Chiếc bánh Trưng thư nóng bỏng rẫy, còn nóng hơn cả miếng bánh mà Cung Lương từng ăn trong ký ức.
Ít ra miếng bánh dạo đó Cung Lương vẫn còn dùng tay cầm lên được.
La Quân hận không thể giật luôn cái đĩa từ tay Tần Hoài, sau đó nhét thẳng chiếc bánh Trung thu vào mồm Cung Lương.
"La tiên sinh ông đừng vội, chiếc bánh Trung thu này quả thực hơi nóng quá, cứ để nó nguội bớt một phút đi đã, một phút cũng chẳng hề hấn gì đâu." Tần Hoài lên tiếng khuyên can.
Hiếm khi La Quân có cơ hội báo thù ngay tại trận, thế nên ông cũng cực kỳ hiếm hoi kiên nhẫn gật đầu, ngồi nhìn chằm chằm vào chiếc bánh Trung thu.
Cưng Lương: II Bọn họ muốn dùng bánh Trung thu làm bỏng chết mình, cứu mạnglÍI
Còn 10 giây nữa là Cung Lương tỉnh lại.
Tần Hoài lén lút sờ thử chiếc bánh Trung thu, cảm thấy vỏ bánh đã không còn nóng rẫy như lúc nãy nữa, nhưng cắn một miếng thì chắc chắn vẫn đủ sức làm phỏng lưỡi.
Tần Hoài gật đầu ra hiệu với La Quân.
La Quân cầm chiếc bánh Trung thu lên.
Cung Lương cố gắng giãy giụa.
Trần Công nhanh tay lẹ mắt đè chặt vai trái của Cung Lương, Thạch Đại Đảm cũng tâm linh tương thông đè chặt vai phải của hắn, hai người ấn Cung Lương ngồi im re trên ghế, Cung Lương chỉ có thể há mồm toan hô hoán cầu cứu.
"Tiểu Tần sư phụ, tình hình này là sao đây, bánh Trung thu nóng thế này sao mà ăn ngay được? Tôi với mọi người ngày xưa không oán ngày nay không thù, hôm nay cũng là lần đầu tiên tôi tới dự tiệc trà, đâu đến mức..."
"Nói nhảm nhiều quá, ăn đi!" La Quân nhanh chuẩn tàn nhẫn nhét tọt chiếc bánh Trung thu vào mồm Cung Lương.
Tần Hoài đúng lúc đưa cái đĩa tới, nói: "Cung tiên sinh, nếu anh thấy nóng quá thì cứ nhai hai cái rồi nhổ ra cũng được. Tôi biết bây giờ anh chưa thể hiểu nổi, nhưng không sao đâu, nhiều nhất là 30 giây thôi, 30 giây sau anh sẽ hiểu tất cả, chúng tôi thực sự muốn tốt cho anh thôi."
Bây giờ Cung Lương bắt đầu nghi ngờ Tần Hoài đã hạ độc vào bánh Trung thu, kẻ sai khiến Tần Hoài làm tất cả những chuyện này chính là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của hắn hiện tại, ông chủ Lưu của một tiệm buôn lụa khác ở Cô Tô, quả nhiên thương trường như chiến trường mà.
Cung Lương theo bản năng nhai một miếng, sau đó nhổ toẹt miếng bánh Trung thu trong miệng ra.
"Nóng nóng nóng nóng."
Cung Lương uốn lưỡi tấu luôn một đoạn tấu hài.
Chẳng biết đây là cảm xúc thật hay là màn biểu diễn ngẫu hứng nữa, rốt cuộc thì kỹ năng diễn xuất của Cung Lương đã đạt tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh rồi.
Giây tiếp theo, Cung Lương liền im bặt.
Cả người hắn cứ như bị ấn nút tạm dừng, ngay cả ánh mắt cũng đờ đẫn hẳn đi. Cái miệng vẫn còn hơi hé ra, cứ giữ nguyên biên độ đó mãi, nếu đây là diễn cảnh thời gian ngưng đọng thì chắc chắn phải ẵm giải Oscar cho diễn xuất mất.
