La Quân từng thấy Tần Hoài xem ký ức và Mộng Cảnh, thậm chí Tần Hoài còn từng xem ký ức của ông ngay trước mặt ông, nên La Quân rất rõ Tần Hoài xem mấy thứ này chỉ mất cỡ ba đến năm phút, cực kỳ nhanh.
Kết quả Tần Hoài chui vào nhà vệ sinh một phát là đi tong hơn nửa tiếng đồng hồ.
Thế là có ý gì? Tình hình ra sao rồi? Tần Hoài rốt cuộc là đang xem ký ức hay là đi vệ sinh thật vậy? Đi vệ sinh gì mà lâu thế? Rớt luôn xuống bồn cầu rồi à?
La Quân vốn định sa sầm mặt mũi vài phút, đợi Tần Hoài đi ra báo cáo tình hình rồi tùy cơ ứng biến. Ai dè cái mặt này sầm xuống một phát là hơn nửa tiếng, làm cơ mặt của ông cứng đờ cả lại.
Trần Huệ Hồng, Triệu Thành An và An Du Du đều đã yên vị trên sô pha cắn hạt dưa xem tivi rồi.
Mà lại còn xem phim truyền hình do ông đóng nữa chứi
Thạch Đại Đảm bên kia còn quá đáng hơn, gã trực tiếp càn quét sạch sành sanh đĩa Điểm Tâm trên bàn rồi chuyển sang ăn trái cây.
Khuất Tĩnh rốt cuộc cũng chậm chạp nhận ra hình như mình đã làm hỏng chuyện, cô điên cuồng xin lỗi La Quân. La Quân chẳng thèm đoái hoài, Cung Lương còn ở bên cạnh khuyên can, khuyên tới khuyên lui thế nào mà hai người đó lại bắt đầu ngồi buôn chuyện với nhau luôn, chọc La Quân tức điên chỉ muốn tống cổ cả hai ra khỏi nhà.
Vương đại gia thì đóng vai người ngoài cuộc từ đầu đến cuối, ngoại trừ lúc ôn lại chuyện xưa được làm nhân vật chính trong chốc lát, cảm thấy mình với Cung Lương cứ như tri kỷ hận gặp nhau quá muộn ra, thì những lúc khác ông cơ bản chẳng hé răng nửa lời.
Trần Công thấy đợi quá lâu, liền kéo thẳng Vương đại gia ra bậu cửa sổ để tán gẫu dò la tin tức. Trong chốc lát, những người tham gia tiệc trà đã tản mác khắp các góc trong phòng khách.
Tần Hoài từ nhà vệ sinh bước ra thì đập vào mắt chính là cái cảnh tượng mỗi người hùng cứ một phương như thế này.
Ánh mắt khó ở của La Quân nhanh chóng dời từ người Cung Lương và Trần Huệ Hồng sang người Tần Hoài.
Tốt lắm, cứ giữ nguyên cái cục tức này nhé, lát nữa trọng trách nhét cái bánh Trung thu nóng hổi vào miệng Cung Lương sẽ giao cho ông đấy La tiên sinh!
Tần Hoài còn đang nhẩm tính xem phải mở lời thế nào để Vương đại gia và An Du Du về trước, sau đó mình chui vào bếp làm Gia Dung Nguyệt Bính, thì An Du Du đã đứng dậy trước.
"Tiểu Tần sư phụ, Điểm Tâm đã ăn xong rồi, đĩa em cũng rửa sạch rồi, em có thể về trước được không? Mặt trời sắp lặn rồi, em muốn tranh thủ chút nắng cuối cùng để về nhà ngồi sô pha phơi nắng." An Du Du nói.
Tần Hoài gật đầu lia lịa: "Có việc thì em cứ về trước đi."
"Cảm ơn Tiểu Tần sư phụ." An Du Du nói xong liền xoay người định đi, lại bị Trần Huệ Hồng cản lại nhét cho một túi trái cây, quyết tâm đảm bảo bất cứ ai đến nhà La Quân cũng không phải ra về tay không.
