Mèẻ Gia Dung Nguyệt Bính hắn làm trước đó vốn đã đạt đến trình độ cấp B+ rồi. Điểm Tâm mà đạt đến tầm này thì chắng lo lật xe nữa, cũng bới không ra khuyết điểm nào, chỉ có thể nói là vẫn còn dư địa để nâng cấp thêm mà thôi.
Tần Hoài tỉ mỉ đảo đều dừa nạo trên chảo.
Vì lúc nãy Triệu Thành An ra ngoài không đóng chặt cửa bếp, nên mùi hương thơm nức mũi của dừa nạo đã từ trong bếp len lỏi bay thẳng ra ngoài phòng khách.
Trần Huệ Hồng ngồi gần phòng bếp nhất nên ngửi thấy mùi đầu tiên: "Tiểu Tần đang xào dừa nạo đấy à? Thơm quá, sao lúc nãy chị ăn bánh Trung thu dừa nạo lại không thấy dừa thơm thế này nhỉ."
Cung Lương, người rất có kiến thức về các món Điểm Tâm làm từ dừa nạo, lên tiếng giải thích: "Dừa nạo là thế đấy, lúc xào thì thơm nhưng lúc ăn có khi lại khá bình thường, giống y như mì tôm ấy, ngửi thì thơm nức mũi."
" L^ x Ụ é F4 ~ ¬. Đương nhiên là ăn lúc còn nóng chắc chắn sẽ ngon rồi.
Trần Huệ Hồng chợt hiểu ra, liền hỏi: "Cung Lương, cậu có chịu nóng giỏi không?"
Cung Lương: "Hả?"
"Không có gì, chị chỉ tò mò thôi, cậu không cần trả lời câu hỏi này bây giờ đâu, lát nữa trả lời chị là được."
Giọng nói âm trầm của La Quân vang lên từ phía đối diện Trần Huệ Hồng: "Cô chịu nóng giỏi à?"
"Chắc chắn là tôi không chịu nóng giỏi rồi, nhưng bây giờ tôi không sợ. Ông sắp chết rồi thì tôi sợ cái gì? Đợi ông không chết nữa thì tôi lại sợ." Trần Huệ Hồng đõng dạc nói.
Bây giờ Cung Lương bắt đầu nghi ngờ tinh thần của những người đang ngồi đây đều không được bình thường cho lắm, nhất là Trần Huệ Hồng.
La Quân cùng lắm chỉ là mắc chứng rối loạn nhân cách kịch tính và tính tình cáu bẳn, chứ Trần Huệ Hồng thì đúng là có bệnh thật.
Trong phòng bếp, Tần Hoài đã xào xong nhân dừa nạo.
Tần Hoài lặng lẽ chờ nhân dừa nạo nguội bớt rồi nặn bánh Trung thu, hắn chỉ làm đúng một cái, làm nóng lò nướng trước rồi hẹn giờ 5 phút.
Đếm ngược 5 phút nữa là Cung Lương sẽ tỉnh lại!
Nghĩ đến đây lại thấy hơi phấn khích.
Tần Hoài phấn khích đẩy thẳng cửa phòng bếp ra xem tình hình bên ngoài thế nào, liền thấy La Quân đang mài đao xoèn xoẹt chuẩn bị ra tay, Trần Huệ Hồng thì hớn hở hóng hớt, Trần Công đang trầm ngâm suy nghĩ, Thạch Đại Đảm lẳng lặng ăn trái cây, Khuất Tĩnh cúi gằm mặt áy náy chắc đang nhẩm tính xem nên viết thư xin lỗi thế nào, còn Cung Lương thì vừa hoang mang lại vừa như đang suy tư điều gì đó.
Tốt lắm, rất có tinh thần.
"Bánh Trung thu xong chưa?" La Quân hỏi.
"Còn 5 phút nữa ạ." Tần Hoài mỉm cười đáp: "Cái bánh Trưng thu này phải ăn lúc còn nóng, phải thật nóng."
La Quân đã hiểu.
La Quân quay sang nhìn Cung Lương.
Còn 4 phút nữa là Cung Lương tỉnh lại.
"Cung tiên sinh, lần trước anh ăn bánh Trung thu nóng hổi bị phỏng, phải mất bao lâu mới ăn uống lại bình thường được thế?" Tần Hoài tò mò hỏi.
