làm Điểm Tâm là xong cơ mà? Tôi là Phù Du đấy, ngồi chung mâm với Tất Phương, lại còn phải nhìn cái điệu bộ kia của Tất Phương, tôi thật sự không nhịn nổi cười đâu.
Trần Công lên tiếng: "Triệu sư phụ vất vả hơn tiếng đồng hồ rồi, cậu đừng đứng mãi ở cửa bếp thế, mau vào ngồi đi."
"Đúng đấy đúng đấy, Tiểu Triệu sư phụ hôm nay cũng vất vả rồi, mau ngồi xuống đi. Lát nữa chị ra sô pha ngồi với lão Vương là được, chị ngồi đâu mà chẳng thế!" Giọng nói mừng rỡ như trút được gánh nặng của Trần Huệ Hồng từ trong bếp vọng ra.
Vương Căn Sinh: ? Trần Huệ Hồng thân với ông từ lúc nào mà gọi hẳn là lão Vương thế hả?
Triệu Thành An miễn cưỡng nặn ra một nụ cười ngượng ngùng, cố gắng đóng giả người mắc chứng sợ giao tiếp xã hội, hai chân run rẩy bước tới bàn ngồi xuống.
Tần Hoài đảo mắt nhìn quanh bàn.
Bầu không khí có chút sượng trân.
Chỉ là không biết Cung Lương có thấy sượng hay không thôi.
LVQ8371