"Tất nhiên là đoán mò rồi!” Tần Hoài cao giọng, "Dù tôi có mở chỉ nhánh thì cũng đâu rảnh mà mở đối diện Tri Vị Cư chứ, tranh giành mối làm ăn Điểm Tâm với Tri Vị Cư á, tôi điên rồi chắc?"
"Lần này tôi về sẽ không đi đâu trong một thời gian ngắn nữa đâu. Nhưng mà Trịnh Tư Nguyên này, dạo này cậu đi làm sớm ghê, giờ mới 6:02 mà cậu đã có mặt ở nhà ăn rồi." Tần Hoài liếc nhìn điện thoại.
Trên mặt Trịnh Tư Nguyên lại xẹt qua một tia suy sụp nhàn nhạt, hắn hơi tê dại đáp: "Tôi cũng có muốn đâu, nhưng nhóm Hứa đại gia có tuổi cả rồi, sáng nào cũng sau 8 giờ mới ăn sáng thì quả thật không tốt cho dạ dày, nên đành phải đến sớm chút."
Tần Hoài cũng chẳng biết nên nói cái gì, chỉ muốn vỗ vỗ vai Trịnh Tư Nguyên bảo đúng là khổ cho Tiểu Trịnh sư phụ cậu rồi.
Đa tạ cậu đã ở lại Vân Trung Thực Đường giúp tôi chia sẻ hỏa lực, đánh lạc hướng sự chú ý, mới giúp cho các ông các bà không kéo nhau đi mua nhà tập thể ở đối diện Tri Vị Cư như đợt trước nữa.
Nhà đối điện Tri Vị Cư đắt hơn nhà đối diện Hoàng Kí nhiều lắm đấy.
"Cậu ăn sáng chưa? Tôi vừa chuẩn bị nhào bột, hiện tại mẻ Bánh Gạo và Sơn Dược Cao đầu tiên đều đã được cho lên lồng hấp rồi, rất nhanh sẽ ra lò thôi."
"Đàm Duy An có nói với cậu là tay nghề của tôi mấy tháng nay đã tiến bộ vượt bậc không?"
"Có nói." Trịnh Tư Nguyên thản nhiên đáp, "Cậu ta bảo cậu sắp đột phá từ Nguyên Anh kỳ lên Đại Thừa kỳ rồi."
Tần Hoài: ... Cái kiểu phân chia cấp bậc này của Đàm Duy An đúng là khiến người ta khó hiểu thật.
Tần Hoài bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Cậu ta không lừa cậu đâu, bây giờ tay nghề làm đồ ăn sáng của tôi đỉnh lắm."
"Cậu ăn thử là biết ngay, bảo đảm kinh vi thiên nhân luôn."
Đồ ăn sáng cơ bản cấp A, bất kể đặt ở đâu cũng cực kỳ xuất sắc, có nhét vào hộp quà tinh xảo mang đi biếu Hạ Mục Bính cũng chẳng hề mất mặt chút nào.
Tần Hoài ở Tri Vị Cư mấy tháng, sao lại bị lây cái thói chém gió phần phật hệt như Đàm Duy An thế này?
"Ồ." Trịnh Tư Nguyên mặt không cảm xúc đáp.
Sơn Dược Cao và Bánh Gạo trong nồi còn cần vài phút nữa mới ra lò, Tần Hoài tiếp tục nhào bột.
Chỉ nhìn vào chỉ số, kỹ năng Phát Diện của Tần Hoài đã chạm đến ngưỡng cấp đại sư. Bất cứ kỹ năng nào dính dáng đến hai chữ đại sư đều vô cùng ghê gớm, cộng thêm sự tiến bộ của hắn là do kiên trì bền bỉ chứ không phải kiểu sau một đêm đột nhiên giác ngộ, nên trình độ hiện tại của hắn trong mắt Trịnh Tư Nguyên quả thực đã tiến bộ đến mức khó tin.
