Trần Huệ Hồng đứng chắn ở cửa không cho Tần Hoài vào, khiến hắn không nhìn rõ được toàn cảnh trong nhà mà chỉ có thể thấy một góc. Nhưng chỉ một góc này thôi, hắn đã lờ mờ cảm thấy dường như cấu trúc trong nhà không giống với trước đây, có cảm giác như nhiều thêm rất nhiều đồ đạc.
Sự chú ý của Tần Hoài phần lớn vẫn bị khay thức ăn trên tay Trần Huệ Hồng thu hút.
"Hồng tỷ... Đây là đồ chị mang tới à?"
Đây là thể loại ẩm thực mới mẻ gì vậy? Đồ ăn gói mang về từ tiệc buffet của khách sạn, lúc gói mang về tiện tay bưng luôn cả cái đĩa của khách sạn đi à?
"Cái này á? Không phải chị mang tới đâu, là Trần Công chuẩn bị đấy. Chị làm một âu salad trái cây to, ây da Tĩnh Tĩnh, em lại nấu Niên Cao Thang à. Lần sau cái nồi to nặng thế này thì đừng nấu ở nhà nữa, tới thẳng nhà La Quân mà nấu cho đỡ việc." Trần Huệ Hồng ngoài miệng thì nói vậy, nhưng người lại không chịu nhích khỏi cửa, thậm chí còn cố ý rướn người về phía trước khiến ba người Tần Hoài bất giác phải lùi lại một bước.
"Tĩnh Tĩnh, em chịu khó bưng thêm lát nữa nhé. Tiểu Tần, Tiểu Triệu, hai cậu lùi lại chút đi, đừng tiến lên. Lão Thạch, Lão Thạch! Lấy đồ xong chưa? Tĩnh Tĩnh đang bưng một cái Sa Oa to đùng đấy!" Trần Huệ Hồng gân cổ lên hô.
"Sắp xong rồi, sắp xong rồi, còn hai cái nữa. Trần Công, hay là cậu làm đi, mấy thứ này tôi không quen tay, lát nữa vặn không ra thì quê lắm." Giọng nói chất phác của Thạch Đại Đảm từ bên trong vọng ra.
"Anh một cái, tôi một cái." Trần Công điềm tĩnh đáp.
"Xong chưa?" Trần Huệ Hồng hỏi.
"Xong rồi, chị đừng cản ba người họ ở ngoài nữa, mấy người chúng ta mà gây thêm chút động tĩnh nào nữa là La tiên sinh nổi cáu đấy." Trần Công nói.
Nghe Trần Công nói vậy, Trần Huệ Hồng mới lắng lặng lùi về sau vài bước, ra hiệu cho ba người Tần Hoài đi vào. Tần Hoài hơi mờ mịt liếc nhìn Khuất Tĩnh, muốn hỏi cô ấy xem rốt cuộc đây là tình huống gì. Khuất Tĩnh đáp lại hắn bằng một ánh mắt cũng mờ mịt không kém, rõ ràng cô ấy cũng chăng biết gì.
Tần Hoài cẩn thận bước lên trước hai bước, rốt cuộc cũng nhìn rõ tình hình hiện tại trong nhà La Quân.
Cứ nói thế này cho dễ hiểu, nếu không phải trước kia Tần Hoài thường xuyên đến nhà La Quân chôm trái cây và xác định rõ mình không nhìn nhầm số nhà, thì hắn đã tưởng mình lỡ bước nhầm vào một nhà hàng buffet cỡ nhỏ rồi.
Bố cục phòng khách đã hoàn toàn thay đổi, chiếc sô pha dài có thể di chuyển, kệ tivi, tủ đồ không biết đã bị cất đi đâu, chỉ giữ lại bàn ăn và chiếc sô pha lười. Thay vào đó là một tháp sâm banh (trong ly là nước ép trái cây), một chiếc bàn buffet dài thấp, cùng đủ loại đồ ăn thường chỉ xuất hiện trong các bữa tiệc buffet.
