Kiểu Điểm Tâm này thường đồng nghĩa với việc người ta sẽ không đặt quá nhiều kỳ vọng vào nó, dù sao thì bạn cũng chắng thể mong đợi việc ăn một cái Bánh Bao mà lại nếm ra được mùi vị của Mãn Hán Toàn Tịch.
Nhưng hiện tại, Trịnh Tư Nguyên lại đặt rất nhiều kỳ vọng vào chúng.
Ngay khi nhìn thấy động tác nhào bột của Tần Hoài, Trịnh Tư Nguyên liền ý thức được, hắn không hề khoác lác. Hắn của hiện tại quả thực đã xưa đâu bằng nay, chuyến đi Tri Vị Cư của hắn không đơn giản chỉ là giao lưu học hỏi, mà là một đợt tu nghiệp mang tính lột xác toàn diện.
Phụ bếp bưng tới hai đĩa Bánh Gạo và Sơn Dược Cao vừa ra lò, vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Tần Hoài liếc nhìn một cái, sau khi thấy rõ cấp độ liền yên tâm tiếp tục nhào bột.
Trịnh Tư Nguyên vô cùng nghiêm túc đánh giá hai đĩa bánh trước mặt, nghiêm túc đến mức khí chất cả người đều thay đổi. Trần An nãy giờ vẫn vừa làm việc vừa âm thầm quan sát hai người, ngay lập tức nhận ra trạng thái bất thường của hắn, nhịn không được bèn dừng tay, nghển cổ nhìn chằm chằm vào hắn.
Trịnh Tư Nguyên nhìn rất chăm chú, tựa như hai đĩa bánh bình thường đến không thể bình thường hơn trước mặt là tác phẩm nghệ thuật nào đó vậy.
"Chỉ pháp của cậu quả thật đã tiến bộ rồi." Trịnh Tư Nguyên nói.
Tần Hoài: ? Người anh em, anh nhìn Sơn Dược Cao và Bánh Gạo tôi làm mà cũng nhìn ra được chỉ pháp của tôi tiến bộ cơ à.
Có mắt nhìn đấy!
He he, quả thực là có tiến bộ.
Tần Hoài còn chưa kịp lên tiếng, Trịnh Tư Nguyên đã nói tiếp: "Vài tháng trước cậu không thể nặn từng cái Điểm Tâm chuẩn xác đến thế này. Cậu thích làm bánh ngọt theo khuôn nhưng lại không thích dùng khuôn, Chu sư phụ quả không hổ danh là đầu bếp bạch án đứng đầu Danh Trù Lục."
Tần Hoài đáp: "Món Sơn Dược Cao này phải để nguội một chút ăn mới ngon, nhưng Bánh Gạo thì tốt nhất là ăn lúc còn nóng, rất thơm."
Thơm á?
Trịnh Tư Nguyên không hiểu lắm tại sao Tần Hoài lại dùng từ "thơm" để miêu tả Bánh Gạo, nhưng hắn vẫn rất ngoan ngoãn vươn tay cầm lấy một miếng Bánh Gạo vẫn còn đang nóng hổi, thậm chí hơi phỏng tay, cắn nhẹ một miếng nhỏ.
Nóng, nhưng lại tỏa ra mùi thơm nồng nàn của gạo.
Loại Điểm Tâm mộc mạc cơ bản này nhất định phải dựa vào nhiệt độ mới có thể bùng nổ toàn bộ hương thơm, những mùi vị nguyên thủy và đơn giản nhất thường được giấu kín trong nhiệt độ. Trịnh Tư Nguyên gần như ngay khoảnh khắc Bánh Gạo chạm vào miệng đã hiểu được ý của Tần Hoài, liền chậm rãi nhai kỹ.
Đây chính là lợi ích khi để người trong nghề thưởng thức, bạn không cần phải giới thiệu quá nhiều với họ, chỉ cần bảo họ cách ăn, họ sẽ lập tức lĩnh ngộ được ngay.
Trịnh Tư Nguyên ăn trong im lặng.
