Trần Huệ Hồng vội vàng kêu oan: "Tôi đâu có nói thế, La Quân ông đừng có ngậm máu phun người. Câu tôi nói là Tiểu Triệu tay nghề còn non, cần phải luyện tập nhiều hơn.”
"Trần sư phụ của Thái Phong Lâu tôi vẫn còn nhớ, thỉnh thoảng ông ấy làm Điểm Tâm, Lư Lão Bản cũng sẽ đưa cho tôi nếm thử. Tay nghề của Trần sư phụ đỉnh hơn Tiểu Triệu nhiều, nếu Tiểu Triệu mà là đồ đệ của ông ấy, thì đúng là học nghề chẳng đến nơi đến chốn thật."
"So với tay nghề của Giang Vệ Minh thì còn xách dép chạy dài." La Quân nói thêm.
Nghe La Quân nhắc đến Giang Vệ Minh, Tần Hoài lập tức hỏi: "La tiên sinh, thám tử tư mà ông thuê đã tìm được Giang Vệ Minh sư phụ chưa ạ?"
"Chưa." La Quân nhẩn nha nhấp ngụm trà, "Gã thám tử tư dạo trước trình độ tìm người quá rởm, đổi người khác rồi, không biết tay nghề gã mới này ra sao, có tìm được người trước khi tôi nhắm mắt xuôi tay hay không."
Tần Hoài cũng không hỏi thêm gì nữa.
Triệu Thành An bắt đầu hoài nghi nhân sinh, tự hỏi chẳng lẽ bản thân thực sự gà mờ đến thế sao, rõ ràng kiếp này từ nhỏ đến lớn hắn đều là thiên tài có tiếng trong miệng mọi người, thế mà sau khi đụng độ Tần Hoài thì mọi thứ lại đảo lộn hết cả, bây giờ lại còn bị chê là tay nghề non kém cần phải rèn luyện thêm.
Triệu Thành An cảm thấy thế giới sau khi thức tỉnh quả thực quá đỗi phũ phàng.
La Quân uống xong chén trà, không có ý định ăn Bánh Nướng tiếp, mà hờ hững đưa mắt liếc nhìn Tần Hoài một cái, hỏi: "Cậu có tâm sự phải không?"
"Tần sư phụ, từ lúc cậu bước vào cửa là đã liên tục thẩn thờ rồi. Hơn nữa cậu cũng chẳng phải là người ít nói, vậy mà từ nãy đến giờ cậu chẳng nói được mấy câu, gần như viết rõ mấy chữ 'trong lòng có chuyện' lên mặt luôn rồi kìa." Trần Công mỉm cười nói.
Trần Huệ Hồng nghe mà ngớ cả người, đưa mắt nhìn Khuất Tĩnh như muốn hỏi "Tần Hoài có viết mấy chữ đó lên mặt thật à?'. Khuất Tĩnh cũng đáp lại bằng một ánh mắt mờ mịt tỏ ý cô cũng chắng nhìn ra, thế là hai người cứ im im gặm Bánh Nướng không thốt thêm lời nào.
Tần Hoài không ngờ kỹ năng nói dối và diễn xuất cấp Đại Sư của mình lại bị Trần Công và La Quân dễ dàng nhìn thấu đến vậy, bèn không giấu giếm nữa: "Thật ra cũng không hẳn là có tâm sự, chỉ là Cung Lương cũng đến Sơn Thị rồi."
"Tôi thấy đây là một cơ hội tốt, bình thường tôi rất ít có thời gian tiếp xúc với anh ấy, cơ bản là chỉ khi nào tôi đến Cô Tô mới gặp được, chuỗi Chi Tuyến Nhậm Vụ bên chỗ Cung Tiên Sinh rõ ràng là vẫn chưa kích hoạt xong."
"Lần này hiếm khi mọi người tề tựu đông đủ thế này, tôi đang phân vân xem có nên tìm đại cái cớ nào đó, dẫn anh ấy tới đây cho mọi người gặp mặt nhau một chút hay không."
La Quân không kìm được bèn lườm nguýt một cái: "Cậu còn do dự cái gì nữa? Sợ Trần Huệ Hồng không giữ được mồm miệng sẽ lỡ lời à?"
Trần Huệ Hồng bất mãn phản bác: "Tôi từng gặp Cưng Lương rồi nhé, lúc ở Cô Tô tôi nói chuyện với cậu ta cực kỳ bình thường luôn”
"Không phải, chủ yếu là do Cung Tiên Sinh khá tinh ranh..."
La Quân lập tức lên giọng: "Cậu thấy tôi không thông minh bằng cậu ta chắc?"
Tần Hoài: "...Ý của tôi là..."
"Thôi nào." Trần Công cười xòa giảng hòa, "Ý của La tiên sinh là cơ hội ngàn năm có một thì đừng chần chừ nữa, Tần Hoài cậu cứ mạnh dạn đưa Ngoa Thú đến đây đi, có phát sinh tình huống gì thì tôi và La tiên sinh đều lo liệu được hết."
“Dù sao thì tôi cũng ở ngay dưới nhà mà.”
"Hơn nữa tôi tin với cái trình độ giao tiếp của Ngoa Thú, cậu ta chỉ cần biết chúng ta có một buổi tiệc trà nội bộ định kỳ thế này và được ăn Điểm Tâm độc quyền, thì chẳng cần Tần Hoài cậu phải cất công tìm cớ đâu, tự cậu ta sẽ bịa ra lý do để xin tham gia hội bàn đào này cho xem."
"Có điều bên phía Vương Căn Sinh và An Du Du thì cậu lại phải tìm một cái cớ hợp lý để kéo họ đến cùng đấy."
Tần Hoài trố mắt ngạc nhiên: "Hả, hai người họ cũng đến sao?"
Hai người này đã thức tỉnh đâu!
"Tất nhiên rồi." Trần Công gật đầu đáp, "Đã gọi là tiệc trà tụ tập đông đủ mọi người trước khi La tiên sinh qua đời, thì dù là người đã thức tỉnh hay chưa thức tỉnh, có mặt được hết thì đương nhiên là hoàn hảo nhất."
"Dù sao thì La tiên sinh cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa để mà đợi chờ, nếu phải đợi cho đến lúc ba vị kia thức tỉnh, thì e là phải ép La tiên sinh ráng sống thêm vài năm nữa, hoặc là trực tiếp độ kiếp thành công luôn mất."
"Khả năng cao là La tiên sinh sẽ không cam tâm tình nguyện đâu."
La Quân đảo mắt lườm một cái rõ dài.
Buổi tiệc trà kéo dài mãi đến tận 8 giờ tối.
Cũng chăng phải 8 giờ là mọi người đã hết chuyện để buôn, mà là La Quân bắt đầu đuổi khách rồi, dù sao thì Trần Công cũng đã hứa với La Quân là sẽ dọn dẹp trả lại nguyên trạng nhà cửa trước 9 giờ tối, việc dọn dẹp kiểu gì cũng ngốn chút thời gian.
Hết một buổi tiệc trà, tiệc buffet Trần Công chuẩn bị vẫn chưa ăn hết, Bánh Nướng Triệu Thành An làm chưa ăn xong, nhân thịt Tần Hoài xào vẫn còn thừa, Niên Cao Thang Khuất Tĩnh nấu chưa vơi là bao, salad trái cây Trần Huệ Hồng trộn cũng chẳng ai đụng đến mấy, nguyên nhân sâu xa của tất thảy mọi chuyện là vì Thạch Đại Đảm đang ăn kiêng giảm cân.
Đúng vậy, Thạch Đại Đảm đang giảm cân.
LVQ8371