"Cậu có cơ ngơi ở bên Sơn Thị, tôi cũng không tiện giữ cậu lại làm chậm trễ việc kiếm tiền làm ăn của cậu. Có rảnh thì thường xuyên ghé Tri Vị Cư, lúc nào cũng có thể tới giao lưu, Tiểu Tô nói rồi, căn nhà đó của ông ấy sẽ cứ để trống cho cậu, có thời gian thì qua ở."
Tô Lão Bản vội vàng hùa theo: "Đúng đúng đúng, không chỉ riêng Tần sư phụ, Tiểu An có rảnh cũng có thể thường xuyên tới Tri Vị Cư. Tri Vị Cư chúng tôi cũng rất cần có làn gió mới thổi vào, để thúc đẩy và cổ vũ cho các học việc bình thường. Nhưng mà sao Tiểu An không đi máy bay cùng mọi người, mà cứ nhất quyết phải đi tàu cao tốc thế?"
Tần Hoài đáp: "Hành lý của An Du Du nhiều quá, ký gửi máy bay thì bị quá ký, em ấy lại xót tiền ký gửi hành lý, cũng không muốn bỏ thêm tiền để gửi bưu điện về. Nên tôi đã đặt vé tàu cao tốc cho em ấy, để em ấy đi tàu cao tốc về."
"Lúc em ấy tới có ba hay bốn cái vali gì đó là mượn của đồng nghiệp, gửi bưu kiện thì quả thật dễ làm hỏng vali, em ấy đã chủ động mở lời nên tôi cũng không nói gì thêm. Hành lý nhiều thì hơi phiền phức chút, nhưng em ấy đã có thể một mình mang ngần ấy hành lý từ Sơn Thị đến Hàng Châu, thì bây giờ mang về lại chắc cũng chẳng phải vấn đề lớn, bên ga tàu cao tốc tôi đã sắp xếp người đón em ấy rồi."
Tô Lão Bản bừng tỉnh, cảm thán một câu: "Tiểu An đúng là chịu thương chịu khó thật."
Không hổ danh là một viên mãnh tướng mà ra ngoài giao lưu cũng phải mang theo bên mình
Lúc Tần Hoài đến Tri Vị Cư giao lưu, Tô Lão Bản vì bận họp nên không ra ga tàu cao tốc đón người. Lần này Tần Hoài rời đi, Tô Lão Bản thà bỏ họp cũng nhất quyết phải ra sân bay tiễn người, còn chủ động xin lái xe đưa mọi người ra sân bay.
Lúc Triệu Thành An kéo vali hành lý đứng ở cổng khu nhà chờ Tần Hoài tới đón mình, phát hiện người lái xe là Tô Lão Bản thì sợ đến hồn bay phách lạc ngay tại chỗ. Hắn còn tưởng là Tô Lão Bản đột ngột đổi ý không duyệt đơn xin nghỉ phép của mình, cố ý lái xe tới tận nơi để báo cho hắn biết là không cần đi Sơn Thị nữa, cứ ở lại Tri Vị Cư mà đi làm đàng hoàng cho tôi.
"Tiểu Tần à, cái chuyện cậu nói lần trước..." Tô Lão Bản còn định nói thêm gì đó thì bị ánh mắt bất mãn của Chu sư phụ ngăn lại, đành nuốt ngược lời vào trong bụng, ra hiệu mời Chu sư phụ cứ nói trước.
Chu sư phụ hắng giọng rồi tiếp tục nói: "Cậu muốn luyện Diện Quả Nhi, có được tâm tư này, chịu phát triển theo hướng này tôi rất vui mừng, hiện giờ những đầu bếp chịu bỏ thời gian và công sức ra luyện Diện Quả Nhi không còn nhiều nữa. Cậu cứ làm đại một cái Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao là đã bán được mấy chục tệ, thời gian làm ra một cái Diện Quả Nhi dư sức làm xong mấy xửng bánh bao rồi, Diện Quả Nhi có mang lại bất ngờ, có sang trọng cỡ nào đi chăng nữa, cũng không thể nào bán được với giá mấy ngàn hay cả vạn tệ một cái."
"Nếu không thực sự có niềm đam mê với nó, thì cực kỳ ít người chịu bỏ thời gian ra nghiên cứu cái này. "
"Nhưng việc luyện Diện Quả Nhi cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, cậu luyện được chuối rồi thì còn có quýt, luyện xong quýt lại có đào, nội trái cây thôi đã có vô vàn chủng loại rồi, càng không cần phải nói đến các loại hạt như óc chó, táo đỏ. Lên cao hơn nữa là gà rừng, phượng hoàng, gấu trúc, rồng, tiên hạc dâng thọ, những thứ này vừa thử thách kỹ xảo lại vừa thử thách trí tưởng tượng, còn cực kỳ thử thách gu thẩm mỹ và tính nghệ thuật của cá nhân người đầu bếp, Diện Quả Nhi là vô cùng vô tận không có giới hạn, đạt đến cảnh giới đó rồi thì không chỉ đơn thuần là theo đuổi độ chân thực nữa, dù sao thì Điểm Tâm cũng không thể nào làm ra được vị thịt đâu."
"Trước đây lúc cậu còn ở Tri Vị Cư tôi thấy chẳng có gì phải vội, nhưng bây giờ cậu sắp đi rồi tôi lại thấy hơi nôn nóng, cứ có cảm giác vẫn còn rất nhiều thứ chưa dạy cho cậu. Tuy nói bây giờ không giống ngày xưa, ra khỏi cửa một chuyến là ngàn khó vạn hiểm, nhưng Sơn Thị với Hàng Châu cách nhau xa như vậy... Tôi thấy cái đề nghị của Tiểu Đàm cũng hay đấy, nhà ăn cộng đồng thì mở ở đâu mà chẳng được, cậu cứ mở nhà ăn cộng đồng ở ngay đối diện Tri Vị Cư thì có sao đâu, Tiểu Tô chắc chắn không có ý kiến gì đâu, đúng không Tiểu Tô?" Chu sư phụ nhìn sang Tô Lão Bản.
Tô Lão Bản nãy giờ đang hơi để hồn lơ lửng trên mây: Hả?
"Không có, không có." Tô Lão Bản vội vàng tỏ thái độ, "Đừng nói là mở nhà ăn cộng đồng ở đối diện Tri Vị Cư, cho dù Tiểu Tần có mở luôn một nhà hàng Bạch Án đối diện Tri Vị Cư thì đã sao? Đến lúc đó hai nhà chúng ta cũng là cạnh tranh lành mạnh, cùng nhau đốc thúc, cùng nhau tiến bộ."
Nói xong, Tô Lão Bản liền tranh thủ chêm vào: "Tiểu Tần à, lần trước cậu nói tôi và Chu sư phụ không có kinh nghiệm, nhất thời chắc chắn rất khó nghiên cứu ra công thức Điểm Tâm phù hợp để sản xuất theo dây chuyền và bảo quản được lâu. Chi bằng đừng bước những bước quá dài, trước tiên cứ thử nghiệm mấy loại Điểm Tâm đơn giản có hạn sử dụng từ 7 đến 15 ngày, chỉ bán ở Hàng Châu thôi, tôi thấy ý tưởng này rất hay đấy."
"Không biết Tiểu Tần cậu có hứng thú không, nếu có hứng thú thì đợi cậu về Sơn Thị rồi chúng ta có thể bàn bạc chi tiết, cậu không ở Hàng Châu cũng chẳng sao, chúng ta có thể họp trực tuyến mà."
LVQ8371