Trong lúc hắn đang trầm mặc nhai, mùi thơm của Bánh Gạo nhè nhẹ lan tỏa trong không khí. Hương thơm không nồng nặc, phạm vi lan tỏa cũng chẳng rộng, nhưng đủ để Trần An ngửi thấy.
Trần An ực một tiếng, nuốt nước bọt.
Với tư cách là nhân viên trung thành nhất mà Tần Hoài không hề hay biết, hắn lại một lần nữa dừng tay, lén lút dán mắt vào đĩa Bánh Gạo, rồi lại nuốt nước bọt cái ực.
Với trình độ của Trần An, hắn không nhìn ra đĩa Bánh Gạo này ngon ở chỗ nào. Trong mắt hắn, đây chỉ là một đĩa Bánh Gạo bình thường không có gì đặc sắc, cùng lắm là màu sắc sáng hơn một chút, mùi thơm đậm hơn Bánh Gạo bình thường một chút mà thôi.
Hắn cũng chẳng phải người mê ăn Bánh Gạo, nhưng lúc này hắn lại thèm rỏ dãi.
Kỳ lạ thật, cứ nhìn thấy, ngửi thấy là thèm ăn. Chỉ cần ngửi mùi thôi là đã có thể tưởng tượng ra được kết cấu cùng hương vị, càng nghĩ càng thèm.
Trịnh Tư Nguyên vẫn đang nhai, một miếng Bánh Gạo nhỏ xíu mà hắn nhai rất lâu.
Ngay khi hắn lại cầm Bánh Gạo lên định cắn miếng thứ hai, một giọng nói lanh lảnh, vui vẻ, vừa quen vừa lạ với Tần Hoài từ xa vọng lại, ngày càng rõ dần.
"Oa, thơm quá! Anh làm Bánh Gạo à, sao anh biết dạo này em đang thèm Bánh Gạo thế, anh đúng là tuyệt nhất! Anh Tư Nguyên ơi, sáng nay anh làm món gì vậy? Anh, em là người đến sớm nhất đúng không? Có phải Hà Thành vẫn chưa dậy không? Em biết ngay là anh ta không có thành tâm mà, ở cùng anh mà còn không dậy nổi, trong lòng anh ta căn bản đâu có anh. Không như em, sáng nay em phải đặt tới tận tám cái báo thức chỉ để được ăn Điểm Tâm anh làm sớm nhất đấy!" Tần Lạc hớn hở chạy tới khung cửa sổ đưa đồ ăn, hận không thể thò hẳn đầu vào trong bếp để nói chuyện với Tần Hoài.
Tần Lạc rướn cổ ngó vào trong bếp, nhìn thấy miếng Bánh Gạo trên tay Trịnh Tư Nguyên, cũng thấy luôn đĩa Sơn Dược Cao hiệu Trần Sinh trước mặt hắn. Nhờ thị lực xuất sắc, cô bé nhìn rõ hai chữ Trần Sinh in trên miếng Sơn Dược Cao, hai mắt sáng rực lên.
"Anh, đĩa kia là gì thế? Bánh gì vậy? Bánh Phù Dung ạ? Sao anh biết sáng nay em đặc biệt thèm bánh Phù Dung thế? Anh ơi, hai anh em mình đúng là tâm linh tương thông, quả là anh em ruột thịt khác cha khác mẹ mà!"
Có thể thấy, dạo gần đây Tần Lạc toàn thua Hà Thành trong khoản mách lẻo nên đã nghẹn một bụng tức, chỉ chực chờ Tần Hoài về để vuốt mông ngựa nịnh nọt.
Tần Hoài đối mặt với giọng điệu khoa trương giả trân của Tần Lạc, thản nhiên đáp: "Là Sơn Dược Cao!"
Tần Lạc lập tức lật bánh tráng: "Oa, sao anh biết món em muốn ăn nhất thật ra là Sơn Dược Cao vậy, lúc nãy em kêu bánh Phù Dung là lừa anh đấy, hai anh em mình quả nhiên là tâm linh tương thông!"
LVQ8371