"Tiệc trà hôm nay của chúng ta dừng ở đây hay là trò chuyện thêm lúc nữa, lần tiệc trà tiếp theo sẽ là khi nào?”
"Có thể lùi lại vài ngày được không? Đầu lưỡi này của tôi mấy ngày tới ăn uống chắc chắn sẽ chẳng nếm ra mùi vị gì đâu."
Sau khi kết thúc buổi tiệc trà vô cùng đặc sắc, Tần Hoài về nhà và suy ngẫm lại mọi chuyện rất lâu.
Vốn dĩ Cung Lương tỉnh lại đáng lẽ phải là sự kết thúc của một giai đoạn công việc, kết quả bây giờ lại biến thành sự hối thúc Gia Cấp của vô số công việc mới.
Hiện tại bảng thuộc tính của Tần Hoài hiện rõ:
Phát Diện (Cao cấp): Kỹ thuật Phát Diện của ngài đã đánh bại 96% sư phụ Điểm Tâm trên toàn quốc. (99831/100000)
Trộn Nhân (Cấp đại sư): Kỹ thuật trộn nhân của ngài đã đánh bại 98% sư phụ Điểm Tâm ưu tú trên toàn quốc. (191187/1000000)
Chỉ Pháp (Cao cấp): Cuối cùng ngài cũng có thể làm ra được vài món Điểm Tâm coi được rồi. (46517/100000)
Du Án (Trung cấp): Du Điều ngài chiên ra cũng không tệ. (5122/10000)
Đao Công (Trung cấp): Vẫn cần phải cố gắng thêm. (3611/10000)
Hỏa Hầu (Cao cấp): Với tư cách là một đầu bếp bạch án, ngài đã thực sự thấu hiểu thế nào là hỏa hầu. (36278/100000)
Kinh Doanh (Trung cấp): Coi như cũng biết làm ăn, không đến mức lỗ vốn. (5966/10000)
Lời Nói Dối (Cấp đại sư): Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ chính là ngài đấy! (897217/1000000)
Chỉ nhìn vào chỉ số trên bảng thông tin, kỹ năng Phát Diện của Tần Hoài quả thật sắp thăng cấp rồi, chỉ còn thiếu 169 điểm kinh nghiệm cuối cùng, khoảng cách đến Phát Diện cấp đại sư đã gần ngay trước mắt.
Còn về phần thực hành cụ thể thì...
Tần Hoài chỉ có thể nói là hy vọng sẽ cày được Phát Diện lên cấp đại sư trước khi kỳ nghỉ phép năm của Trần Công kết thúc.
Phương thức cày kinh nghiệm của mấy kỹ năng cơ bản này rất không ổn định, lúc nhanh thì một ngày có thể cày được vài trăm thậm chí lên tới cả ngàn (ví dụ như Lời Nói Dối), lúc chậm thì, đặc biệt là lúc gần thăng cấp, có khi hai ba ngày cũng chẳng nhích lên được tí nào.
Tần Hoài đã đấu trí đấu dũng với cái bảng thông tin cơ bản này trong một thời gian dài, nên cũng lờ mờ nắm được quy luật thăng cấp của nó ——
Đó là đừng thèm để ý đến nó.
Cái chỉ số kinh nghiệm này rất thích đi ngược lại ý muốn của người chơi, Tần Hoài muốn cày Đao Công thì nó lại tăng vọt Hỏa Hầu, hắn muốn cày Hỏa Hầu thì nó lại tăng vọt Chỉ Pháp, hắn muốn cày Chỉ Pháp thì nó lại tăng vọt Trộn Nhân, tóm lại là nhất quyết không để cho hắn được như ý nguyện. Hắn càng khao khát thăng cấp, nó lại càng không thăng cấp, đến lúc hắn muốn bỏ cuộc thì nó lại "bùp" một cái thăng cấp luôn.
Cái kiểu hoạt động như vậy đã khiến Tần Hoài hình thành thói quen cứ hễ sắp thăng cấp là lại muốn buông xuôi mặc kệ.
