Nghĩ đến đây, ánh mắt Triệu Thành An nhìn Trịnh Tư Nguyên ngồi đối diện lại mang thêm vài phần kính sợ. Trước đây hắn vẫn luôn nghe danh nhân vật này, nhưng chưa từng gặp mặt, trong lòng còn mơ hồ có chút không cam tâm. Hắn cảm thấy dựa vào đâu mà mọi người đều đồn thổi thiên phú và thực lực của Trịnh Tư Nguyên đều xếp trên mình, rõ ràng trước đó Triệu Thành An hắn mới là Bạch Án Đệ Nhất Thiên Tài được Tri Vị Cư công nhận cơ mà.
Phục, tâm phục khẩu phục.
Triệu Thành An thừa nhận Trịnh Tư Nguyên thực sự giỏi hơn mình, nội cái năng lực làm việc và tinh thần chịu thương chịu khó của người anh em này thôi, khỏi phải bàn, quá đỉnh!
Trịnh Tư Nguyên cũng chú ý tới ánh mắt của Triệu Thành An, với tính cách của hắn đương nhiên sẽ không mở miệng hỏi mà cũng lười hỏi, trải qua một buổi sáng làm việc chung, hắn đã nhìn thấu bản chất của Triệu Thành An...
Chính là một con quỷ lười y chang Đàm Duy An, một chủng loài hiếm có khó tìm của Tri Vị Cư.
Thật sự khổ thân Chư sư phụ, rõ ràng trình độ dạy học trò cao như vậy, thế mà lại phải gánh cái danh tiếng dạy đỗ đồ đệ thiên tài thành kẻ bất tài.
Tần Hoài thu hết mọi động tác và biểu cảm của Triệu Thành An cùng Trịnh Tư Nguyên vào mắt, nếu là trước kia chắc chắn hắn sẽ phải phân tích sâu xa làm vài bài đọc hiểu, nhưng bây giờ hắn lại chẳng còn tâm trí đâu.
Quá mệt mỏi.
Lưu lượng khách sáng nay đã vắt kiệt sức lực của Tần Hoài.
Mặc dù có Triệu Thành An và Trịnh Tư Nguyên phụ giúp, Âu Dương cũng ở lại nhà ăn phụ đến hơn 10 giờ, nhưng trên 95% thực khách đều là nhắm tới Tần Hoài. Hắn cũng biết lần này mình rời đi quá lâu, nên với suy nghĩ làm được thêm chút nào hay chút nấy để tri ân khách hàng, hắn đã làm việc với cường độ cao suốt cả buổi sáng.
Vốn dĩ Tần Hoài định buổi chiều làm chút Diện Quả Nhi để bình ổn tâm trạng, nhưng bây giờ đến cả Diện Quả Nhi hắn cũng chẳng buồn làm, hắn chỉ muốn nằm ườn ở nhà hóng hớt Bát Quái cho khuây khỏa thôi.
"Trịnh Tư Nguyên, chiều nay anh còn làm Điểm Tâm không?" Tần Hoài hỏi.
Nghe Tần Hoài nói vậy, Trịnh Tư Nguyên và Triệu Thành An lập tức đồng loạt ngẩng đầu nhìn hắn. Trong mắt Trịnh Tư Nguyên mang theo sự dò hỏi, còn Triệu Thành An thì hai mắt sáng rực, mắt trái viết chữ "Nghỉ", mắt phải viết chữ "Phép", trên trán còn khắc rõ hai chữ to đùng kèm theo một dấu chấm than ——
Tiểu Tần sư phụ luôn luôn cần mẫn yêu nghề đương nhiên không thể nói thẳng là mình sống nhàn hạ ở Tri Vị Cư lâu quá, nên chưa thích ứng kịp với cường độ làm việc cao ở Vân Trung Thực Đường, cần phải nghỉ ngơi xả hơi, bèn bày ra vẻ mặt nghiêm túc nói: "Dạo này tâm trạng của ông La không được tốt lắm, Hồng tỷ bảo tôi sang nhà ông ấy trò chuyện nhiều hơn, chiều hôm qua sang nhà ông ấy hàn huyên cả buổi chiều thấy hiệu quả khá tốt, nên Hồng tỷ bảo chiều nay tôi lại sang tiếp."
