Lúc Tần Hoài quay lại Vân Trưng Thực Đường, Triệu Thành An đang ngồi ở sảnh lớn trốn việc lướt điện thoại.
Lại còn vừa gặm Bánh Bao vừa bấm điện thoại, có thể thấy rõ là cậu ta không có Điểm Tâm để ăn nhưng lại cứ buồn mồm muốn ăn chút gì đó.
"Về rồi à, rốt cuộc là tình hình gì vậy, Lão..." Triệu Thành An còn chưa nói dứt câu đã nhìn thấy một Thạch Đại Đảm đang hớn hở ra mặt, cảm thấy trạng thái của Thạch Đại Đảm hoàn toàn đi ngược lại với dự đoán, nét mặt dần trở nên đờ đẫn.
"Một sự cố đột xuất nho nhỏ ấy mà." Tần Hoài ậm ờ nói, "Tôi coi như nhìn thấu rồi, các cậu không phân biệt chủng loại, ai nấy đều là phái cấp tiến cả."
"Đừng có lười biếng nữa, tầm giờ này mà ở Tri Vị Cư là cậu đã vào ca được một tiếng rồi đấy. Tôi muốn làm Bánh Bao Thịt Heo Gạch Cua, phiền cậu băm thịt giúp tôi với, đao công của tôi vẫn còn hơi kém."
"Nghe cậu nói kìa, đao công của cậu đâu phải là hơi kém, đao công là cái tệ nhất của cậu mà." Triệu Thành An buột miệng nói.
"Sao tự nhiên lại làm Bánh Bao Thịt Heo Gạch Cua? Bánh bao này là kiểu gì vậy?"
"Công thức lấy được từ chỗ Lão Thạch đấy, công thức là về phần nhân, đem làm bánh bao là chuẩn bài."
"Lão Thạch muốn ăn, vừa hay Bánh Bao Thịt Heo Gạch Cua có độ khó vừa phải, dùng để cày độ thuần thục cũng không tồi, một công đôi việc."
Triệu Thành An kinh ngạc há hốc mồm: "Cái lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà cậu vẫn còn tâm trí nghĩ tới chuyện cày độ thuần thục á?"
Tần Hoài mang vẻ mặt khó hiểu: "Đương nhiên phải nhớ cày độ thuần thục chứ, bây giờ việc quan trọng nhất chính là cày độ thuần thục mà.”
"Tối hôm qua sau khi về nhà, tôi đã nghiêm túc ngẫm nghĩ lại mọi chuyện, thật ra tất cả mọi vấn đề đều nằm ở chỗ thực lực không đủ. Tôi thấy bên phía Vương đại gia mãi không mò ra được Chi Tuyến Nhậm Vụ, rất có thể là vì hiện tại Điểm Tâm tôi làm chưa đủ xuất sắc, chưa đến mức khiến ông ấy đột nhiên thèm ăn một món gì đó, nhiệm vụ chính tuyến thì lại càng không cần phải bàn."
"Cho nên buông xuôi mặc kệ đời là không ổn, cày độ thuần thục mới là chân lý."
"Câu này tôi cũng xin tặng lại cho cậu đấy, chắc cậu cũng không muốn một tháng sau quay về Tri Vị Cư, bị Chu sư phụ phát hiện ra cậu ở Vân Trung Thực Đường chẳng những không tiến bộ, mà ngược lại vì tội lười biếng nên tay nghề đi lùi chứ?"
Triệu Thành An rất muốn gân cổ lên cãi rằng tôi không sợ, dù sao sư phụ tôi cũng chẳng đánh chết tôi được.
Nhưng cơ thể Triệu Thành An lại rất thành thật lẽo đẽo theo Tần Hoài vào bếp bắt đầu băm thịt, hắn vừa băm vừa lẩm bẩm:
"Tất cả mọi vấn đề đều là vì thực lực không đủ."
"Có phải Tần Hoài lại ngộ ra chân lý rồi không?"
"Ảo thật đấy, ra ngoài lượn một vòng thôi mà cũng ngộ ra được."
