Kẻ bề trên đó cười nhạo Cung Lương vô tri và ngông cuồng, bảo hắn tự cho mình là thông minh, tưởng mồm mép tép nhảy, có chút bản lĩnh là đòi luồn lách kiếm lợi từ các bên, cũng không chịu soi gương xem lại mình nặng mấy cân mấy lạng. Hắn thật sự nghĩ cái thời buổi này, một kẻ thấp hèn không xuất thân không bối cảnh như hắn có thể dựa vào cái gọi là thực lực để leo lên cao sao?
Lần thất bại này, kẻ bề trên kia không hề cho Cung Lương cơ hội thoát thân, ngược lại, gã muốn dùng hắn làm tấm gương để răn đe những kẻ mà gã cho là cũng không biết trời cao đất dày, dám mộng tưởng thay đổi thế giới này.
Bọn chúng đánh nát xương cốt của Cung Lương, rút móng tay, cắt lưỡi, lột da hắn, ép hắn phải khai ra rốt cuộc hắn đã qua lại luồn lách với những thế lực nào, sau lưng còn giấu bao nhiêu tiền, bắt hắn giao ra bí quyết làm ăn, giao ra cái bí quyết kinh doanh giúp hắn thất bại bao nhiêu lần mà vẫn có thể làm lại từ đầu.
Cung Lương kể, hắn nhớ rõ trước khi chết, hắn nằm gục trong vũng máu, cả người đau đớn đến mức tê dại, ngay cả sức để rên rỉ cũng chẳng còn. Hắn chỉ có thể trừng mắt, nhìn chằm chằm một cách mờ ảo vào cái kẻ bề trên mà hắn từng đắc tội kia, gã đang dùng ánh mắt khinh miệt nhìn xuống hắn.
Gã hỏi tên đàn em vừa tra tấn hắn: "Tiền đã lục soát sạch sẽ chưa?"
Tên đàn em đáp đã lục soát sạch sẽ rồi.
Gã lại hỏi: "Khai hết chưa?"
Tên đàn em dâng lên một tờ giấy, gã lướt qua nội dung bên trên rồi cười khinh bỉ: "Cứ tưởng nuôi được một con chó, ai dè lại là một con chó nhận vô số chủ nhân. Mày thật sự nghĩ có chút thông minh vặt, mồm mép tép nhảy là có thể từ chó lật mình lên làm chủ nhân được sao?"
Cung Lương nhớ rõ gã đó cuối cùng cúi người xuống nhìn hắn như kiểu đang ban ơn, gằn từng chữ một: "Thực ra mày không cần phải chết, nhưng tao cứ thích mày chết đấy. Ai bảo mày không biết tự lượng sức mình, dám mộng tưởng ngồi ngang hàng với tao, đến giờ phút này rồi mà vẫn còn dùng cái ánh mắt đáng ghét đó nhìn tao. Tao nói cho mày biết, phải nhớ kỹ thân phận của mình, kiếp sau cũng không được quên, như thế thì mới sống lâu được một chút."
Sau đó Cung Lương bị móc mắt, rồi trút hơi thở cuối cùng trong sự bất an, sợ hãi và oán hận tột cùng.
Chấp niệm của Cung Lương rất phức tạp, chính hắn cũng cảm thấy vô cùng phức tạp.
Hắn không nói rõ được rốt cuộc là mình oán hận nhiều hơn hay sợ hãi nhiều hơn, hoặc cũng có thể vì hắn nảy sinh sự hoài nghi với chính năng lực của bản thân nên mới độ kiếp thất bại.
Ngoa Thú rất tự phụ, ít nhất ở khía cạnh tài ăn nói thì tuyệt đối tự phụ. Theo lời Cung Lương, mạnh mẽ như Tất Phương, phúc trạch như Kỳ Lân, thì trong chuyện khua môi múa mép nếu đụng độ Ngoa Thú cũng phải chào thua. Đây là cần câu cơm của Ngoa Thú, cũng là thứ mà chúng tự hào nhất.