Cố gắng chưa chắc đã có thu hoạch, nhưng buông xuôi biết đâu lại mang tới bất ngờ.
Thú thực mà nói, Tần Hoài đã buông xuôi được một thời gian rồi.
Kể từ lúc quay lại Sơn Thị, hắn vẫn luôn duy trì trạng thái buông xuôi bền vững, trong đó cũng có một phần là do Triệu Thành An lôi kéo, nhưng bản chất đây là một loại chiến thuật của hắn nhằm đối phó với hệ thống trò chơi.
Nhưng hiện tại hiệu quả của việc buông xuôi không được tốt cho lắm.
Phát Diện còn thiếu 169 điểm kinh nghiệm để thăng cấp, Phát Diện không vội, nhưng Tần Hoài lại có chút sốt ruột rồi.
Trước đó Tần Hoài không hề vội vàng muốn hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, hắn cảm thấy mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên là được. Điểm Tâm cấp A+ giống hệt như mặt trăng trên bầu trời, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy, nhưng đưa tay ra thì không thể nào chạm tới, có mọc cánh cũng chẳng với tới được.
Nhưng bây giờ Tần Hoài lại cảm thấy, mọc cánh không với tới thì không thể chế tạo tên lửa sao? Ngồi tên lửa bay lên là được chứ gì, cách giải quyết bao giờ chẳng nhiều hơn khó khăn.
Chỉ có thể nói việc tạo áp lực nho nhỏ của Trần Huệ Hồng, La Quân và Thạch Đại Đảm vẫn mang lại hiệu quả tích cực nhất định, nhất là Thạch Đại Đảm. Lúc Tần Hoài về nhà ngẫm nghĩ lại buổi tiệc trà ngày hôm nay, lời nói của Thạch Đại Đảm cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn.
"Nhưng tay nghề của Tần Hoài quả thật kém hơn Hứa Nặc một chút, giá mà tay nghề của người anh em có thể giỏi như Hứa Nặc thì tốt biết mấy."
Tần Hoài không muốn thừa nhận lắm, nhưng hắn không thể không lắng lặng thừa nhận một điều, hắn hơi bị đả kích rồi.
Lão Thạch, tôi không phải là sư phụ Điểm Tâm mà người anh em yêu quý nhất sao?
Trước đó khi ở Cô Tô, khi ở Hàng Châu, bao gồm cả khi anh vừa tới Sơn Thị, không phải ăn Điểm Tâm gì cũng khen ngon, làm cái gì cũng ăn sạch, mỗi ngày đều bám trụ ở cửa phòng bếp chờ ăn Điểm Tâm sao?
Anh chờ đấy, đợi tôi cày Phát Diện lên cấp đại sư, tôi nhất định sẽ cho anh biết thế nào gọi là tay nghề của Tần Hoài cũng giỏi như Hứa Nặc.
Sáng sớm hôm sau, Tần Hoài giống như thường ngày 4 giờ đã đến Vân Trung Thực Đường bắt đầu làm việc.
Hôm nay Tần Hoài đi làm với quyết tâm nhất định phải cày đủ 30 điểm độ thuần thục Phát Diện, độ thuần thục Phát Diện đã cày đến mức này rồi, mấy loại bánh bao hay Bánh Bao bình thường đã rất khó cày ra độ thuần thục nữa, chỉ có các loại Diện Quả Nhi mà hiện tại hắn chưa quen thuộc lắm mới mang lại hiệu suất cày độ thuần thục tương đối cao.
Nhưng Tần Hoài không định làm Diện Quả Nhi.
Một là làm không tốt, Diện Quả Nhi đối với Tần Hoài hiện tại mà nói độ khó vẫn hơi cao, trước kia lúc ở Tri Vị Cư, chỉ cần hắn luyện Diện Quả Nhi thì Chu sư phụ sẽ đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, để kịp thời chỉ ra lỗi sai và sửa chữa.
LVQ8371