Đã nhắc tới Tỉnh sư phụ, Tần Hoài liền nói sơ qua một chút tình hình mà hắn hiện tại nắm được, báo cho Cung Lương biết tên thật của Tinh sư phụ cùng chuyện nhà họ Giang, còn nhắc tới Thái Phong Lâu.
Cung Lương nghe xong lập tức lên tiếng: "Cái Thái Phong Lâu đó bây giờ bán bao nhiêu tiền? Ba trăm triệu? Năm trăm triệu? Bảy trăm triệu? Chín trăm triệu? Hiện tại trong tay tôi không có nhiều tiền mặt như vậy, không biết bán bớt tài sản có đủ không, biết thế mấy năm nay đã không lười biếng, chủ yếu là con trai tôi không chịu cố gắng, xem ra về sau vẫn không thể dựa vào nó, phải dựa vào bản thân tôi thôi."
"La Quân, ông có thể cho tôi mượn trước mấy trăm triệu không? Chờ sau khi ông chết tôi sẽ trực tiếp trả lại cho Tần Hoài."
Tần Hoài: ...Đủ rồi! Tôi nói đủ rồi, mấy người có tiền đáng chết các ông, Cung Lương ông nghe thử xem ông nói thế có phải là tiếng người không hả?!
La Quân lườm Cung Lương một cái: "Ông có phải đầu bếp đâu, dốc toàn bộ gia tài mua tửu lâu, ông không có bệnh chứ?"
"Vừa tinh đã bị Trần Huệ Hồng lây bệnh đầu óc có vấn đề à?”
Trần Huệ Hồng thấy La Quân lúc này vẫn còn khịa mình, bất mãn nói: "La Quân, sao ông có thể nói như vậy được? Cái gì gọi là bị tôi lây bệnh? Từ lúc Cung Lương tỉnh lại đến giờ tôi chưa nói một câu nào cả, Triệu Thành An có nói, không chừng là bị cậu ta lây bệnh đấy."
Triệu Thành An mang theo vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi cắn một miếng chuối, hắn hơi muốn lên tiếng, nhưng hắn không muốn biện minh, hắn muốn nói chuyện khác: "Thái Phong Lâu không phải chuyện mấy trăm triệu, mấy trăm triệu người nhà họ Lý cũng không bán đâu."
"Lúc tôi nói chuyện với Hạ Mục Bính có hỏi qua, anh ấy nói người nhà họ Lý đều rất cứng đầu, nói cái gì mà lúc trước cô Tuệ Cầm dặn rồi, Thái Phong Lâu là phải mua về cho Giang sư phụ. Đương nhiên, hiện tại Giang sư phụ chắc chắn đã mất, nhưng Giang sư phụ không phải còn có 7 người con trai sao? Tần Hoài chỉ mới thấy ba người trong ký ức, tôi nhớ rõ Giang Vệ Quốc tuổi còn khá nhỏ, sống đến bây giờ đoán chừng cũng chỉ bảy, tám mươi tuổi, biết đâu vẫn còn sống."
"Người nhà họ Lý chính là muốn giữ Thái Phong Lâu lại cho người nhà họ Giang, đừng nói mấy trăm triệu, mười mấy tỷ cũng không bán. Ông tưởng Hạ Mục Bính chưa từng đưa ra cái giá mười mấy tỷ chắc?"
"Theo tôi thấy ông tìm La Quân mượn tiền mua Thái Phong Lâu, còn không bằng trả thêm tiền cho thám tử tư của La Quân, xem người ta có thể nhanh chóng đò hỏi được tung tích của Giang Vệ Minh hay không. Hoặc là bảo Tần Hoài cố gắng một chút, đánh thức An Du Du đậy, An Du Du kiếp thứ nhất từng đi ăn xin cùng Giang Vệ Quốc, nói không chừng biết tưng tích hiện tại của ông ấy.”
Hiếm khi Triệu Thành An có suy nghĩ mạch lạc và chính xác, nói ra những lời đầy thuyết phục và có đạo lý như vậy.
