Cung Lương là một người thông minh đích thực, sự thông minh của hắn thể hiện ở mọi khía cạnh: biết làm ăn, đầu óc linh hoạt, biết đò ý qua lời nói và sắc mặt, khéo ăn khéo nói, biết cách lựa lời khai thác thông tin, biết nhìn thái độ người khác. Hắn sở hữu toàn bộ ưu điểm của một người bán hàng xuất sắc, hơn nữa lại không mắc phải cái tật dễ tự cao tự đại sau khi đã thành công.
Xét theo một ý nghĩa nào đó, Cung Lương vừa không giống Tinh Quái lại vừa không giống người. Hắn giống con người hơn đại đa số Tinh Quái, và cũng giống Tinh Quái hơn đại đa số con người.
Đưa một con Ngoa Thú vẫn chưa Giác Tỉnh như vậy giới thiệu cho một đám Tinh Quái, Tần Hoài sợ sẽ xảy ra vài tình huống ngoài ý muốn.
Dù sao thành phần Tinh Quái hiện tại cũng quá sức tạp nham rồi.
Có Tất Phương - cuốn bách khoa toàn thư sống, nhìn thì có vẻ thuộc phái cấp tiến nhưng thực chất lại là phái bảo thủ.
Có Khuất Cư thuộc phái bảo thủ thuần túy.
Có Bạch Trạch thuộc phái cấp tiến, nhưng lại không đủ mức độ cấp tiến.
Có Phù Du thuộc phái cấp tiến một cách thái quá.
Có Đương Khang thuộc phái trung lập, bề ngoài trông có vẻ không được thông minh cho lắm, nhưng thỉnh thoảng lại khá là tinh ranh.
Lại có cả Văn Diêu Ngư chẳng biết thuộc phái nào, ngày ngày đâm đầu vào công việc, quanh năm suốt tháng mất hút, nhưng lại là người thúc đẩy buổi tiệc trà ngày 20 tháng 8 này.
Nếu giờ lại nhét thêm Ngoa Thú vào nữa...
Đến lúc đó e là nhà La Quân sẽ thực sự loạn thành một nồi cám lợn mất.
Tần Hoài cứ mải mê suy nghĩ mông lung như vậy, dọc đường nghĩ ra tới 18 cái kết cục, mà cái nào cũng là cảnh hắn bị La Quân sau khi thức tỉnh phun một mồi lửa thiêu thành tro bụi, chỉ nghĩ thôi đã thấy tuyệt vọng rồi.
Lúc xuống máy bay, Tần Hoài hỏi Triệu Thành An — kẻ đã uống nước ngọt suốt cả chuyến đi: "Hai ngày nay cậu có xem tin nhắn nhóm không? Khi nào nhóm Lão Thạch và Trần Công mới tới?"
"Họ đến từ sớm rồi, Lão Thạch thì tới vào tối hôm qua, còn Trần Công trưa nay mới tới. Chỗ ở Hồng tỷ cũng đã sắp xếp xong xuôi, Lão Thạch và Trần Công ở chung một phòng, cậu đoán xem căn hộ đó ở đâu? Nằm ngay dưới tầng nhà La Quân đấy."
"Tôi thấy trong nhóm bảo, tòa nhà của La Quân từ tầng 9 đến tầng 20, tất cả những căn hộ có cùng kiểu thiết kế đều là của ông ấy hết, chi là ông ấy không nhớ ra thôi.”
"Dưới tên La Quân rốt cuộc có bao nhiêu căn nhà vậy trời? Thế mà cũng không nhớ cho nổi, đã vậy còn toàn là nhà được trang trí nội thất xong xuôi, cũng chẳng thèm cho thuê. Hôm qua tôi có tiện tay tra thử giá nhà ở khu các cậu, mẹ ơi, nó còn đắt hơn cả khu tôi đang ở nữa."
"Đống này mà cho thuê thì một năm kiếm được bao nhiêu tiền chứ. Tần Hoài này, đến lúc cậu kế thừa di sản, liệu có thể rớt qua kẽ tay cho tôi một chút không? Tôi cũng chẳng cần nhiều, đủ để tôi đi du lịch vòng quanh thế giới là được rồi. Nói thật không giấu gì cậu, bao năm nay tôi kiên trì chơi chứng khoán cũng chỉ vì muốn kiếm chút tiền đi du lịch vòng quanh thế giới, ai dè..."
"Haiz, thị trường chứng khoán đã gài bẫy tôi rồi." Phù Du thở dài.
Tần Hoài không đáp lời, thầm nghĩ nếu có một ngày bản thân thực sự phất lên, tài trợ cho giấc mơ của anh em một chút cũng không phải là không được, có điều cái giấc mơ này của cậu...
Tần Hoài rất sợ khởi điểm chuyến du lịch vòng quanh thế giới của Phù Du lại chính là điểm kết thúc sinh mệnh của cậu ta. Với tình trạng hiện tại của La Quân, hắn có lý do để nghi ngờ Phù Du sẽ đi đầu thai trước cả Hạ Mục Bính, thế nên hắn đứt khoát giả vờ như không nghe thấy những lời lải nhải của Triệu Thành An, rút điện thoại từ trong túi ra xem tin nhắn.
"Đáng lẽ Hồng tỷ sẽ tới đón chúng ta, nhưng tối qua Lạc Lạc có nhắn tin cho tôi, bảo là mấy tháng không gặp nên rất nhớ tôi, nằng nặc đòi ra sân bay đón bằng được."
"Bố tôi và Lạc Lạc lái xe tới đón, đến lúc đó tôi sẽ giới thiệu hai người làm quen. Để tôi xem nào... Họ đến rồi, đang ở ngay cửa ra kìa, đi thôi."
Tần Hoài dẫn Triệu Thành An đi về phía cửa ra, cách một đoạn xa đã nhìn thấy Tần Lạc đang phấn khích vẫy tay với hắn, nhảy nhót tưng bừng, chỉ hận không thể bay thẳng lên trời.
Tần Hoài đã mấy tháng không gặp Tần Lạc, nhìn kỹ lại thì phát hiện Lạc Lạc đúng là... béo lên rồi?
Chăng phải con bé này suốt kỳ nghỉ hè đều phải học thêm với cường độ cao sao? Với cái nết của Lạc Lạc, học thêm đáng lẽ phải hành hạ con bé đến mức sống không bằng chết, mất ăn mất ngủ, thở vắn than dài, ngày nào cũng phải nghĩ cách giả bệnh để trốn học đi công viên giải trí, từ đó dẫn đến cơ thể ngày một hao gầy mới đúng chứ.
Sao học thêm kiểu gì mà lại tròn trịa ra hẳn một vòng thế này.
"Anh! Anh!" Tần Lạc phấn khích hét lớn với Tần Hoài, nhào tới giật lấy hành lý của hắn, sau đó vô cùng mượt mà dúi luôn đống hành lý đó cho Hà Thành đứng cạnh: "Anh đã hứa với em rồi nhé, nếu em thi cuối kỳ điểm cao thì anh sẽ làm một bữa thịnh soạn cho em, nghỉ hè mà chăm chỉ học thêm thì cũng được khao một bữa lớn. Lần thi cuối kỳ này em còn không bị lọt top 15 từ dưới đếm lên, học thêm cũng siêu cấp nghiêm túc luôn, mua 2 tặng 1, tính ra thì bắt đầu từ ngày mai em không cần học thêm nữa, cứ ăn chực chỗ anh đến tận lúc khai giảng chắc là không thành vấn đề đâu nhỉ?"
LVQ8371