Vậy mà nó lại trở thành lá bùa đòi mạng khiến Cung Lương thất bại và mất mạng ở kiếp thứ nhất, chịu đủ mọi đòn roi tra tấn đau đớn, trước khi chết còn bị người ta đánh đòn tâm lý, giẫm đạp thứ mà hắn tự hào nhất xuống dưới đáy bùn.
Từ đó về sau, Cung Lương bắt đầu cảm thấy sợ hãi chính năng lực của mình.
Hắn quên rất nhanh, sang kiếp thứ hai hắn vẫn còn giữ lại chút ký ức của kiếp thứ nhất. Vì sống dưới cái bóng quá lớn của kiếp trước, nên cho dù sống rất thọ, hắn cũng dành cả phần đời nơm nớp lo sợ, sống một đời tầm thường vô vị, nhát gan sợ phiền phức, lúc nào cũng co vòi rụt cổ.
Một con Ngoa Thú mà lại sống thành một kẻ mắc chứng sợ xã hội, không dám giao tiếp, chẳng dám mở lời. Bóng ma của kiếp thứ nhất khiến hắn mỗi khi muốn thể hiện năng lực của mình thì sẽ vô thức cảm thấy sợ hãi. Hắn cũng từng cố gắng vượt qua nỗi sợ đó, nhưng nỗi đau thể xác thì chỉ là tạm thời, còn sự tra tấn về mặt tinh thần thì cứ bám riết lấy hắn mãi không buông vì hắn chưa từng quên đi.
Cung Lương thậm chí còn cảm thán, hắn cho rằng Tinh Quái một khi đã thất bại thì kiếp khó thành công nhất chính là kiếp thứ hai. Việc vẫn còn lưu giữ ký ức thất bại, sống dưới bóng ma của sự thất bại mà vẫn phải ở lại nhân gian đầu thai độ kiếp, đối với Tinh Quái mà nói là điều đau đớn nhất. Vì vậy, hắn cực kỳ kinh ngạc khi biết Thạch Đại Đảm lại có thể độ kiếp thành công ngay ở kiếp thứ hai.
Hắn chép miệng cảm thán đúng là không hổ danh Đương Khang, Thụy Thú đúng là có buff xịn.
Về chuyện này, Thạch Đại Đảm chỉ cười hiền khô, bày tỏ rằng độ khó khi độ kiếp của gã không cao như Cung Lương, gã cũng chẳng phải chịu sự tra tấn đáng sợ đến mức ấy.
Hiện tại Cung Lương đang ở kiếp thứ ba.
Hắn cũng là một Tinh Quái cực kỳ hiếm hoi sống khá thọ ở cả kiếp thứ nhất và kiếp thứ hai. Nếu lấy Triệu Thành An làm đơn vị đo lường, Tần Hoài ước chừng số tuổi hai kiếp của Cung Lương cộng lại cũng đủ cho hắn đầu thai khoảng 10 đến 12 lần.
Tần Hoài cứ thế huỵch toẹt câu này ra luôn.
Triệu Thành An bĩu môi tỏ vẻ dạo này Tần Hoài chửi người thâm độc thật đấy.
"Người ta đều bảo Tinh Quái phải đến kiếp cuối cùng mới gặp được Đạo Thảo do số mệnh an bài, nhưng tôi cảm thấy kiếp này tôi đã gặp được Đạo Thảo của mình rồi, cho dù Tiểu Tần cậu không cho tôi ăn cái bánh Trung thu dừa nạo này, thì vài năm nữa có khi tôi cũng tự tỉnh lại." Cung Lương nói, theo tinh thần nhập gia tùy tục, cách xưng hô của hắn đối với Tần Hoài cũng đã đổi từ Tiểu Tần sư phụ thành Tiểu Tần.
LVQ8371