Triệu Thành An lập tức lĩnh ngộ ngay, đây là bài chuồn sang nhà La Quân ăn trái cây, mở tiệc trà buôn chuyện Bát Quái đây mà!
"Đúng đúng đúng, chiều hôm qua tôi cũng đi rồi. Tần Hoài bảo ông La thích ăn Khai Tô Loại Điểm Tâm, chiều hôm qua không có điều kiện nên chưa kịp làm, chiều nay vừa hay tôi qua làm cho ông ấy." Triệu Thành An vội vàng hùa theo.
Lý do này của Tần Hoài tìm quá hợp tình hợp lý, Trịnh Tư Nguyên cũng chẳng mảy may nghi ngờ, dù sao quan hệ thân thiết giữa Tần Hoài và La Quân mọi người đều rõ như ban ngày, La Quân quanh năm suốt tháng luôn chễm chệ ở vị trí top 1 bảng xếp hạng "nấu bếp riêng" của Tần Hoài. Ông cũng là người duy nhất không cần thân chinh đến nhà ăn, chỉ phái bảo mẫu tới lấy Điểm Tâm mà vẫn được ăn những món "bếp riêng" nóng hổi, tươi mới nhất.
Xe của La Quân bây giờ còn chẳng thèm đỗ ở bãi đậu xe của ông ấy, mà đỗ thẳng luôn vào chỗ đậu xe của Tần Hoài cơ mà.
"Dạo này tính tình của La lão tiên sinh quả thực không tốt lắm." Âu Dương hạ giọng, bày ra vẻ mặt "tôi chuẩn bị kể chuyện Bát Quái đây", "Tháng trước ông ấy đặt 302 đơn giao hàng, mà táng cho người ta hơn 350 cái đánh giá 1 sao."
Triệu Thành An kinh ngạc há hốc mồm: "Cái gì?! Một tháng đặt tận 302 đơn giao hàng, sức ăn của ông La khủng khiếp vậy sao!"
Tần Hoài: ...Trọng điểm của cậu rớt đâu rồi hả con phù du kia.
La Quân cũng coi như là nhân vật tầm cỡ ngôi sao ở Vân Trung Tiểu Khu, trước kia việc ông ấy khi nào ra khỏi cửa luôn thu hút sự quan tâm của cư dân trong khu, còn bây giờ thì việc ông ấy khi nào chửi người lại trở thành tâm điểm chú ý. Trịnh Tư Nguyên cho dù chẳng có tiếp xúc gì với La Quân, thì cũng nghe danh vị lão gia truyền kỳ này.
"302 đơn hàng thì làm sao mà đẻ ra được hơn 350 cái đánh giá 1 sao?" Trịnh Tư Nguyên có chút tòâm.
"Nghe nói là có chủ quán không phục, cảm thấy ông La cố tình kiếm chuyện. Đương nhiên, ai chả biết ông ấy cố tình kiếm chuyện, nhưng có mấy chủ quán mới ngoan cố tưởng ông ấy là đối thủ cạnh tranh, lúc phản hồi lại dùng giọng điệu chẳng mấy thiện chí chọc giận ông ấy, thế là ông La lập hẳn nick ảo để tế thêm một đống bình luận chửi rủa."
"Trong đó cái bình luận chê bai một cửa tiệm tiện lợi mới mở gần đây hiện đang lọt top với hơn 3000 lượt thả tim. Nội dung là chê trứng luộc nước trà không đập dập vỏ nên luộc không ngấm gia vị, bóc ra trông y chang trứng luộc nước sôi. Nghe đâu đám nhân viên văn phòng làm việc quanh cửa tiệm tiện lợi đó bây giờ thú vui tao nhã nhất sau khi tan làm chính là tạt vào xem trứng luộc nước trà đã bị đập dập vỏ hay chưa."
Tần Hoài: ...Ông La vẫn đam mê món trứng luộc nước trà của cửa hàng tiện lợi như ngày nào.
LVQ8371