Tần Hoài lại quan tâm đến tình hình học tập của Tần Lạc, phát hiện chiêu này của Triệu Dưng quả thật hữu dụng, từ khi Tần Lạc cắp sách đến trường tới nay, chưa từng có lúc nào con bé lại tích cực chủ động học tập như vậy, hiệu quả học tập lại rõ rệt đến thế.
Xem ra nhà họ Tần chúng ta thật sự sắp có một người tài giỏi chuyện học hành rồi!
Tần Hoài cảm thấy vô cùng an ủi.
Lớp học thêm của Tần Lạc và Hà Thành vốn kéo dài đến ngày mai là kết thúc, trước đó hai đứa đi học cũng theo lịch học hai ngày nghỉ một ngày, không đến mức khoa trương là học thêm suốt cả kỳ nghỉ. Dọc đường đi, Tần Lạc cứ ríu rít hỏi Tần Hoài xem Tri Vị Cư thế nào, có phải thật sự hội tụ các bậc thầy Bạch Án trong thiên hạ như lời đồn hay không, mỗi ngày đều như đại hội võ lâm, các đại sư phụ hễ ngứa mắt nhau là lại dùng Điểm Tâm để quyết đấu, thực khách ngày nào cũng được ăn ngon đến mức mỡ chảy đầy mồm. Triệu Thành An - một sư phụ Điểm Tâm xuất thân chính thống từ Tri Vị Cư nghe mà ngớ cả người, hắn lặng lẽ hỏi Tần Hoài xem Tần Lạc nghe được mấy cái tin đồn thất thiệt này ở đâu ra.
Tần Hoài rất uyển chuyển nói cho Triệu Thành An biết, quan hệ giữa Tần Lạc và Đàm Duy An khá tốt.
Về đến Vân Trung Tiểu Khu, Tần Lạc và Hà Thành về nhà học thêm trước, Tần Tòng Văn kéo vali của Tần Hoài về nhà giúp hắn cất hành lý, sau đó hắn đưa Triệu Thành An đến căn hộ mà Trần Huệ Hồng đã sắp xếp cho hắn, dẫn hắn đi làm quen với môi trường trong khu, thuận tiện làm quen với môi trường làm việc tương lai luôn.
Vừa tách ra, Triệu Thành An đã không nhịn được lên tiếng hỏi: "Trường Lạc Lạc học không phải là Cao Trung quốc tế sao? Trừ phi sau này em ấy muốn học bách khoa, thương mại hoặc y khoa, nếu không chỉ cần chịu chi tiền thì việc ra nước ngoài du học chắc cũng không khó lắm đâu nhỉ?"
"Đúng là không khó, trước đây thành tích của Lạc Lạc tuy không tốt, nhưng điểm tiếng Anh luôn rất khá. Hơn nữa học phí đi du học của con bé đã có Hồng tỷ lo, chỉ cần con bé muốn thì chắc chắn sẽ có trường để học."
"Vậy tại sao còn phải..."
"Bởi vì mẹ tôi cảm thấy không thể để con bé nhiễm thói há miệng chờ sung được." Tần Hoài nói, "Cho dù sau này con bé chắc chắn có trường để học, nhà chúng tôi bây giờ cũng ngày càng có tiền, nhưng lúc cần học thì vẫn phải học, lúc cần cố gắng thì vẫn phải cố gắng."
"Bố mẹ tôi là những phụ huynh rất công bằng, đôi khi thậm chí còn hơi theo đuổi sự công bằng một cách thái quá. Bố mẹ sẽ không cho rằng tôi được thừa kế đi sản của bố mẹ ruột, hiện tại dựa vào tay nghề một năm có thể kiếm được rất nhiều tiền, thì tương lai Lạc Lạc sẽ không phải lo cơm áo gạo tiền, cứ thế mà nằm ườn ra hưởng thụ. Bố mẹ chỉ nghĩ tôi là tôi, Lạc Lạc là Lạc Lạc, tôi có tiền là chuyện của tôi, còn Lạc Lạc phải nỗ lực học hành để sau này có một công việc tốt là chuyện của con bé.”