"Chuyện ăn bánh Trung thu bị phỏng đó đã là từ bao nhiêu năm trước rồi, tôi nhớ là mất hai ba ngày gì đấy mới đỡ, mấy ngày đó ăn cái gì cũng thấy kỳ kỳ, kết cấu lạ mà mùi vị cũng nhạt nhẽo."” Cung Lương nghiêm túc suy nghĩ, sau đó giật mình thảng thốt: "Tiểu Tần, sao cậu biết trước đây tôi từng bị phỏng vì ăn bánh Trưng thu thế? Tôi kể cho cậu nghe à? Tôi nhớ là tôi chưa từng nói mà nhị, Trịnh Đạt kể cho cậu à? Chuyện này mà cậu ta cũng kể cho cậu nghe á?”
Tần Hoài hỏi tiếp: "Lần đó sau khi bị phỏng xong không để lại di chứng gì chứ anh?"
"Ăn đồ nóng bị phỏng thì làm gì có di chứng gì, thuốc cũng chẳng cần bôi, nghỉ hai ngày là khỏi thôi."
Lúc này Tần Hoài mới yên tâm.
Còn ba phút nữa là Cung Lương tỉnh lại.
Tần Hoài chợt nhớ ra bánh Trưng thu sắp ra lò, nhưng vẫn còn một đạo cụ quan trọng chưa vào vị trí, hắn vội vàng hỏi La Quân: "Ta tiên sinh, trong tủ lạnh nhà ông có đá viên không ạ?”
"Cái ngăn nhỏ ở giữa chính là ngăn làm đá đấy, bên trong có đá. Mùa hè năm nào Trần Huệ Hồng cũng vác mặt sang nhà tôi xúc hai thùng đá mang về, hay là đổi tủ lạnh khác đi có được không hả?" La Quân vừa nói vừa lườm Trần Huệ Hồng một cái.
"Thế thì không được." Trần Huệ Hồng đuối lý nhưng vẫn mạnh miệng đáp lại.
Thực ra Tần Hoài rất hiếm khi dùng đến tủ lạnh nhà La Quân, mỗi lần hắn làm Điểm Tâm thì Trương Thục Mai đều đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu từ trước. Tần Hoài làm theo lời La Quân tìm thấy đá viên ở ngăn nhỏ ở giữa, hắn múc đầy một ly đá, chuẩn bị sẵn nước đá, ngẫm nghĩ một chút rồi lại lôi ra một cái bát không đặt trước mặt Cung Lương.
Cung Lương: ???
Còn một phút rưỡi nữa là Cung Lương tỉnh lại.
"Đây là..." Bây giờ Cung Lương thật sự ngơ ngác, hắn không còn thấy đầu óc của những người ở đây có vấn đề nữa, mà hắn đang nghi ngờ những người khác muốn mưu sát mình.
"Chuẩn bị trước cho chắc ăn, phòng trường hợp bất trắc thôi anh." Tần Hoài cười đáp.
Cung Lương dám chắc mọi người đang muốn mưu sát mình.
Nhưng Cung Lương không hiểu, người giàu nhất trong số những người đang ngồi đây chẳng phải là La Quân sao? Với độ tuổi của La Quân, rõ ràng ông ấy mới là đối tượng thích hợp để bị mưu sát hơn, cớ sao không mưu sát La Quân mà lại muốn mưu sát hắn chứ.
Còn 30 giây nữa là Cung Lương tỉnh lại.
La Quân đã hoàn toàn hiểu rõ cơ hội để Cung Lương tỉnh lại là gì, ông bắt đầu khởi động hai tay.
Cung Lương muốn tìm cớ chuồn êm, vừa định đứng dậy thì đã bị Trần Công đứng phía sau ấn chặt xuống.
Cung Lương:! Cứu mạng!!!
Còn ba giây nữa là Cung Lương tỉnh lại.
Cùng với tiếng "ting” của lò nướng, Tần Hoài lanh lẹ đeo găng tay vào, mở lò nướng ra, lấy chiếc bánh Trung thu duy nhất bên trong ra đĩa rồi bưng ra ngoài.
LVQ8371