Đứng nhìn Hà Thành đi về phía cửa an ninh, Tần Hoài quay sang liếc nhìn Tần Lạc, phát hiện biểu cảm của cô bé đã chuyển từ vẻ lưu luyên ban đầu sang dáng vẻ khó chịu quen thuộc. Tần Hoài bật cười vỗ vai em gái: "Được rồi, vẫn còn giận chuyện Hà Thành méc tội em lúc đi học bù à?"
"Chẳng phải Lạc Lạc nhà ta cũng đã méc lại nó rồi sao? Không thiệt đâu, anh hỏi Trịnh Tư Nguyên rồi, cậu ấy bảo lượng Điểm Tâm mà hai đứa ăn trong kỳ nghỉ hè cơ bản là bằng nhau. Chẳng phải hai ngày trước hai đứa vẫn còn đi công viên giải trí chơi đùa rất vui vẻ sao, đừng giận nữa."
"Hồi bé lúc ở trường mẫu giáo em lôi kéo Hà Thành bắt nó chứng minh ông anh của em thực sự có hệ thống trò chơi. Hà Thành tuy chẳng biết cái mô tê gì, nhưng chẳng phải em vừa nói một câu là nó đã lớn tiếng chứng minh giúp em rồi sao."
"Lúc cô dượng hỏi nó, nó còn hùng hồn tuyên bố rằng anh thực sự có hệ thống trò chơi, Lạc Lạc nói thì chắc chắn không sai đâu."
"Em không có giận." Tần Lạc bĩu môi, "Em đang xót 3 cân Bánh Phiên Bà của em!"
"Tối hôm qua lúc Hà Thành thu dọn hành lý, em thấy anh không nhét Điểm Tâm vào vali cho nó, em cứ tưởng anh không định cho nó Điểm Tâm. Nghĩ bụng sau khi về nó sẽ không được ăn nữa, nên em đã đưa hết 3 cân Bánh Phiên Bà hôm qua của em cho nó rồi, bản thân em mới ăn được có hai cái."
"Biết sớm nó có tận 50 cân thì em đã chẳng thèm cho nó đâu!"
"Đáng lẽ hôm qua nó phải đưa 3 cân của nó cho em mới đúng, hôm nay nội phần nó xách lên máy bay đã là 6 cân rồi!"
Tần Hoài: ...Thảo nào Hà Thành đeo cái balo to đùng mà lại nặng trịch như vậy. Tần Hoài còn tưởng trong balo của Hà Thành đựng bài tập hè, bụng bảo dạ sao thằng bé này lại thật thà thế, bài tập hè nặng thế kia mà lại vác trên lưng chứ không nhét vào vali.
Hóa ra toàn là đồ ăn vặt để chén trên máy bay.
"Không sao đâu Lạc Lạc, về nhà chúng ta lại ăn, em muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, ngày mai anh làm cho em. Hôm nay thì chịu rồi, lát nữa về anh còn phải sang nhà La Quân làm Điểm Tâm cho tiệc trà. Nếu thực sự thèm ăn thì em qua tiệm trà sữa của Âu Dương uống chút nước đi."
"Tiện thể phụ cậu ấy giã Thủ Đả Nịnh Mông Trà luôn."
"Dạo này anh Dương của em bận đến phát điên rồi, thời gian làm việc một ngày của cậu ấy còn dài hơn cả anh đấy." Kẻ đầu sỏ Tần Hoài thản nhiên nói vậy.
"Vâng." Tần Lạc bi thương sụt sịt mũi.
Sau khi từ sân bay về đến Vân Trung Tiểu Khu, Tần Hoài đi thẳng sang nhà La Quân.
Thời gian hẹn tiệc trà là 3 giờ chiều, bây giờ đã là 1 giờ 57 phút. Tần Hoài thừa biết, với thói quen của Cưng Lương thì hắn chắc chắn sẽ đến sớm. Càng khỏi phải nói bây giờ Cung Lương đang ở ngay tầng đưới nhà La Quân, vả lại bình thường hắn cũng chẳng có việc gì làm. Tiệc trà lúc 3 giờ mà Cung Lương có mặt lúc 2 giờ 30 phút thì đã bị coi là đến muộn rồi.