"Mình chỉ vắng mặt ở tiệc trà có một lần, thế mà cậu ta lại ngộ ra được luôn á?"
Trịnh Tư Nguyên nghe nói Tần Hoài định làm Bánh Bao Thịt Heo Gạch Cua, còn tưởng Tần Hoài thấy sắp đến mùa cua, đúng vào dịp thích hợp để làm các món Điểm Tâm gạch cua, nên muốn làm trước vài món để luyện tay nghề. Thế là trước khi đi, hắn đã cất công làm sẵn một lượng lớn Sốt Gạch Cua cho Tần Hoài.
Tiểu Trịnh sư phụ cứ thế phủi áo ra đi, để lại một đống Sốt Gạch Cua to đùng, rời khỏi Sơn Thị quay về Cô Tô.
Trong tình huống bình thường, các vị khách quen của Vân Trung Thực Đường, đặc biệt là hội ông cụ bà cụ ngày nào cũng vây quanh Trịnh Tư Nguyên viết bài đánh giá ẩm thực chắc hẳn sẽ buồn bã lắm.
Kết quả là chẳng hề có chuyện đó, các ông cụ bà cụ chuyển tông mượt mà không một vết xước, quay xe sang viết bài đánh giá cho các món Điểm Tâm của Tần Hoài, hoặc là lôi mấy món Điểm Tâm trước đây của Trịnh Tư Nguyên ra xào lại.
Viết lách một thời gian dài, một số ông cụ bà cụ đã trót đem lòng yêu luôn cái công việc này rồi. Họ viết bài đánh giá không phải để dỗ cho Trịnh Tư Nguyên vui, hay để lừa Trịnh Tư Nguyên làm thêm nhiều món họ thích, mà đơn thuần chỉ là vì đam mê viết lách mà thôi.
Niềm đam mê mãnh liệt.
Chính niềm đam mê này đã khiến một vài ông cụ bà cụ tự thấy văn phong của mình cũng ra gì và này nọ, điển hình như Đinh nãi nãi, cảm thấy đã đến lúc mở ra mùa xuân thứ hai cho sự nghiệp, dấn thân vào con đường viết lách phê bình ẩm thực chuyên nghiệp.
Với tư cách là cựu hiệu trưởng trường mầm non, Đinh nãi nãi cũng thuộc hệ phái cấp tiến. Bà ấy tự nhận mình tài năng xuất chúng, văn phong lai láng, quả thực là một ngôi sao sáng chói xuất hiện muộn màng của giới phê bình ẩm thực. Mới ra quân bà ấy đã chọn ngay thử thách khó nhằn, gửi bài dự thi cho tạp chí "Tri Vị", và kết quả thì không ngoài dự đoán, bị từ chối thẳng thừng.
Dù bị "Tri Vị" trả bản thảo liên tục 8 lần nhưng Đinh nãi nãi vẫn không hề nản chí. Bà ấy cho rằng tiêu chuẩn của "Tri Vị" quá cao, mắt nhìn của biên tập viên có vấn đề, những câu chữ hoa mỹ của mình không có ai biết thưởng thức. Thế là bà ấy chuyển hướng sang gửi bài cho mấy tạp chí du lịch ẩm thực có tiếng tăm khác trong nước.
Sau đó tất thảy đều bị từ chối.
Đinh nãi nãi vẫn quyết không lùi bước, chuyển sang gửi cho các tạp chí cấp tỉnh.
Bị từ chối.
Tạp chí cấp thành phố.
Nghe đồn dạo này Đinh nãi nãi đang huy động mọi mối quan hệ, liên lạc lại với trường mầm non mà bà ấy từng cống hiến bao năm, dự định tổ chức một hoạt động chung tay làm báo ẩm thực ngay tại trường mầm non. Số báo đầu tiên sẽ do vị cựu hiệu trưởng đã về hưu là bà ấy miễn cưỡng chắp bút viết vài bài đánh giá ẩm thực để làm gương cho bọn trẻ.
LVQ8371