Nghe Triệu Thành An nói vậy, Cung Lương lập tức vỗ ngực tuyên bố: "Tiểu Tần, cậu muốn cái gì cứ tùy ý đề xuất”
"Chỉ cần không phải toàn bộ tài sản, cho dù là tặng một nửa tài sản giống như Trần Công cũng được. Thật ra tôi thì sao cũng được, chủ yếu là nếu thật sự giao toàn bộ tài sản cho cậu, tôi không có cách nào ăn nói với vợ con. Nhỡ đâu Minh Châu lại nghi ngờ cậu là con riêng của tôi, tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch oan khuất."
"Tiểu Tần, cậu có thích gì không? Vàng bạc, châu báu, đồ cổ, nhà đất, cửa hàng cứ tùy ý chọn, hoặc là có nhìn trúng món đồ nào tôi mua cho cậu cũng được."
Về chuyện tặng quà này, Cung Lương có thể nói là vô cùng hào phóng, hào phóng đến mức làm cho Tần Hoài cũng thấy hơi ngại ngùng.
Đối với việc nhận quà tặng của Tinh Quái, Tần Hoài vốn chẳng có gì phải ngại cả. Đúng như Triệu Thành An đã nói, trước đó hắn hoàn thành nhiệm vụ, xem ký thức, làm đồ ăn, theo một ý nghĩa nào đó cũng coi như là làm việc. Hắn nhận đơn giúp Tinh Quái này Giác Tỉnh, bây giờ hoàn thành đơn rồi, nhận chút thù lao cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng Tần Hoài cảm thấy việc Giác Tỉnh của Cưng Lương không có liên quan quá lớn tới mình.
Bản thân Cung Lương đã "nhả đồ" rất nhiều, ba đoạn ký ức cho ra tận 8 công thức nấu ăn, trong đó còn có không ít món cấp S-, giá trị có thể nói là kịch trần. Cộng thêm việc bản thân Cung Lương vốn đã ở trạng thái sắp Giác Tỉnh, Tần Hoài chỉ có thể coi như tiện tay đẩy một cái, ông ấy chủ yếu vẫn là dựa vào Tỉnh sư phụ và chính mình.
Lúc này mà còn sư tử ngoạm thì Tần Hoài có chút hổ thẹn nhận không nổi.
Huống hồ Tần Hoài cũng không thiếu tiền, bên phía La Quân còn có một khối di sản kếch xù đang chờ hắn kế thừa cơ mà.
"Ông hỏi thế, thật ra tôi cũng không biết mình muốn cái gì, bây giờ tôi cũng không thiếu tiền." Tần Hoài nói thật: "Hay là cứ theo quy trình cũ đi, ông quyên một khoản tiền cho cô nhi viện Tam Mã Lộ, tôi gửi WeChat của Tần Viện Trưởng cho ông nhé?"
Tần Hoài cảm thấy nếu cứ quyên góp theo tiến độ này, thì cô nhi viện Tam Mã Lộ sắp biến thành cô nhỉ viện kiểu mẫu toàn quốc luôn rồi.
Cung Lương cảm thấy thế vẫn chưa đủ: "Quyên góp cho cô nhi viện thì quyên được bao nhiêu tiền? Nếu thật sự quyên mấy triệu, mấy chục triệu, cô nhi viện dám nhận tôi cũng chẳng dám quyên. Để tôi nghĩ xem hiện tại mình có thứ gì phù hợp với Tiểu Tần cậu không."
Cung Lương chìm vào trầm tư.
La Quân khinh khỉnh bĩu môi, cảm thấy mấy kẻ có gia đình vợ con đúng là phiền phức. Nhìn ông mà xem, dứt khoát biết bao nhiêu, trực tiếp liệt Tần Hoài vào danh sách người thừa kế di sản duy nhất, căn bản không cần phải nghĩ ngợi, tất cả đều cho hắn.
"Có rồi!" Cung Lương hào hứng nói, "Trong tay tôi thật sự có một thứ mà Tiểu Tần cậu nhất định sẽ thích!"
