La Quân nghiến răng nặn ra hai chữ từ kẽ răng: "Đúng vậy.”
Cung Lương bừng tỉnh đại ngộ, lại cảm thán: "Vậy mọi người đúng là có duyên thật. Nói như vậy, trưa nay tôi có thể tình cờ gặp các vị trong nhà hàng, thực ra cũng là do duyên phận."
"Tôi cũng thấy rất có duyên." Tần Hoài lập tức thuận nước đẩy thuyền, "Tôi nhớ nhà của Cung tiên sinh cũng ở gần đây nhỉ, thi thoảng chúng tôi lại tổ chức tiệc trà ở nhà La tiên sinh, chủ yếu là uống trà, ăn trái cây, thưởng thức Điểm Tâm, tiện thể tán gẫu vài câu."
"Điểm Tâm sẽ do tôi và Triệu Thành An làm trực tiếp tại đó. Nếu Cung tiên sinh rảnh rỗi thì cũng có thể đến tham gia tiệc trà cùng chúng tôi. Dạo gần đây tôi mới học được vài món Điểm Tâm mới ở Tri Vị Cư, vừa hay cần làm nhiều để luyện tập trong tiệc trà. Nếu anh đến thì có thể giúp tôi thưởng thức và đánh giá luôn."
"Nếu căn nhà hiện tại anh ở không quen, thì cũng có thể thuê nhà của La tiên sinh. La tiên sinh vẫn còn mấy căn hộ trống trong tòa nhà này đấy."
Thạch Đại Đảm vội vàng hùa theo: "Đúng thế, nhà của La tiên sinh diện tích vừa rộng, vừa sạch sẽ, nội thất lại đầy đủ, mà tiền thuê cũng chẳng đắt đỏ gì."
La Quân: "...Đúng, tôi quả thực vẫn còn mấy căn nhà đang cần cho thuê gấp."
Cung Lương không ngờ lại có chuyện tốt thế này rơi xuống đầu, đứng trước niềm vui bất ngờ to lớn ấy, hắn cũng chẳng buồn nghĩ ngợi nhiều.
Đám người này đúng là kỳ kỳ quái quái, Tần Hoài cũng kỳ quái chẳng kém, nhưng Cung Lương đã sớm quen với việc này rồi. Tiểu Tần sư phụ đầu óc chập cheng cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai, bạn bè của cậu ta có không bình thường thì cũng là lẽ hiển nhiên. Hồi ở Cô Tô, hắn vốn đã thấy đám ông bà lão của Vân Trung Thực Đường chẳng có ai là bình thường cả.
Lùi lại một vạn bước mà nói, đầu óc của Cung Lương hắn thì bình thường lắm chắc?
Đây chính là duyên phận, duyên phận đã đưa mọi người đến với nhau.
Duyên phận đã biến cuộc gặp gỡ tình cờ ở nhà hàng hôm nay thành một buổi đi xem nhà!
Cung Lương nhiệt tình nói: "Vậy thì tuyệt quá, lúc trước thuê nhà tôi không ngờ con gái đi thi đấu lại cần chuẩn bị nhiều đồ đạc đến thế, căn nhà đang thuê hơi nhỏ, tôi đang rầu rĩ định tìm môi giới đổi sang căn khác rộng hơn đây."
"La tiên sinh, xe lăn của ông để trong phòng đúng không? Để tôi vào lấy xe lăn ra giúp ông nhé!"
"Không cần đâu." La Quân chậm rãi đứng dậy, "Tôi chỉ không thể đi bộ quá lâu chứ có phải là tàn phế không đi được đâu, có mấy bước chân, tôi tự đi được."
"Đúng rồi, cậu thích ăn trái cây gì?” La Quân hỏi.
"Hả?" Cung Lương nhất thời chưa kịp phản ứng.