Tất cả mọi người vô thức nhìn về phía Tần Hoài.
Tần Hoài: "...Không phải tôi không cố gắng, chủ yếu là nhiệm vụ của An Du Du có độ khó quá cao, đó là nhiệm vụ chính tuyến. Bắt tôi làm ra ba món Điểm Tâm cấp A+, hiện tại độ thuần thục của tôi cày còn chưa đủ, căn bản không làm ra được đồ cấp A+."
"Vậy mà bây giờ cậu còn ở đây tán gẫu, trước đó làm gì rồi?" Hiện tại La Quân đang ở trạng thái nhìn thấy ai cũng muốn chửi hai câu, "Độ thuần thục cày chưa đủ thì nỗ lực mà cày đi, ngồi ở đây ăn chuối có thể ăn ra độ thuần thục chắc?"
"Thế mà cậu còn không biết xấu hổ tự giới thiệu mình là nhân vật chính, cậu giống nhân vật chính ở chỗ nào, có biết làm nhân vật chính không hả? Không biết làm nhân vật chính thì đứng sang một bên, đợi tôi chết rồi đầu thai để tôi làm cho.”
Tần Hoài biết rõ lúc này có nói gì cũng vô dụng, không bằng học Khuất Tĩnh sám hối, ai bảo Tất Phương ăn mềm không ăn cứng chứ, hắn lập tức quỳ gối xin lỗi: "Là lỗi của tôi, tôi cũng thấy dạo này mình hơi lười biếng, một ngày chỉ làm vẻn vẹn 8 đến 10 tiếng Điểm Tâm, cày độ thuần thục lâu như vậy cũng chưa đưa được Phát Diện lên cấp đại sư. Tuy rằng Phát Diện lên cấp đại sư cũng chưa chắc làm ra được Điểm Tâm cấp A+, nhưng ít ra cũng tăng thêm chút hy vọng, là vấn đề của tôi, tôi xin kiểm điểm, từ ngày mai tôi nhất định sẽ chăm chỉ làm Điểm Tâm!"
"Kéo cả Triệu Thành An cùng nhau cố gắng."
Trả thù à?
La Quân còn một bụng chửi thề, đột nhiên lại nghẹn ở cổ họng không chửi ra được.
Cưng Lương thấy tình hình biến thành như vậy, lập tức dùng EQ cao chuyển chủ đề: "La tiên sinh, vị thám tử tư mà ông thuê có đáng tin không? Năng lực chuyên môn có phải không ổn lắm không? Có cần thuê thêm mấy người không?”
"Bên Sơn Thị không có thám tử tư phù hợp, tôi có thể đi nơi khác tìm. Tôi biết vì lý do cá nhân mà ông sẽ không rời khỏi Sơn Thị, nhưng tôi có thể chạy khắp nơi trên cả nước mà."
La Quân lại quay đầu nhìn Cung Lương, trên mặt viết rõ dòng chữ 'nếu ông còn nói nhiều nữa, lần sau tôi lại nhét bánh trung thu vào miệng ông': "Thám tử tư tôi thuê có năng lực chuyên môn rất tốt, giá rất đắt, không có bất kỳ vấn đề gì, ông có bản lĩnh thì tự đi mà thuê."
Bị Cung Lương ngắt lời như vậy, Tần Hoài cũng nhớ tới vấn đề muốn hỏi lúc trước, kéo chủ đề trở lại quỹ đạo: "Cung Tiên Sinh, vì sao ông lại muốn mua Thái Phong Lâu?"
Hạ Mục Bính muốn mua Thái Phong Lâu thì Tần Hoài có thể hiểu được, đối với Hạ Mục Bính mà nói, Thái Phong Lâu là chỗ dựa tinh thần duy nhất trước khi ông ấy và Triệu Thành An nhận nhau, là toàn bộ nơi lưu giữ những ký ức tuổi trẻ tươi đẹp của ông ấy.
LVQ8371