Mọi người đều biết, Cung Lương đã tỉnh.
Trần Công và Thạch Đại Đảm lập tức buông tay ra, Thạch Đại Đảm tiếp tục ăn trái cây, liếc nhìn chiếc bánh Trung thu dừa nạo bị cắn dở một miếng trên đĩa, hỏi: "Tần Hoài, cậu chỉ làm mỗi một cái bánh Trung thu này thôi à?"
"Đang vội nên tôi chỉ làm mỗi cái này thôi, nhưng trong bếp vẫn còn vỏ bánh với nhân đấy, Lão Thạch nếu anh muốn ăn thì lát nữa tôi nướng thêm cho anh mấy cái."
Thạch Đại Đảm gật đầu, có chút hụt hãng: "Tôi còn tưởng cậu sẽ làm nhiều hơn, ít nhất cũng phải làm cho tôi một cái chứ."
Tần Hoài: ... Cảm giác áy náy khó hiểu này là sao đây?
Cung Lương vẫn còn đang đờ đẫn, Trần Huệ Hồng thì đã bắt đầu cắn hạt dưa, La Quân có vẻ hơi tiếc nuối, chắc là cảm thấy mới nhét có một cái chưa đã thèm, thế là ông chuyển sang suy nghĩ xem lát nữa nên chửi rủa thế nào cho sướng miệng.
Những người khác bao gồm cả Tần Hoài đều đang lặng lẽ chờ đợi Cung Lương tỉnh lại.
Cuối cùng, trải qua 5 phút chờ đợi dài đằng đẵng, Cung Lương cũng cử động.
Ánh mắt hắn khôi phục lại vẻ tỉnh táo đầu tiên, sau đó bắt đầu — —
"Nóng nóng nóng nóng nóng!"
Thôi được rồi, vừa nãy đúng là cảm xúc thật.
Cung Lương điên cuồng hít hà, Tần Hoài vội vàng đưa ly nước đá cho hắn, chỉ thấy Cung Lương ực ực mấy ngụm lớn cạn sạch hơn nửa ly nước, còn lại một ngụm cuối cùng thì ngậm luôn trong miệng.
Tần Hoài nhận lấy cái ly rồi rót thêm cho Cung Lương một ly nước đá nữa, Cung Lương lặp lại y chang động tác vừa rồi, xong xuôi mới dùng ánh mắt khiếp sợ và đầy khó hiểu nhìn chằm chằm vào Tần Hoài.
Cung Lương không hề ngốc, ngược lại hắn còn rất thông minh, tuy rằng hắn chưa hiểu rõ tình hình cho lắm, nhưng ngay lập tức hắn đã phán đoán được Tần Hoài mới là nhân vật chính, là người đã giúp hắn thức tỉnh, những Tỉnh Quái khác cùng lắm chỉ là bọn đứng hóng hớt mà thôi.
Cung Lương nhìn chằm chằm Tần Hoài hồi lâu, chậm rãi nuốt ngụm nước trong miệng xuống, giọng hơi lí nhí hỏi: "Nhất định phải dùng cách này sao?"
"Nhất định phải ăn bánh Trung thu nóng bỏng rẫy thế này mới tỉnh lại được à? Mọi người đều tỉnh lại theo kiểu này sao?"
Tần Hoài thầm cảm thán trong lòng quả không hổ danh là Ngoa Thú, thế mà có thể xâu chuỗi tình hình trong thời gian ngắn như vậy, lại còn đoán được các Tinh Quái khác thức tỉnh cũng là nhờ có sự giúp đỡ của hắn.
"Thế thì không, chủ yếu là điều kiện thức tỉnh của Cung tiên sinh khá đặc biệt, bắt buộc phải ăn bánh Trung thu dừa nạo lúc còn nóng hổi."
LVQ8371