Thấy hắn nhìn chằm chằm vào cánh tay mình, Khuất Tĩnh đứt khoát giơ tay lên, đưa những vết sẹo cho hắn xem: "Tôi từng đến bệnh viện tư vấn rồi, họ bảo diện tích sẹo của tôi quá lớn, hơn nữa lại để quá lâu, việc xóa sẹo sẽ rất phiền phức, hiệu quả cũng có thể không được như ý, nên tôi đứt khoát không xử lý nữa."
"Lúc đi làm tôi vẫn mặc áo dài tay và đeo găng tay để che đi, tránh làm bệnh nhân hoảng sợ, nhưng các đồng nghiệp trong khoa thì đều biết cả rồi. Tôi bảo với họ là do trước kia áp lực học hành quá lớn, tâm lý tôi có chút vấn đề nên hay tự hành hạ bản thân, Khoa Trưởng của chúng tôi còn đặc biệt giới thiệu cho tôi một vị bác sĩ tâm lý rất giỏi nữa."
"Hồng tỷ vẫn luôn lo lắng tôi sẽ lại độ kiếp thất bại, nhưng tôi cảm thấy mình sẽ không thế đâu. Sau khi tỉnh lại tôi mới nhận ra, trước kia mình cứ sống ngơ ngơ ngác ngác, chưa từng thực sự nghiêm túc hòa nhập với thế giới này. Thật ra mọi người đều rất bao dung, có thể chấp nhận đủ loại người kỳ quặc, giống như việc mọi người đều có thể chấp nhận đầu óc Tần Hoài cậu không được bình thường cho lắm, cứ ảo tưởng là mình có một hệ thống trò chơi vậy."
Tần Hoài: ...Được rồi, đừng nói nữa, tôi thật sự có một hệ thống trò chơi đấy, đôi khi nói thật lại chẳng có ai thèm tin.
"Cô đang nấu gì ở nhà à?" Tần Hoài lảng sang chuyện khác.
"Đúng vậy, tôi đang nấu Niên Cao Thang ở nhà. Hồng tỷ bảo lần này đông đủ mọi người, dặn mỗi đứa tự mang chút đồ sang nhà La tiên sinh, tránh để lần nào đến cũng lấy trái cây nhà ông ấy, lâu dần La tiên sinh sẽ phật ý."
"Hả? Lần này tôi tới đây chỉ mang theo mỗi bộ quần áo để thay, kem đánh răng với bàn chải cũng chẳng mang, lại càng không mang theo chút đặc sản nào làm quà ra mắt cả. Tôi biết tính tình Tất Phương vốn chẳng tốt đẹp gì, tôi đi tay không đến nhà La Quân, ông ấy sẽ không đuổi cổ tôi ra ngoài đấy chứ?" Triệu Thành An kinh hãi.
"Đương nhiên là không rồi." Tần Hoài trấn an, "Phòng bếp nhà La Quân rất rộng, dụng cụ nấu nướng cực kỳ đầy đủ, nguyên liệu lại càng không thiếu thứ gì."
"Trước kia toàn là tôi qua đó làm Điểm Tâm, bây giờ cậu đến rồi, đã đến lúc phô diễn kỹ năng thực sự của cậu rồi đấy."
"Với cái tính khí của La Quân, cả đời này ông ấy cũng sẽ không bước chân ra khỏi Vân Trung Tiểu Khu đâu, lại càng không có chuyện tới Tri Vị Cư để ăn Điểm Tâm mới ra lò. Cậu cũng không muốn làm Tri Vị Cư mất mặt đâu nhỉ?"
Khuất Tĩnh đứng ở cửa nhà Triệu Thành An đợi năm sáu phút, chờ hắn thu dọn hành lý xong xuôi mới về nhà tháo tạp đề, đồng thời bưng nồi Niên Cao Thang đã nấu xong ra.
Nói là Niên Cao Thang, thật ra nó là một nồi lẩu thập cẩm Niên Cao, một phiên bản Ma La Thang nước lọc, nói chung là một nồi hầm hổ lốn không rõ lai lịch mang đậm phong cách Trần Huệ Hồng.
