Thấy Tần Hoài từ trong phòng đi ra, Hà Thành bật dậy như cá chép, ân cần hỏi: "Anh, muốn ăn trái cây không? Muốn uống nước ép không? Có phải em nói to quá làm ồn đến anh không? Sáng mai vẫn 6 giờ đúng ra lò đợt bữa sáng đầu tiên sao? Lần này em đặt 10 cái báo thức, ngày mai nhất định sẽ đến sớm hơn chị Lạc!”
Tần Hoài trực tiếp bỏ qua mấy câu hỏi không quan trọng phía trước, trả lời câu cuối cùng: "Ngày nào cũng là 6 giờ."
"Vâng thưa anh, ngày mai em nhất định 5 giờ 50 phút sẽ đến, tranh thủ ăn xong đầu tiên rồi bắt đầu dọn đĩa lau bàn!"
Tần Hoài tỏ vẻ hắn không hiểu lắm sự cạnh tranh vi diệu giữa Hà Thành và Tần Lạc, cũng như cảm thấy Hà Thành không thích hợp làm phục vụ bằng Tần Lạc. Từ tốc độ và hiệu suất thu dọn đĩa hôm nay Tần Hoài đã nhìn ra được, tay chân Hà Thành không nhanh nhẹn bằng Tần Lạc.
Tần Hoài ăn xong hai que phô mai, tâm mãn ý túc chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau hắn vẫn dậy sớm như thường lệ, hơn 4 giờ đã có mặt tại Vân Trung Thực Đường bắt đầu làm Sơn Dược Cao và Bánh Gạo.
Lúc Tần Hoài đến nhà ăn, An Du Du đã bận rộn trong bếp rồi. Mặc dù Tần Hoài cho An Du Du nghỉ phép hai ngày, nhưng vì quá muốn tiến bộ nên cô nàng chỉ nghỉ đúng một ngày đã quay lại làm việc, hơn nữa tỉnh thần làm việc còn dâng cao, một người hận không thể gánh luôn việc của ba người.
"Tiểu Tần sư phụ, chào buổi sáng nha!" An Du Du tràn đầy sức sống chào hỏi Tần Hoài.
"Căn nhà thế nào? Ở có quen không?" Tần Hoài cười hỏi.
"Tuyệt vời luôn ạ!" An Du Du kích động nói, "Cả đời em chưa từng ở căn nhà nào xịn thế này! Thang máy chẳng cần phải chờ, lại còn có cửa sổ sát đất nữa. Hôm qua em nằm ườn trên sô pha cả ngày, sô pha siêu to siêu mềm, ánh nắng chiếu vào người ấm áp đến mức em bấm điện thoại mà ngủ quên lúc nào không hay."
"Hồng tỷ cũng siêu tốt bụng, chị ấy để lại cho em bao nhiêu là đồ trong nhà. Chiều hôm qua em mải dọn dẹp, lôi ra được ba cái máy lọc không khí, một cái máy hút bụi, một cái lò vi sóng, một cái nồi cơm điện, hai thùng sáp thơm, sáu hộp urgo hết hạn, một thùng cốc với một thùng ruy băng. Em hỏi Hồng tỷ, chị ấy bảo không dùng nữa nên cho em hết."
Tần Hoài: ? Trần Huệ Hồng rốt cuộc đã tích trữ cái quái gì vậy?
"Thế... thế thì tốt quá." Tần Hoài chỉ đành cười gật đầu.
"Đúng rồi, nói với em chuyện này."
"Du Du, vài hôm nữa em có sẵn lòng tăng ca ngắn khoảng hai tiếng vào buổi chiều không?"
"Em sẵn lòng ạ!"
"Chuyện là thế này, ngày cụ thể thì chưa chốt, nhưng mấy hôm nữa anh và Triệu Thành An sẽ sang nhà La tiên sinh làm Điểm Tâm cho ông ấy. Số lượng Điểm Tâm hơi nhiều nên cần người phụ bếp, đến lúc đó em cũng đi nhé. Làm xong Điểm Tâm có thể ở lại ăn cùng mọi người, tiện thể trò chuyện với La tiên sinh luôn. Tính tình của La tiên sinh thì em biết rồi đấy, không được tốt cho lắm, nhưng bản chất ông ấy vẫn là người tốt."
"Đến lúc đó em cứ nhường nhịn La tiên sinh một chút, ông ấy hỏi gì thì em cứ trả lời nấy là được."
An Du Du trịnh trọng gật đầu: "Em hiểu mà Tiểu Tần sư phụ, người già lớn tuổi tính tình đều rất cổ quái, tính bà ngoại em cũng cổ quái lắm. Bà ngoại em năm nay mới ngoài 70, La tiên sinh đã hơn 90 rồi, em sẽ thuận theo ông ấy."
Thấy người dễ dụ nhất đã dụ xong, Tần Hoài hài lòng bước đến bàn bếp bắt đầu làm việc, hắn vừa làm Sơn Dược Cao vừa nhẩm tính trong đầu xem lát nữa nên dụ dỗ Vương đại gia thế nào.
Thực ra Vương đại gia rất dễ dụ, chỉ cần bảo ông ấy địa điểm ăn thử đổi sang nhà La Quân là xong, cứ mở bếp riêng quang minh chính đại cho mọi người ở nhà ăn mãi cũng không hay. Có điều cách nói chuyện vẫn phải cân nhắc kỹ lưỡng một chút, đến lúc đó chắc hẳn sẽ phải cò kè mặc cả với Vương đại gia đôi câu. Vừa hay trong danh sách Điểm Tâm La Quân đưa có Bánh Giải Xác Hoàng, cũng có thể nói Bánh Giải Xác Hoàng đó là đặc biệt làm riêng cho Vương đại gia.
Một mũi tên trúng hai đíchl
6 giờ 5 phút sáng, Hà Thành hớt hải chạy đến trước cửa khu vực bên trong của Vân Trung Thực Đường, miệng thở hồng hộc. Vì lúc ra khỏi nhà quá vội nên không kịp đeo kính, dẫn đến việc hắn gần như chẳng nhìn rõ được người và vật ở khoảng cách ngoài 10 mét.
Hắn biết hôm nay mình lại dậy muộn rồi.
Hết cách rồi, thân thể làm bằng sắt còn cái giường làm bằng nam châm, cho dù có đặt 10 cái báo thức thì cũng khó mà gọi nổi cái bản thân đang không muốn rời giường dậy.
Nhưng Hà Thành cảm thấy vấn đề không lớn, 6 giờ 5 phút cũng là khoảng thời gian rất sớm, hắn cùng lắm chỉ đến muộn hơn Tần Lạc vài phút, chắc chắn vẫn nằm trong nhóm đầu tiên đến Vân Trung Thực Đường, nhất định có thể để cho ông anh họ thân yêu nhìn thấy quyết tâm ăn sáng của hắn.
Hà Thành dùng sức đẩy cánh cửa khu vực bên trong của Vân Trung Thực Đường ra, bước vào, đập vào mắt là đám người đông nghịt và hàng người xếp hàng dài ngoằng.
Có phải do cận thị 600 độ mờ quá, đến mức nhìn đồ vật bị nhòe bóng biến ba người thành 30 người rồi không?
Hà Thành quả thực không dám tin vào mắt mình. Giây tiếp theo, những lời hả hê của Tần Lạc đã cho hắn biết thị lực vốn chẳng tốt đẹp gì của hắn thực ra cũng không đến nỗi tệ như vậy.
LVQ8371