Có thể nói, những món Điểm Tâm nằm trong danh sách mà La Quân liệt kê cho Tần Hoài hắn đều có thể làm được, hơn nữa với trình độ hiện tại của hắn thì độ khó cũng không cao. Chỉ cần những món Điểm Tâm trong danh sách La Quân đưa không có vấn đề gì, đúng là món Điểm Tâm mà chỉ tiết nhiệm vụ yêu cầu, thì Tần Hoài có thể đảm bảo sẽ hoàn thành Nhiệm Vụ Phụ Tuyến trước khi Cung Lương bị ăn no đến chết.
Tần Hoài không nhắn tin hỏi La Quân vì sao ông lại chắc nịch món Điểm Tâm đó nằm trong 12 món này, bởi vì hắn biết với tính cách của La Quân, nếu hắn thực sự nhắn tin hỏi thì xác suất cao là ông sẽ bơ luôn, chi bằng đợi lúc nào có cả Trần Công và Trần Huệ Hồng ở đó rồi trực tiếp hỏi thẳng mặt.
Còn về phần tại sao phải đợi lúc cả Trần Công và Trần Huệ Hồng đều có mặt...
Tần Hoài chỉ có thể nói hai vị này dễ thu hút hỏa lực hơn, La Quân chỉ có một cái miệng không thể đồng thời chửi ba người, phần lớn thời gian lựa chọn hàng đầu của La Quân chắc chắn sẽ là: Trần Huệ Hồng cô bị bệnh à?
Do trong 12 món Điểm Tâm này có Bánh Hạt Dẻ Xốp, Tần Hoài bèn chuyển tiếp luôn danh sách này cho Triệu Thành An, muốn thương lượng xem ngày mai cậu ta có thể bớt vài tiếng đồng hồ để huấn luyện món Bánh Hạt Dẻ Xốp cho hắn không.
Bánh Hạt Dẻ Xốp tuy độ khó không cao, nhưng Tần Hoài lại làm Điểm Tâm Khai Tô Loại quá ít. Hắn định mấy ngày tới sẽ tập trung luyện Bánh Hạt Dẻ Xốp trước, nếu kết quả không như ý thì để Triệu Thành An làm luôn.
Chi tiết nhiệm vụ chỉ nói Cung Lương muốn ăn món Điểm Tâm mà anh ta hằng ao ước trong hoàn cảnh gia đình sum vầy, chứ đâu có nói món Điểm Tâm này nhất định phải do Tần Hoài làm.
Kết quả là Tần Hoài còn đang gõ chữ, bên Triệu Thành An đã trả lời tin nhắn với tốc độ ánh sáng.
Triệu Thành An: Nhiều thế này á??? Ngày mai một mình tôi phải làm ngần này Điểm Tâm sao??? Vân Trung Thực Đường các cậu sao cái gì cũng bán vậy? Cậu dứt khoát bảo tôi làm Macaron, bánh kem hạt dẻ, Brownie với Basque luôn đi cho rồi.
Tần Hoài: Cậu biết làm à?
Giây tiếp theo Triệu Thành An đã gọi điện tới, Tần Hoài bắt máy ngay lập tức, đầu dây bên kia truyền đến tiếng kêu gào thảm thiết của hắn: "Tần Hoài, cho dù sư phụ tôi bảo cậu đốc thúc tôi làm Điểm Tâm thì cậu cũng không thể đốc thúc kiểu này được! Mỗi ngày làm vài tiếng đồng hồ là đủ rồi, lần này tôi tới đây để nghỉ phép cơ mà? Trong lòng sư phụ tôi biết rõ, ông ấy thừa hiểu với cái nết của tôi thì rời khỏi Tri Vị Cư chắc chắn sẽ không làm việc đàng hoàng, tôi không thể phụ lại sự kỳ vọng của ông ấy dành cho tôi được."
Tần Hoài: ...Định nghĩa lại hai chữ kỳ vọng.
Không hổ là cậu Phù Du à, nếu để Chu sư phụ nghe được mấy lời này thì chắc ông ấy sẽ cảm động đến mức khiến cậu rơi nước mắt luôn đấy.
"Không bắt cậu làm mấy món này đâu, đây là danh sách Điểm Tâm lúc nãy La Quân gửi cho tôi." Tần Hoài cũng không trêu Triệu Thành An nữa, nói thẳng sự thật.
"Tiệc trà mà làm tận 12 món Điểm Tâm thì cũng nhiều lắm đấy." Triệu Thành An tiếp tục kêu gào, "Tiệc trà chỉ là phân lượng mỗi món ít thôi, chứ số lượng món thì có ít đâu, đây là 12 món Điểm Tâm, món nào cũng phải chuẩn bị nguyên liệu, mà phòng bếp nhà La Quân thì lại nhỏ."
Tần Hoài: "...Tiệc trà hôm nay có phải cậu chăng lọt tai chữ nào, chỉ chăm chăm ăn trái cây thôi đúng không?”
Triệu Thành An kinh hãi: "Sao cậu biết?"
"Trước đây tôi cứ thấy mọi người khen trong nhóm bảo trái cây nhà La Quân ngon lắm, tôi cũng thấy bình thường, nghĩ trái cây thì ngon đến mức nào được cơ chứ. Lần tiệc trà trước tôi chỉ mải ăn buffet nên không ăn trái cây, hôm nay ăn thử một miếng quả thực là ngon kinh hồn bạt vía, cái sầu riêng đông lạnh trong tủ lạnh ngon bá cháy luôn, tôi hận không thể đóng gói nốt hai miếng còn lại mang về!"
"Thực ra cậu có thể đóng gói mang về mà, cậu không lấy thì cũng bị Hồng tỷ lấy mất thôi."
Tần Hoài dành ra hai phút tóm tắt lại lai lịch của 12 món Điểm Tâm này, Triệu Thành An lại kinh hãi:
"La Quân làm thế nào vậy? Chẳng phải Tất Phương bọn họ không thích lừa gạt người khác sao? Bình thường ngay cả nói cũng lười, Tất Phương mà lại lừa được Ngoa Thú á, trời ơi, đợi tôi về nhất định phải kể cho mọi người mới được”
Trọng tâm của đám phù du các cậu có thể đặt đúng chỗ được không hả?!
Triệu Thành An à, bảy kiếp trước của cậu có phải đều chết vì không tìm được trọng tâm câu chuyện đúng không? Người khác nói chuyện Đông, cậu lại bẻ sang chuyện Tây, lúc đi làm việc ở thảo nguyên, người ta dặn cậu đừng chạy ra ngoài một mình vì có sư tử, trọng tâm của cậu lại là "vãi chưởng, trên thảo nguyên thế mà lại có sư tử à".
Tần Hoài cất cao giọng: "Trọng tâm của tôi là bảo cậu hai ngày tới dạy tôi làm Bánh Hạt Dẻ Xốp!"
"Được thôi!" Triệu Thành An vui vẻ nhận lời, "Chỉ cần không bắt tôi tăng ca là được, hai ngày nay tôi chỉ dạy cậu làm Bánh Hạt Dẻ Xốp thôi được không?"
Tần Hoài cúp máy, đi ra khỏi phòng, định lấy hai que phô mai trong tủ lạnh ra ăn cho bình tĩnh lại. Lúc đi ngang qua phòng khách, hắn phát hiện Hà Thành đã tiến hóa đến mức tivi mở anime, máy tính treo game, ipad mở khung chat, điện thoại lướt video ngắn, loa bật nhạc, còn người thì vẫn nằm trờn trên sô pha.
LVQ8371