Triệu Thành An khựng lại một chút, chậm rãi nói: "Trứng luộc nước trà mà không đập dập vỏ, thế thì đáng chửi thật. Tiệm bánh bao đưới nhà tôi luộc trứng cũng toàn không chịu đập đập vỏ, ông La có thể nào đặt hàng quán đó, rồi tiện tay ném cho họ cái đánh giá 1 sao giúp tôi được không?”
Cậu coi ông La là vũ khí hủy diệt hàng loạt đấy à?
"Trước đây tần suất ông La cho đánh giá 1 sao là bao nhiêu vậy?" Trịnh Tư Nguyên tò mò hỏi.
Âu Dương ngẫm nghĩ một chút: "Mặc dù ông ấy cũng chuyên gia đi chê bai, nhưng kỷ lục cao nhất hình như cũng chỉ tầm hơn 100 cái đánh giá 1 sao một tháng thôi. Mấy năm trước còn có vụ các chủ quán liên thủ lại report tài khoản của ông La, cũng có chủ quán làm ầm ĩ lên tận Cư Ủy Hội chỗ chúng tôi đòi giải quyết cái thói thích chê bai của ông ấy, nhưng cuối cùng cũng chẳng đâu vào đâu."
"Dù sao ông La tuy luôn cố tình gây sự, nhưng ông ấy viết đánh giá 1 sao thật sự rất hay. Cư dân và nhân viên văn phòng quanh đây đều thích đọc bình luận chê bai của ông La, lúc gọi đồ ăn ngoài việc đầu tiên làm chính là lướt xem có cái đánh giá 1 sao nào của ông La được đẩy lên top không, trước kia đi làm lúc lười biếng tôi cũng thích xem."
"Nhưng hơn 350 cái tháng trước đúng là phá kỷ lục rồi, nhóm chat công việc cũ của tôi vẫn chưa thoát, tôi thấy mọi người trong nhóm đang bàn tán xem có phải ông La gặp chuyện gì mà tính tình lại tồi tệ như vậy không. Còn có người trong nhóm hỏi Hồng tỷ xem Ủy ban Phường có cần tổ chức đến thăm hỏi lần nữa không, Hồng tỷ bảo không cần, một mình chị ấy đi thăm hỏi là được rồi. "
"Hồng tỷ tốt thật đấy, có việc là chị ấy gánh vác hết."
Có khi nào, dạo này tính tình La Quân tồi tệ như vậy, chính là vì Trần Huệ Hồng đến đó quá nhiều không.
Âu Dương lại liến thoắng một tràng những tin đồn nhảm xảy ra quanh đây trong mấy tháng Tần Hoài đi vắng, nào là chó nhà họ Vương để ý chó nhà họ Lý, nhưng chó nhà họ Lý lại không thèm chó nhà họ Vương, mỗi lần hai nhà dắt chó gặp nhau là chó nhà họ Vương lại hóa thân thành "liếm cẩu" rồi bị ghét bỏ thê thảm, chủ nhân hai bên cũng vì thế mà trở mặt thành thù, cãi nhau nảy lửa.
Sau khi từ Cô Tô trở về, Vương đại gia lại có thêm kha khá nội dung để ôn lại chuyện xưa, bắt đầu không chỉ đơn thuần là thổi phồng chuyện mình làm kế toán mấy chục năm nay chưa từng làm sai sổ sách nào, mà rốt cuộc đã kể đến chiến tích cụ thể. Ví dụ như Trưởng khoa XX bỏ túi riêng bị ông kiểm kê sổ sách phát hiện ngay tại trận, Trưởng khoa XX lấy hàng dỏm thay hàng xịn bị ông kiểm kê sổ sách phát hiện ngay tại trận, lãnh đạo XX đầu cơ trục lợi bị ông kiểm kê sổ sách phát hiện ngay tại trận.
