"Thế thì có sao đâu?" Tần Hoài tỏ ý mình cũng nhớ đoạn này, nhưng hắn cảm thấy chuyện đó rất bình thường.
"Bây giờ tôi thật sự có chút thấu hiểu Đàm Duy An rồi."
"Cậu tưởng ai cũng có thiên phú giống cậu và tôi, nhào bột một lần là thạo ngay được chắc?"
"Làm Bánh Bao với bánh bao nhân trông thì có vẻ đơn giản, nhưng đối với người mới bắt đầu chưa từng tiếp xúc, đặc biệt là trẻ em, thực ra cũng có rào cản đấy. Chứ đừng nói An Du Du không xuất thân từ gia đình có truyền thống nấu nướng gì, không có chuyện mưa dầm thấm đất, nhà cô ấy cũng chỉ mở một tiệm ăn sáng bình thường, tay nghề của bố mẹ cô ấy cũng chỉ đến thế mà thôi."
"Cho dù là làm bữa sáng, thì trên lý thuyết cũng phải học nghề với sư phụ vài năm đã."
"Trường hợp của An Du Du, nếu đặt vào những người học việc khác ở Tri Vị Cư, bố mẹ chỉ cần tỉnh ý một chút hoặc khá am hiểu về ngành này, thì sẽ nhận ra thiên phú ở mảng này của cô ấy rất tốt, và sẽ sớm gửi cô ấy đến các nhà hàng lớn làm học việc để học nghề, chứ không phải giữ lại phụ giúp tiệm ăn sáng của nhà làm lỡ dở tương lai của cô ấy.”
"Cách nhập môn này của cô ấy dùng từ kỳ tài ngút trời để miêu tả thì hơi lố, nhưng tuyệt đối là người vô cùng có thiên phú."
"Nhưng nếu cô ấy thực sự có thiên phú bẩm sinh ở mảng này, thì cô ấy phải giống như cậu, không cần ai dạy cũng tự học thành tài, chỉ dựa vào việc xem Điểm Tâm Đại Toàn mà có được tay nghề như hiện tại."
"Nhưng cô ấy lại không như vậy, trình độ hiện tại của cô ấy đủ để chứng minh, cô ấy không phải có thiên phú, mà chỉ đơn thuần là chưa quên sạch, hơn nữa khả năng cao là tay nghề học được ở kiếp thứ nhất vẫn chưa quên sạch. Tay nghề này đối với An Du Du thời đó mà nói rất quan trọng, cho nên khi cô ấy có cơ hội tiếp xúc, sẽ thể hiện ra thiên phú kinh người."
Tần Hoài phần nào hiểu ra rồi.
Hắn nhìn Triệu Thành An, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì đó.
Triệu Thành An chợt có dự cảm chẳng lành: "Cậu nhìn tôi với ánh mắt đó là sao?"
"Những lời cậu vừa nói rất có lý, thế nên tôi đang nghĩ, lúc cậu mới vào Tri Vị Cư đã thể hiện tay nghề gây chấn động mọi người, kinh vi thiên nhân, được một loạt các đại sư phụ ca ngợi là thiên tài Bạch Án trăm năm khó gặp, sau đó thi triển tài năng được vài năm thì dần chìm nghỉm, liệu có phải do cậu lười đâu, mà là do lúc đó cậu cũng chưa quên sạch giống cô ấy."
"Xem ra, lần thức tỉnh này giúp ích rất nhiều cho tay nghề nấu nướng của cậu. Bởi vì trước kia cậu luôn ăn mày dĩ vãng, bây giờ đã nhớ lại hết vốn liếng cũ rồi, đợi cậu sửa xong những thói hư tật xấu này chắc chắn sẽ có bước đột phá lớn đấy."
"Đừng tưởng cậu thực sự có hệ thống thì tôi sợ cậu nhé."
"Cẩn thận tôi trộm điện thoại của cậu để lúc nghỉ ngơi cậu khỏi có điện thoại mà chơi!”
"Nhào bột đầu tiên là phải học cách phát lực, cũng chính là dùng sức khéo léo, không phải đơn thuần là dùng gốc bàn tay nhào từ trong ra ngoài rồi lại thu về, trong quá trình nhào cô phải thông qua xúc cảm của tay để phán đoán trạng thái của khối bột. Lấy Bánh Bao làm ví dụ, cô muốn làm ra Bánh Bao dai ngon, hay là Bánh Bao xốp mềm đều phụ thuộc vào trạng thái của bột, trạng thái này phải dựa vào cảm giác, cô phải cảm nhận được, cô hiểu ý tôi nói..."
Tần Hoài chưa kịp nói hết những lời phát ngôn kinh điển của phái cảm giác, bởi vì hắn đã nhìn thấy sự mờ mịt trong mắt An Du Du.
Triệu Thành An thấy Tần Hoài và An Du Du biến một buổi dạy làm Bánh Bao bình thường thành màn đối thoại giữa kẻ ngốc nghếch và người cáu kỉnh, liền cạn lời lên tiếng: "Cảm giác mà Tần Hoài nói chính là hiệu quả cuối cùng mà khối bột phải đạt được, cô xem mình có tiến gần đến hiệu quả cuối cùng đó không. Gần đạt được chính là có cảm giác, khác biệt thì là không có cảm giác. Bột cứng thì cô nhào cho nó mềm ra một chút, mềm quá thì cô nghĩ cách làm cho nó cứng lại, nhiều lỗ khí chứng tỏ thủ pháp có vấn đề thì phải nhào cho bọt khí thoát ra ngoài, cảm thấy các mặt trạng thái đều tàm tạm rồi nhưng vẫn cứ thiêu thiếu, chứng tỏ quá trình lên men bột có vấn đề, canh chuẩn thời gian rồi thử lại vài lần, lúc thử thì để người khác đứng cạnh quan sát."
An Du Du: !
"Em hiểu rồi, cảm ơn Tiểu Tần sư phụ, bây giờ em sẽ về nhào bột ngay." An Du Du kích động nói.
"Cô khoan hãy về nhào bột, cô cứ đứng xem Tần Hoài nhào bột nhiều vào. Động tác nhào bột của Tần Hoài vẫn rất chuẩn, chỉ cần tốc độ của cậu ấy chậm lại một chút, với trình độ hiện tại của cô chắc chắn sẽ học mót được chút đỉnh. Làm Điểm Tâm thì kiến thức lý thuyết chỉ là phụ thôi, đừng có nhìn mấy cái gọi là sách dạy nấu ăn viết đến mức ba hoa chích chòe, cái gì mà phát lực ở đây, nhào hai vòng ở kia, rồi gạt lại bên này, toàn là thứ viển vông cả. Quan trọng nhất vẫn là thực hành, động tác và thói quen của mỗi người đều không giống nhau. Sư phụ có nói một trăm câu, một ngàn câu cũng không bằng làm mẫu một lần trước mặt cô, vừa hay dạo này Tần Hoài vẫn luôn làm loại Điểm Tâm cơ bản này, cơ hội ngàn năm có một, bây giờ đào đâu ra sư phụ Điểm Tâm nào ngày ngày đâm đầu làm mấy món ăn sáng bình thường này chứ, lại còn là Bánh Bao bột mì trắng nữa."
LVQ8371