Quả nhiên, người ra mở cửa cho Tần Hoài chính là Cung Lương.
Thấy Tần Hoài đến sớm như vậy, Cung Lương cũng hơi ngạc nhiên, cười híp mắt chào Tần Hoài: "Tiểu Tần sư phụ, hôm nay cậu cũng đến sớm thế!"
Tần Hoài cười đáp: "Làm Điểm Tâm mà, bao giờ cũng phải đến sớm để chuẩn bị chứ."
Nói rồi Tần Hoài rướn cổ nhìn vào trong, phát hiện phòng khách chẳng có ai khác, chỉ có La Quân đang ngồi trên sô pha xem tivi, tivi đang chiếu bộ phim mà ông cụ dạo này hay cày. Trương Thục Mai không có mặt, đoán chừng đã bị La Quân kiếm cớ đuổi khéo đi rồi.
Trần Công cũng chưa tới, có thể thấy rõ trước khi Tần Hoài đến, La Quân đã ở riêng với Cưng Lương.
"Triệu Thành An chưa đến à?" Tần Hoài biết rõ rồi mà vẫn cố hỏi.
La Quân nghe Tần Hoài hỏi vậy liền ngoái đầu sang lườm hắn một cái, dùng cái giọng âm dương quái khí trả lời cụt lủn: "Vẫn chưa."
Tần Hoài thấy hôm nay La Quân cứ là lạ, nhưng không kịp nghĩ nhiều, tưởng ông cụ diễn kịch vẫn chưa xong, nên đành hùa theo diễn tiếp: "Thật ngại quá La tiên sinh, để cháu giục cậu ấy, hôm nay phải làm nhiều Điểm Tâm. Ông cứ yên tâm, chúng cháu đảm bảo trước 4 giờ sẽ dọn toàn bộ Điểm Tâm lên bàn."
Nói xong Tần Hoài hớt hải chui tọt vào bếp, đóng chặt cửa nẻo lại, nhắn tin giục Triệu Thành An bớt trốn việc đi, mau mau vác mặt tới đây, Cung Lương đã đến rồi.
Cửa bếp đóng kín mít, Tần Hoài nghe âm thanh bên ngoài không rõ lắm, chỉ loáng thoáng nghe được vài câu trao đổi khá to tiếng giữa Cung Lương và La Quân. La Quân bảo với Cung Lương hôm nay là lần đầu tiên hắn chính thức tham gia tiệc trà, nên phải làm nhiều Điểm Tâm một chút để chiêu đãi. Giọng điệu khách sáo hết mức có thể, lời lẽ thì vô cùng hiền từ từ ái.
Chẳng giống La Quân chút nào.
Mãi đến lúc nhào bột Tần Hoài mới muộn màng phản ứng lại, hắn đã nhận ra rốt cuộc cái giọng âm dương quái khí vừa nãy của La Quân kỳ lạ ở chỗ nào. Thực ra cũng chẳng phải kỳ lạ, mà là La Quân đang dùng giọng điệu và thái độ dịu dàng của một bậc trưởng bối hiền từ tiêu chuẩn để nói chuyện với con cháu.
Trạng thái này mà ốp lên người La Quân...
La Quân = trưởng bối hiền từ ư?
Tần Hoài chỉ nghĩ đến thôi cũng không nhịn được run rẩy vài cái, hắn căn bản không dám nghĩ kỹ xem lần trước La Quân làm cách nào moi được thông tin từ miệng Cung Lương, chỉ cảm thấy Tất Phương quả thật đã hy sinh quá nhiều cho việc độ kiếp của các Tỉnh Quái khác.
Phái thực lực diễn xuất chân chính căn bản không phải là Ngoa Thú, mà là Tất Phương, dù sao Tất Phương cũng đã dắt mũi được cả Ngoa Thú bằng diễn xuất của mình rồi.
LVQ8371