Niên Cao Thang của Khuất Tĩnh đã gây chấn động sâu sắc đến Triệu Thành An - một người xuất thân chính quy. Kiếp đầu tiên và kiếp này của hắn đều được đào tạo bài bản đàng hoàng, kẻ tay ngang hoang dã nhất mà hắn từng gặp chính là Tần Hoài, chứ đã bao giờ được chứng kiến loại ẩm thực hắc ám cỡ này đâu.
Thế mà Khuất Tĩnh vẫn giữ bộ dạng như chuyện thường tình ở huyện, bưng cái Sa Oa to tướng đi trước dẫn đường. Triệu Thành An sau một thoáng kinh hãi cũng đành ngoan ngoãn lẽo đẽo theo sau, trong đầu mải suy nghĩ xem những thành viên trông có vẻ bình thường trong nhóm chat này, liệu ngoài đời thực đầu óc có được bình thường hay không.
Thế giới mạng thật đáng sợ.
Triệu Thành An không biết rằng, Niên Cao Thang của Khuất Tĩnh thực chất cũng đã giáng một cú sốc nặng nề cho Tần Hoài. Hắn nhớ mang máng trước kia cô nấu ăn vẫn rất bình thường, tay nghề không đến nỗi tệ, ít ra thì cũng ngon hơn Trần Huệ Hồng rất nhiều.
Bây giờ ở cạnh Trần Huệ Hồng lâu ngày, tính cách không bị lây nhiễm Trần Huệ Hồng, nhưng tay nghề nấu nướng thì lại rập khuôn y xì đúc.
"Khuất... Khuất Tĩnh, cái Niên Cao Thang này..." Tần Hoài cố gắng sắp xếp từ ngữ, nỗ lực dùng cách nói uyển chuyển nhất để biểu đạt sự chấn động trong lòng mình, "Có phải Hồng tỷ xúi cô làm vậy không? Có phải dạo trước chị ấy cãi nhau với La Quân về chuyện chọn mua đất nghĩa trang không?"
Khuất Tĩnh không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Tần Hoài, cô đi chậm lại, bưng cái Sa Oa to bự cố gắng nhớ lại: "Cũng không hẳn là cãi nhau, Hồng tỷ chỉ thỉnh thoảng có chút xích mích nhỏ với La tiên sinh thôi. Hồng tỷ cho rằng cảnh quan và dịch vụ của nghĩa trang là quan trọng nhất, dù sao cũng là 30 năm gia hạn một lần, cứ chọn một nơi cao cấp, dịch vụ tốt, có tiếng tăm để dùng trước đã, vị trí và phong thủy không quan trọng đến thế."
"Nhưng La tiên sinh lại rất coi trọng phong thủy, theo lời ông ấy nói thì đằng nào cũng là tự mình đốt giấy tiền vàng mã cho mình, dịch vụ có tốt đến mấy thì ông ấy cũng chẳng hưởng thụ được, chi bằng chọn một nơi phong thủy tốt chôn xuống cho thanh thản."
"Vì lý do này mà đạo trước hai người họ thường xuyên cãi vã lặt vặt. Nhưng bây giờ thì ổn rồi, đất nghĩa trang của La tiên sinh đã chốt xong, cũng chẳng còn gì để mà cãi nhau nữa. Thật ra tôi thấy cả hai bên nói đều có lý, suy cho cùng đời người cũng chỉ chết có một lần, chuyện mmồ mả quả thực rất quan trọng. Dạo trước tôi còn đi tảo mộ cho chính mình ở kiếp trước nữa cơ.”
Lời nói của Khuất Tĩnh lại một lần nữa làm Triệu Thành An chấn động, hắn giật nảy mình, cả người ngây ra như phỗng đứng chết trân tại chỗ: "Chuẩn luôn, sao tôi lại không nghĩ đến chuyện đi tảo mộ cho chính mình ở mấy kiếp trước nhỉ."
LVQ8371