Nội dung rất đặc sắc, nhưng ngặt nỗi tài ăn nói của Vương đại gia không được tốt cho lắm nên mọi người đều không thích nghe, dẫn đến việc Vương đại gia chỉ đành về nhà ôn lại chuyện xưa với người nhà, rồi bị vợ chê phiền. Bây giờ bạn già của Vương đại gia không có việc gì cũng phải ra ngoài đi dạo để trốn tìm sự thanh tĩnh.
Bốn người cứ thế buôn chuyện phiếm trên tầng 2 đến hơn 1 giờ, Trịnh Tư Nguyên cảm thấy nghỉ ngơi hòm hòm rồi, bèn quay lại bếp làm Điểm Tâm.
Âu Dương thì muốn tiếp tục buôn dưa lê, nhưng ngặt nỗi hiện tại hắn đã là người có sự nghiệp, việc làm ăn của tiệm Thủ Đả Nịnh Mông Trà Tiểu Âu vẫn đang cực kỳ đắt khách. Sáng nay hắn đã vì anh em tốt mà cúp cua mấy tiếng đồng hồ không đi pha đồ uống rồi, gần đây còn có rất nhiều nhân viên văn phòng đang chờ đồ uống của hắn để tiếp tục duy trì mạng sống. Âu Dương biết rõ gánh nặng trên vai mình, biết bây giờ không phải là lúc lười biếng, nên đã về tiệm pha đồ uống rồi.
Nhìn hai người đều đam mê công việc như vậy, trong lòng Tần Hoài có chút xấu hổ nho nhỏ, nhưng chút xấu hổ này sau khi liếc mắt nhìn Triệu Thành An thì nháy mắt tan thành mây khói.
"Không ngờ Trịnh Tư Nguyên lại thích làm Điểm Tâm đến thế." Triệu Thành An cảm thán, "Hắn đam mê làm Điểm Tâm như vậy mà lại là con trai của Trịnh sư phụ cơ đấy."
Tần Hoài: ... Cảm thán hay lắm, lần sau đừng cảm thán nữa, đặc biệt là đừng có cảm thán trước mặt Trịnh Đạt đấy.
Triệu Thành An lại uống một ngụm Nịnh Mông Trà: "Tần Hoài, cậu nói không sai, Thủ Đả Nịnh Mông Trà Âu Dương làm thật sự uống ngon hơn những tiệm khác, có phải cậu có bí phương làm Thủ Đả Nịnh Mông Trà gì không?"
"Chẳng có gì, chỉ là dùng sức trâu thôi." Tần Hoài nói, "Cậu thấy Âu Dương có giống Tinh Quái không?"
"Không giống." Triệu Thành An nói, "Cậu ta mới ăn có tí Điểm Tâm, uống có tí đồ uống mà đã béo lên rồi, chẳng giống chút nào."
"Cậu nghĩ đến Đương Khang xem, Đương Khang ngày nào cũng ăn kiểu đó mà cũng chỉ béo lên có mười mấy cân."
Triệu Thành An liếc nhìn điện thoại, reo lên sung sướng: "Mấy người Hồng tỷ về rồi, Hồng tỷ còn gói đồ ăn thừa về cho tôi nữal Ngon lành, Tần Hoài chúng ta mau qua đó đi, để tôi xem gói về cho tôi món gì nào... Thịt lợn luộc thái lát, thịt lợn xào tương, thịt viên Hồng xíu, cá quế tùng thử, súp kem nấm... Bọn họ đi ăn ở nhà hàng nào vậy? Sao thực đơn kỳ quái thế, món gì cũng có.”
Tần Hoài chậm rãi đứng dậy: "Nhà hàng do Hồng tỷ chọn thì có món gì cũng chẳng lạ, gói mang về cho cậu một cái bánh xèo cũng chẳng có gì kỳ lạ đâu."
7 phút sau, Tần Hoài ngồi trong nhà La Quân, nhìn người quen cũ trước mặt đang tươi cười rạng rỡ, miệng lưỡi lưu loát, cực kỳ dẻo miệng, trong lòng chỉ hiện lên đúng 4 chữ to:
LVQ8371