La Quân không nhịn được lại đảo mắt xem thường: "Cậu định thuê nhà của tôi rồi, chẳng lẽ lại không tham gia tiệc trà của tôi sao? Thích ăn trái cây gì cứ nói, tôi bảo Trương Thục Mai chuẩn bị cho cậu."
Cung Lương có chút cảm động.
Hình như hắn đã hơi hiểu ra vì sao mọi người lại tụ tập ở đây để tham gia tiệc trà của La Quân rồi. Trợ lý Trần nói không sai, La tiên sinh quả thực là một người bề ngoài có vẻ khó tính, nhưng bản chất lại vô cùng thiện lương.
Cưng Lương cảm thấy mình đã đoán được bản chất của buổi tiệc trà này— —
Chính là mang đến cho một ông lão neo đơn cơ hội được cảm nhận sự náo nhiệt và tình người ấm áp.
Tiểu Tần sư phụ đúng là người quá tốt, ban nãy cậu ấy nói nhiều như vậy cũng chỉ là cái cớ để che giấu mục đích thực sự của mọi người. Bản chất của buổi tiệc trà này chính là một hoạt động thăm hỏi quan tâm của Ủy ban Phường!
"Tôi thích ăn dừa." Cung Lương đáp, "Nước dừa hay cùi dừa tôi đều thích."
Cung Lương xem phòng xong, vô cùng sảng khoái chốt luôn việc ký hợp đồng thuê nhà ngay tại trận. Dưới tên La Quân tuy có rất nhiều bất động sản, cũng có một phần đã ủy thác cho luật sư cho thuê, nhưng chuyện cho thuê nhà cửa này chưa bao giờ phải qua tay ông, thế nên La Quân chẳng nắm rõ hợp đồng cũng không rành giá cả.
Trên danh nghĩa thì căn nhà Thạch Đại Đảm và Trần Công đang ở đều là thuê của La Quân, nhưng trên thực tế La Quân căn bản chẳng thu đồng nào. Giống hệt như cái cách Trần Huệ Hồng không bao giờ lấy tiền thuê nhà của Khuất Tĩnh sau khi cô ấy thức tinh vậy.
Bởi vậy, khi Cung Lương hỏi tiền thuê nhà là bao nhiêu, La Quân bèn thuận miệng báo giá sáu ngàn tệ, rồi bảo Trần Huệ Hồng soạn hợp đồng. Việc này trực tiếp khiến Cung Lương càng thêm tin chắc rằng La Quân là một ông cụ neo đơn, bề ngoài gắt gỏng nhưng nội tâm lại vô cùng lương thiện, trống trải và cô đơn.
Trong suốt buổi tiệc trà chiều, hắn gần như viết to mấy chữ "tôi muốn chăm sóc người già neo đơn" lên mặt, đối xử với La Quân phải gọi là hỏi han ân cần, quan tâm chăm sóc đến tận răng.
Mấy năm trước, nhân viên của Ủy ban Phường thực ra cũng dùng bài này. Những người sành sỏi chiêu trò này đều bị La Quân chửi cho vuốt mặt không kịp, đố ai dám bén mảng tới cửa lần nữa. La Quân ghét nhất là bị người khác coi mình như ông già neo đơn cần được quan tâm chăm sóc. Theo quan điểm của ông, đường đường là Tất Phương mà lại cần con người quan tâm ư? Cho dù ông có sắp tỏi đi chăng nữa thì cũng đếch cần.
Khổ nỗi Cung Lương lại không phải người, hắn là một Tinh Quái chưa thức tỉnh. La Quân sợ mình lỡ lên cơn thịnh nộ không kiềm chế được tính tình, mắng Cung Lương đến mức đạo tâm vỡ nát, dẫn đến độ kiếp thất bại thảm hại, trở thành tội nhân thiên cổ. Thế nên ông chỉ đành nuốt cục tức vào bụng, miễn cưỡng chấp nhận lòng tốt của Cung Lương. Cả buổi chiều, sắc mặt ông cứ như cái khay pha màu bị lật úp, biến đổi điên cuồng.
LVQ8371