"Cổ phần của Hoàng Kí cậu có muốn không?”
"Lúc trước Thắng Lợi muốn mua lại tiệm cơm quốc doanh để mở cửa kinh doanh lại, 95% số tiền đều là do tôi bỏ ra. Toàn bộ Hoàng Kí tôi góp vốn bằng tiền mặt, Thắng Lợi góp vốn bằng kỹ thuật, tôi nắm giữ 65% cổ phần, Thắng Lợi giữ 35% cổ phần."
"Mặc dù bề ngoài Hoàng Kí là của Thắng Lợi, nhưng trên thực tế tôi mới là cổ đông lớn nhất, tiền chia hoa hồng hàng năm cũng được chia theo tỷ lệ này."
"Tuy rằng mấy năm nay lợi nhuận của Hoàng Kí rất bình thường, doanh thu hàng năm cũng không nhiều, nhưng dù sao cũng là một tửu lâu có tiếng. Tiểu Tần cậu lại là đầu bếp, thường xuyên đến Hoàng Kí giao lưu, đối với con người và sự việc ở đó cũng đã quen thuộc. Món quà này thế nào? Cậu có thích không?"
"Đến lúc đó tôi sẽ nói với Thắng Lợi một tiếng, cứ bịa đại một lý do bảo là tôi đã bán cổ phần cho cậu rồi. Rằng Tiểu Tần cậu mở nhà ăn cộng đồng ở Sơn Thị chán rồi, cũng muốn tiếp xúc với mảng kinh doanh tửu lâu cao cấp, chắc chắn Thắng Lợi sẽ không có ý kiến gì đâu."
"Như vậy thì sau này Tiểu Tần cậu tới Hoàng Kí giao lưu cũng thuận tiện, cậu không còn là đầu bếp từ ngoài đến nữa, mà trực tiếp làm cổ đông luôn. Nếu cậu muốn tham gia vào việc kinh doanh của Hoàng Kí, tôi tin là Thắng Lợi cũng sẽ không từ chối, thằng bé An Nghiêu chắc lại càng mừng rỡ không thôi ấy chứ."
Tần Hoài không ngờ rằng thời gian trước mình mới bị Hoàng An Nghiêu bắt đi làm culi ở Bắc Bình, đại diện cho Hoàng Kí tham gia hội giao lưu, mà bây giờ hắn đã sắp trở thành đại diện thực sự của Hoàng Kí - cổ đông lớn nhất của Hoàng Ký Tửu Lâu rồi.
Thì ra Hoàng An Nghiêu là một nhà tiên tri.
Nhưng Tần Hoài không thể không thừa nhận, Cung Lương chọn món quà này thật sự rất khéo, vô cùng thích hợp với bản thân, chưa nói đến việc đúng chuyên môn, mà hắn còn cực kỳ quen thuộc nữa.
Quả là một món quà tuyệt vời khiến người ta khó lòng từ chối.
Cứ như vậy, Tần Hoài đi Hoàng Kí chăng khác nào về nhà mình sao.
Đã là đại cổ đông của Hoàng Kí rồi, một năm chẳng phải sẽ ở lại Hoàng Kí mất mấy tháng sao.
Chẳng phải sẽ phải làm chút Điểm Tâm sao.
Chẳng phải sẽ phải dọn đến khu dân cư đối diện Hoàng Kí sống sao.
Chẳng phải sẽ phải ở ngay sát vách nhà Cung Lương sao.
Không hổ là Ngoa Thú, tính toán hay lắm!
Tần Hoài gật đầu: "Chỉ cần Hoàng sư phụ không để bụng, tôi rất thích món quà này."
Cung Lương cười nói: "Tiểu Tần cậu thích là tốt rồi, chỉ tặng mỗi cổ phần của Hoàng Kí thì hơi ít, căn nhà cậu ở bên Cô Tô không phải do tôi mua, mà là Trịnh Đạt mua. Để tôi tìm cơ hội mua lại từ tay Trịnh Đạt, sửa sang lại một chút rồi tặng cho cậu, hai thứ cộng lại là hòm hòm rồi đấy."
LVQ8371