Tần Hoài lướt mắt nhìn mấy cái đĩa trống trơn trên bàn, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Điểm Tâm mọi người ăn hết rồi nhỉ, tôi mới nhớ ra trong bếp vẫn còn dư chút nguyên liệu làm Gia Dung Nguyệt Bính. Trùng hợp là hơn tháng nữa là tới Trung thu rồi, chúng bản ăn nhiều bánh Trung thu chút để ăn mừng sớm nhé, để tôi làm thêm ít bánh cho mọi người!"
Thạch Đại Đảm vội vàng hùa theo: "Chuẩn luôn, sắp Trung thu đến nơi rồi, đúng là nên ăn nhiều bánh Trung thu một chút."
Khuất Tĩnh tự biết mình vừa gây họa nên cũng lật đật chữa cháy: "Đúng đúng, tôi cũng thấy nên ăn nhiều bánh Trung thu, ban nãy tôi mới ăn có một cái, vẫn chưa bõ bẽn gì. Tuyệt quá, vừa hay tôi có thể ăn thêm hai cái bánh nữa."
"Còn tận hơn một tháng nữa mà cũng tính là sắp Trung thu á?” Triệu Thành An vẫn ngáo ngơ chưa nắm được
Tần Hoài tóm cổ luôn cái tên ngáo ngơ này lôi xệch vào bếp: "Triệu Thành An, cậu vào làm chung với tôi đi cho nhanh."
Triệu Thành An: ? Gia Dung Nguyệt Bính là cái thứ hai người cùng làm thì sẽ xong nhanh hơn à?
Tần Hoài đóng sập cửa bếp lại, giao cho Triệu Thành An một nhiệm vụ vô cùng vinh quang và gian khổ: "Ban nãy tôi xem đoạn ký ức cuối cùng của Cung Lương rồi, bây giờ chỉ cần cho Cung Lương ăn Gia Dung Nguyệt Bính nóng hổi là anh ấy có thể tỉnh lại."
"Giờ giao cho cậu một nhiệm vụ, nghĩ cách mượn cớ dụ Vương đại gia đi khỏi đây. Phải để ông ấy đi trước, nhưng Cung Lương thì tuyệt đối không được đi."
Triệu Thành An ngẫm nghĩ một lát, gật đầu ra hiệu mình đã nghĩ ra một diệu kế.
Chỉ thấy Triệu Thành An đẩy cửa bếp, bước nhanh ra ngoài nói với Vương đại gia: "Vương đại gia, cháu nhớ ông thích ăn Bánh Nướng Cua Vàng đúng không. Ban nãy cháu quên nói với ông, chiều nay Trịnh Tư Nguyên có làm món Bánh Nướng Cua Vàng ở Vân Trung Thực Đường, cháu đã đặc biệt dặn anh ấy phần lại cho ông hai túi. Giờ này chắc bánh cũng nguội bớt rồi, để cháu đi lấy cùng ông nhé, lấy xong ông mang về nhà cất trước đi."
"Cháu đưa ông về luôn, cháu nghe Tần Hoài bảo bánh hoa quế ở cổng khu nhà ông ngon lắm, cháu tiện đường qua đó mua ít bánh hoa quế luôn."
Mặc dù Vương đại gia không hiểu lắm logic trong lời nói của Triệu Thành An, nhưng qua mấy ngày tiếp xúc, ông cũng lờ mờ nhận ra đôi khi Triệu Thành An nói chuyện căn bản là chả có logic gì sất.
Vương đại gia đứng dậy: "Thế... thế tôi về trước nhé?"
"Để cháu đưa ông về!" Triệu Thành An cười tươi roi rói.
"Còn bài đánh giá món ăn của tôi..."
"Không vội đâu ông, Tần Hoài bảo món Điểm Tâm này còn phải làm mất một lúc nữa, sau này kiểu gì cũng sẽ mời ông qua ăn tiếp. Cứ từ từ mà thưởng thức, bài đánh giá ông không cần vội đưa cho cậu ấy đâu."
LVQ8371