"Chỉ có điều đứa nhỏ Lạc Lạc này... từ nhỏ đến lớn quả thật chẳng có chút thiên phú học hành nào, thật ra bố mẹ tôi cũng không mong mỏi con bé đạt được thành tựu gì to tát trên con đường học vấn, yêu cầu đối với việc học của con bé chỉ đơn giản là đừng nhiễm thói hư tật xấu là được."
"Kỳ nghỉ hè này mẹ tôi ép Lạc Lạc đi học thêm, chủ yếu là vì đợt Tết con bé nhận được một khoản tiền mừng tuổi rất lớn từ chỗ Cung Lương, tiền trong tay quá nhiều. Mẹ tôi sợ con bé rủng rỉnh tiền bạc sẽ tiêu xài hoang phí, nghỉ hè chơi bời lêu lổng rồi sinh hư. Trước kia mẹ tôi có lẽ chỉ cần lo con bé lén trốn đi chơi game ở quán net cỏ với bạn bè, nhưng bây giờ mẹ tôi phải lo lắng nhiều chuyện hơn hẳn, số tiền con bé đang cầm trong tay dư sức góp vốn mở luôn quán net cũng nên."
"Dù sao đi học thêm ít nhiều cũng học được chút kiến thức, chẳng phải chuyện gì xấu. Từ nhỏ đến lớn hễ tôi phải đi học thêm thì Lạc Lạc cũng phải đi, công bằng mà, con bé cũng quen rồi. Tôi đoán con bé coi việc tôi đến Tri Vị Cư giao lưu cũng là một hình thức học thêm, kỳ nghỉ hè này đi học lại có Biểu Đệ của tôi đến học cùng, cũng tốt."
Lần này đến lượt Triệu Thành An nghe mà ngớ cả người: "Nhà cậu... cũng... đặc biệt phết nhỉ."
"Thế à?" Tần Hoài thật sự không thấy có gì lạ, "Thật ra rất bình thường mà, cậu ở bên này giao lưu một thời gian sẽ biết, bố mẹ tôi và cả Lạc Lạc đều rất tốt, bố tôi ngoại trừ tay nghề làm bánh bao hơi kém một chút, mẹ tôi ngoại trừ việc nấu trà lạnh hơi khó uống ra thì chẳng có tật xấu gì cả."
"Lát nữa qua Vân Trung Thực Đường uống Thất Vị Khư Thấp Trà, cậu nhớ uống nhiều một chút nhé, rất tốt cho sức khỏe đấy."
Tần Hoài dẫn Triệu Thành An đến nơi ở của hắn, nằm ngay đối diện nhà Khuất Tĩnh. Hắn đoán đây là do Trần Huệ Hồng cố ý sắp xếp, đến lúc đó Triệu Thành An có gì không hiểu có thể trực tiếp hỏi Khuất Tĩnh, cũng tiện.
Hai người vừa vào nhà, còn chưa tìm thấy ấm đun nước để ở đâu thì chuông cửa đã vang lên. Vừa mở cửa ra, là Khuất Tĩnh trên người vẫn đang đeo tạp dề.
"Tần Hoài, Hồng tỷ bảo tôi ở nhà đợi hai người, chờ hai người cất đồ đạc xong xuôi thì qua nhà La tiên sinh mở tiệc trà." Khuất Tĩnh cười gật đầu chào Triệu Thành An.
Tần Hoài liếc nhìn cách ăn mặc của Khuất Tĩnh, hôm nay chắc là cô được nghỉ, đang mặc một chiếc váy dài họa tiết hoa nhí. Tay váy là kiểu lửng, để lộ nửa cánh tay ra ngoài, trên cánh tay là chỉ chít những vết sẹo đữ tợn, tất cả đều là sẹo cũ, không có vết thương nào mới.
LVQ8371