Cưng Lương tỏ vẻ thấu hiểu: "Ai cũng có lúc không như ý, hồi đó chúng ta đổ xô đi buôn bán đều là do bốc đồng nhất thời, kiến thức lý thuyết hay kinh nghiệm thực tế gì cũng chắng có, thấy người ta kiếm được tiền thì mình cũng hùa theo. Lúc đó làm gì có quy củ nào, chẳng ai quản lý, loạn cào cào cả lên, người mua lơ mơ mà người bán thực ra cũng chắng hiểu mô tê gì. Ban đầu chỉ cần đám nghĩ đám làm thì đều kiếm được chút tiền lẻ, nhưng nếu cứ mãi lơ mơ thì mười phần chết chín, lỗ đến mức mất cả chì lẫn chài. Toàn là vấp ngã mới khôn ra được, vừa làm ăn vừa học hỏi thôi.”
"Tôi thì may mắn hơn chút, vốn dĩ đã làm sale trong xưởng rồi, vào Nam ra Bắc thấy nhiều hơn người khác, kinh nghiệm phong phú hơn, bắt nhịp cũng nhanh hơn. Tích lũy được chút mối quan hệ và tài nguyên, nên giai đoạn đầu mới thuận lợi hơn một chút."
"Về sau làm ăn lớn lên cũng chịu không ít thiệt thòi, làm gì có ai cứ thuận buồm xuôi gió mãi mà không lỗ vốn bao giờ."
Thạch Đại Đảm, kẻ luôn thuận buồm xuôi gió chưa từng nếm mùi thất bại, lẳng lặng ăn Điểm Tâm.
Triệu Thành An, kẻ luôn xui xẻo trăm bề chưa từng kiếm được đồng nào, chỉ muốn rơi hai hàng nước mắt.
Nhiều năm qua, Trần Công - người luôn âm thầm giúp Ông Chủ thuận buồm xuôi gió phát tài - cũng tỏ vẻ đồng tình, hắn kể vài câu về sự gian khổ và khó khăn khi Hàn tổng Hàn Quý Sơn mà hắn kính yêu khởi nghiệp. Đương nhiên, những gian khổ này đều xảy ra trước khi hắn vào làm.
Mọi người cứ thế rôm rả trò chuyện, tán gẫu khí thế ngất trời.
Lúc sau, ngay cả An Du Du và Vương Căn Sinh cũng gia nhập nhóm chat. Vương đại gia kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ra ngồi thẳng bên bàn ăn bắt đầu ôn lại chuyện xưa, ông cảm thán hồi trẻ làm sổ sách chẳng dễ dàng gì, trong xưởng luôn có mấy tên lãnh đạo định giở trò dối trá bị ông tóm gọn ngay tại trận.
Trước đây mỗi lần Vương Căn Sinh ôn lại mấy chuyện này, vì tài ăn nói kém cỏi nên ông kể một câu chuyện vốn dĩ phải gay cấn trở nên khô khan đến mức chẳng ai thèm để ý, ngay cả bà bạn già ở nhà cũng chẳng buồn nghe. Kết quả là hôm nay, ông đã gặp được "bạn diễn" tung hứng đỉnh nhất đời mình ——
Những chuyện này Cung Lương biết thật.
Năm đó Vương Căn Sinh làm kế toán ở xưởng đệt bông, còn Cung Lương làm ở xưởng đệt lụa. Hai xưởng nằm rất gần nhau, thi thoảng lại có nghiệp vụ qua lại. Mỗi khi có lãnh đạo lớn nhỏ nào của xưởng dệt bồng ngã ngựa, Cung Lương đều ít nhiều nghe phong thanh, hơn nữa hắn còn biết chút ít nội tình. Hôm nay nghe ông kể lại, hắn thực sự bị chấn động mạnh.
Chỗ nào Vương Căn Sinh kể thiếu muối thì Cung Lương thêm mắm dặm muối, cốt truyện khô khan của Vương Căn Sinh được hắn mở rộng thêm.
Về cơ bản, chỉ cần Vương Căn Sinh nhắc đến người A, Cung Lương sẽ phụ họa bảo tôi biết ông này, nghe nói hồi trước vì cố tình tuồn hàng đạt chuẩn xuống làm hàng lỗi, bán giá rẻ chuyển từ tay trái sang tay phải, biển thủ tài sản của xưởng nên sau đó mới phải vào bóc lịch.
Vương Căn Sinh bẽn lẽn cười, tỏ vẻ vụ đó là do ông kiểm tra ra, sổ sách không khớp.
Cung Lương lại tỏ vẻ kinh hãi, bổ sung thêm vài chi tiết, Vương Căn Sinh lại bẽn lẽn cười, kể tóm tắt vài câu về việc lúc kiểm toán ông đã phát hiện ra vấn đề như thế nào.
Chỉ trong nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủi, Tần Hoài đã hiểu trọn vẹn cách lãnh đạo hậu cần tham ô tài nguyên như thế nào, gọt nhỏ hai cực xà phòng thành ba cục rồi đem phát.
Lãnh đạo đội xe lấy xe công làm việc tư ra sao, dùng xe tải của xưởng dệt bông để chở hàng riêng.
Lãnh đạo phòng nhân sự đi cửa sau kiểu gì, nhét toàn bộ họ hàng hang hốc, bà con xa bắn đại bác không tới vào xưởng dệt bông làm việc.
Lãnh đạo phòng kinh doanh làm sổ sách âm dương ra sao, làm giả sổ sách kiếm một mớ, ăn hoa hồng lại đút túi thêm một mớ.
Lãnh đạo trạm y tế xưởng tham ô thuốc men thế nào, mua đi bán lại, làm giả hóa đơn, dùng người nhà ra sao.
Phó xưởng trưởng biển thủ công quỹ ra sao, chiếm đoạt tài sản trong xưởng, cài cắm tay chân để đầu cơ trục lợi vật tư.
Phản ứng đầu tiên của Tần Hoài sau khi nghe xong thậm chí không phải là cảm thán năng lực kiểm toán kinh người của Vương Căn Sinh, mà là cảm thán mạng ông cụ quá lớn. Phải biết rằng, Vương đại gia công chính liêm minh cả đời của chúng ta cho đến lúc về hưu cũng chỉ là một chủ nhiệm phòng tài vụ nhỏ nhoi, ngay cả chức lãnh đạo cấp cao cũng chưa từng chạm tới, nghe nói năm đó lúc rời khỏi xưởng dệt bông Cô Tô, ông chỉ là một nhân viên tài vụ bình thường, lãnh đạo nhỏ cũng không tính.
Một kế toán quèn liên tiếp lật đổ mấy vị lãnh đạo xưởng dệt bông, tống cổ toàn bộ bọn họ vào bóc lịch, bản thân thì không sứt mẻ một sợi tóc rút lui an toàn, cuối cùng trước khi xưởng dệt bông phá sản còn được điều chuyển về quê nhà ở Sơn Thị.
Vương Căn Sinh mới đúng chuẩn nam chính sảng văn.
Trùng sinh: Tôi làm kế toán ở xưởng dệt bông.
Mãi đến hôm nay, Tần Hoài mới nhận ra miệng lưỡi Vương Căn Sinh vụng về đến mức nào. Nếu ông biết kể chuyện một chút thôi, thì cũng chắng đến mức để một câu chuyện đặc sắc như vậy bị chôn vùi bấy lâu nay, bao năm qua chỉ là ôn lại quá khứ một cách tẻ nhạt vô nghĩa.
La Quân cũng cuốn theo câu chuyện.
LVQ8371