Triệu Thành An ngày ngày ở cùng Tần Hoài, nhìn thấy hắn kiên trì tiến bộ cũng phải liên tục trầm trồ, than thở thế đạo thật bất công, một thiên tài sống tám đời như hắn sao lại không theo kịp kẻ học ngang hông như Tần Hoài. Nam chính truyện hệ thống là nhân vật chính, vậy con phù du độ kiếp thành công thì không thể làm nhân vật chính được sao?
Phải biết rằng, Trịnh Tư Nguyên đã mấy tháng rồi chưa gặp Tần Hoài.
Dựa theo hệ thống tu tiên của Đàm Duy An, Trịnh Tư Nguyên chia tay Tần Hoài từ mấy tháng trước, biết hắn đi vào một bí cảnh tu luyện, vài tháng trôi qua, lúc hắn từ bí cảnh đi ra thì đã trực tiếp đột phá khỏi cảnh giới Nguyên Anh rồi.
Còn Trịnh Tư Nguyên thì vẫn đang kẹt ở Kim Đan đại viên mãn.
Trịnh Tư Nguyên vốn luôn trầm mặc ít nói, ngay lúc này cũng không nhịn được mà lên tiếng hỏi: "Chu sư phụ... rất giỏi dạy học sao?"
Trong giọng nói của Trịnh Tư Nguyên mang theo chút nghi hoặc mà chính hắn cũng không nhận ra. Phải biết rằng, Chu sư phụ nổi tiếng nhờ sở thích ăn nói mỉa mai, bóng gió, cộng thêm chiến tích dạy dỗ một tiểu đồ đệ từng là kỳ tài ngút trời trở thành một đầu bếp Điểm Tâm bình thường đến mức phai mờ giữa đám đông.
Giờ xem ra...
Trịnh Tư Nguyên cảm thấy bố mình ít nhiều hơi suy bụng ta ra bụng người, bản thân ông dạy không tốt nên liền nghĩ Chu sư phụ cũng không biết dạy.
Tần Hoài vẫn chưa nghe ra ẩn ý của Trịnh Tư Nguyên, rất thản nhiên gật đầu: "Chu sư phụ có phương pháp giảng dạy riêng, so với việc dạy kỹ xảo, ông ấy giỏi truyền đạt tư duy cho đồ đệ hơn, là một vị... sư phụ rất có cá
Tần Hoài thực sự thấy vậy, phần lớn thời gian Chu sư phụ đều nuôi thả đồ đệ, chỉ ra tay vào những thời khắc mấu chốt hoặc khi ông ấy cảm thấy quá khó tin (Ví dụ như lúc Triệu Thành An đột nhiên phát bệnh hiểm nghèo).
Phương pháp dạy học của Chu sư phụ chỉ dành cho thiên tài chứ không thể dạy kẻ tầm thường, học trò có thiên phú bình thường mà vào tay ông ấy thì đúng là học không hiểu nổi.
Trịnh Tư Nguyên gật đầu, tiếp tục lười biếng, chằm chằm nhìn Tần Hoài.
Dạo này áp lực công việc của Trịnh Tư Nguyên lớn đến thế sao? Người mà bình thường bước vào bếp việc đầu tiên là nhào bột, nay việc đầu tiên lại là lười biếng trốn việc. Gần đây Hứa đại gia, Tiền đại gia, Đinh Nãi Nãi rốt cuộc đã thao túng tâm lý hắn kiểu gì mà lại lừa Tiểu Trịnh sư phụ của chúng ta thành ra nông nỗi này?
Tần Hoài còn chưa nhào bột được mấy cái, Bánh Gạo và Sơn Dược Cao đã ra lò.
Hai món Điểm Tâm này đều rất thanh đạm, thậm chí có chút nhạt nhẽo.
Chỉ nhìn màu sắc là đủ biết, chúng đều mang tông trắng, thuộc kiểu Điểm Tâm chỉ nhìn màu thôi cũng đã tưởng tượng ra hương vị, mang đậm chất hoài niệm tuổi thơ. Bởi vì nó không phong phú, không có nhiều tầng hương vị, càng không màu mè hoa lá, đôi khi thậm chí có thể xếp vào nhóm "hương vị của mẹ".
LVQ8371