Đương nhiên, còn có cả quầy trái cây với đủ loại trái cây thượng hạng. Trên bàn ăn đặt khay thức ăn và âu salad trái cây to đùng mà Trần Huệ Hồng mang tới, nhìn thoáng qua là biết đã cho quá tay sốt mayonnaise rồi.
Việc nhà La Quân lột xác thành nhà hàng buffet vẫn chưa phải là điều khiến Tần Hoài kinh ngạc nhất, điều khiến hắn há hốc mồm là trên tường lại ngang nhiên treo hai tấm băng rôn.
Tấm bên trên viết: Chúc mừng Tần Hoài đi học tập giao lưu ở Tri Vị Cư trở về!
Tấm bên dưới viết: Nhiệt liệt hoan nghênh Triệu Thành An gia nhập nhóm chat [Tướng Thân Tướng Thân Một Nhà]!
Trần Huệ Hồng bưng khay thức ăn đứng cạnh huyền quan, Trần Công và Thạch Đại Đảm đứng hai bên trái phải của tấm băng rôn, trên tay mỗi người đều cầm một ống pháo giấy. Thấy Tần Hoài và Triệu Thành An bước vào, Trần Công và Thạch Đại Đảm đồng thời bắn pháo. "Bụp bụp" hai tiếng, dây ruy băng bay ngập trời, lả tả rơi xuống.
Có mấy sợi vắt vẻo trên chiếc đèn chùm pha lê trong phòng khách nhà La Quân, lại có một sợi rơi trúng vai ông ấy. Nhìn dọc theo sợi ruy băng này, có thể thấy La Quân đang ngồi trên sô pha lười, mặt mày khó ở trừng mắt nhìn chằm chằm Trần Công và Thạch Đại Đảm. Nhìn biểu cảm của ông ấy, nếu bây giờ Tất Phương mà phun ra được một tia lửa nào, thì chắc chắn ông ấy sẽ thiêu rụi sạch tóc của hai người kia.
"Tần Hoài, Tiểu Triệu, mừng hai người trở về!” Thạch Đại Đảm vui vẻ gào to: "Hai tấm băng rôn này là tôi đặc biệt đặt làm ở gần nhà đấy, thế nào? Thích không?”
Tần Hoài nhìn tấm băng rôn treo trên tường, lại nhìn đống ruy băng rơi rải rác đầy sàn, rồi quét mắt một vòng quanh phòng khách đã bị hô biến thành nhà hàng buffet. Chẳng hiểu sao, một câu nói cực kỳ không hợp hoàn cảnh chợt lóe lên trong đầu hắn:
Người sắp chết, tính tình cũng hiền hòa hẳn.
Bây giờ hắn cực kỳ chắc chắn La Quân sắp ngỏm rồi. Nếu ông ấy không phải sắp đi đầu thai thì tuyệt đối không thể nào khoan dung đến mức này. Ngay từ giây phút có người đề nghị biến nhà ông ấy thành nhà hàng buffet, ông ấy đã đập nát đầu kẻ đó rồi.
"Mấy món này đều do Lão Trần chuẩn bị đấy, trợ lý của công ty lớn có khác, làm việc chuyên nghiệp thật. Lão Trần bảo mở tiệc trà thì không thể chỉ ăn mỗi trái cây, phải có chút đồ ăn đàng hoàng, nhưng cũng không thể ỷ lại hết vào Tiểu Tần cậu được. Tiểu Triệu lại mới đến lần đầu, bắt cậu ấy làm Điểm Tâm thì cũng không hay lắm. Ban đầu tôi còn tưởng bày biện đống này phải mất nhiều thời gian lắm, ai dè chưa tới một tiếng đã xong xuôi rồi." Thạch Đại Đảm cười hớn hở nói.
Tần Hoài vô thức nhìn sang La Quân, phát hiện ông ấy vẫn đang trừng mắt nhìn hai người kia, nhưng lại không hề chửi ầm lên. Xem ra việc bày biện nhà cửa thành thế này quả thực đã được ông ấy đồng ý.
"Thế mấy cái ống pháo giấy này..." Tần Hoài chỉ vào đống ruy băng trên mặt đất.
LVQ8371