Vì nhà La Quân cần dọn dẹp, nên mọi người tạm thời di chuyển xuống tầng dưới, cũng chính là căn hộ mà Trần Công đang ở hiện tại. Kiểu dáng, cách bài trí và nội thất của căn hộ này giống hệt nhà La Quân y như đúc, lúc Tần Hoài vừa bước vào, hắn còn có cảm giác hình như ban nãy mình đi nhầm cửa, nhà của La Quân không phải ở tầng trên mà là ở tầng đưới này mới đúng.
Lời giải thích của La Quân là do ông lười xem các bản thiết kế khác nhau nên dứt khoát ốp y xì một kiểu thiết kế cho tất cả các căn hộ.
Còn về lý do tại sao La Quân cuối cùng lại chọn ở tầng hiện tại, là bởi vì tầng đó có tầm nhìn đẹp nhất, nhìn qua cửa sổ phòng ngủ chính là có thể thấy được mộ của Liễu Đào ở một góc độ hoàn hảo nhất.
"Lão Thạch, sao tự dưng anh lại muốn giảm cân thế?" So với sự giàu nứt đố đổ vách của La Quân, Tần Hoài lại cảm thấy sốc nặng hơn trước vụ Đương Khang đòi giảm cân.
Đương Khang mà lại đòi giảm cân, Đương Khang là tín đồ trung thành của các món tinh bột cơ mà, một Tinh Quái cuồng tinh bột như thế mà cũng phải ép cân, cái thế giới này rốt cuộc bị làm sao vậy?
Thảo nào nãy tọng hăn nửa nồi Niên Cao Thang, hóa ra là muốn dùng cách này để kiềm chế cơn thèm ăn thèm uống.
Thạch Đại Đảm cười hề hề, đưa tay gãi đầu vẻ hơi ngượng ngùng: "Ở chỗ Tiểu Tần cậu ăn chực mấy tháng trời nên tôi béo lên hẳn một vòng, đợt về nhà vợ tôi có vẻ không vui cho lắm, cô ấy bảo tôi không phải ra ngoài tìm kiếm cơ hội làm ăn, mà là kiếm cớ trốn việc trông con ở nhà để ra ngoài ăn nhậu thả phanh."
Tần Hoài: ... Lời cà khịa của vợ Thạch Đại Đảm đúng là cấm có sai chữ nào, quả nhiên hiểu chồng không ai bằng vợ.
Nói đoạn, Thạch Đại Đảm vỗ vỗ cái bụng bự của mình: "Tuy nói đến tầm tuổi này của tôi việc phát tướng tuổi trung niên là chuyện hết sức bình thường, nhưng béo lên nhiều thế này thì hình tượng quả thực hơi bết bát, vợ tôi cũng lo lắng cho tình hình sức khỏe của tôi nữa. Thế nên thôi cứ giảm cân đi một chút cho vợ đỡ phải bận lòng."
"Đúng là nên chú ý dưỡng sinh." Trần Huệ Hồng gật gù cực kỳ tán thành, "Tuy chúng ta đã thức tỉnh, thần lực cũng đã hồi phục, nhưng cái cơ thể này vẫn là xác phàm của con người, cùng lắm là khỏe mạnh hơn người bình thường đôi chút thôi. Muốn sống thêm được vài năm thì vẫn phải biết cách giữ gìn sức khỏe, chứ nếu mới sống được hơn 90 tuổi đã nghẻo như La Quân, thì tôi cũng chẳng còn mấy thời gian để bầu bạn với Tuệ Tuệ nhà tôi nữa."
Trong tình huống bình thường, những lúc thế này kiểu gì cũng đến lượt La Quân bực bội trừng mắt lườm Trần Huệ Hồng một cái, sau đó ông ấy sẽ gân cổ lên chửi ầm ï, và mở màn chắc chắn sẽ là câu thoại kinh điển: "Trần Huệ Hồng cô bị bệnh à?”.
Nhưng La Quân lại không làm vậy.
Từ lúc xuống lầu tới giờ La Quân vẫn cứ im ỉm không nói tiếng nào, ông ấy đeo kính lão ngồi trên sô pha cắm mặt vào điện thoại. Trước kia ông ấy rất hiếm khi phải dùng đến kính lão, ngày nào cũng cày phim truyền hình, phim điện ảnh, lướt điện thoại với cường độ cao mà thị lực vẫn tốt đến mức đáng kinh ngạc.
"La tiên sinh, ông đang xem gì thế ạ?" Tần Hoài lên tiếng hỏi.
"Di chúc." La Quân đáp với giọng điệu nhạt nhẽo, "Đang xem lại xem có chỗ nào bị sót không."
"Mấy hôm trước cũng nhờ xem di chúc mà tôi mới sực nhớ ra ở tầng dưới mình vẫn còn mấy căn hộ nữa đấy."
Tần Hoài cũng chẳng biết nên nói cái gì cho phải, với tư cách là người thừa kế duy nhất được chỉ định cho khối di sản của La Quân, thì vào khoảnh khắc nhạy cảm này hắn nói hươu nói vượn gì cũng đều có vẻ cực kỳ kém duyên.
Nếu sỗ sàng hỏi thẳng "La tiên sinh ông có bao nhiêu di sản vậy" thì sẽ khiến Tần Hoài trông y hệt một kẻ hám tiền.
Mà không hỏi thì lại mang tiếng giả tạo.
Trực tiếp hỏi La Quân liệu hắn có thể ngó qua bản di chúc một chút được không, thì trông chẳng khác nào hắn đang nung nấu ý định giết chim Tất Phương để mau chóng được thừa kế di sản vậy.
Nói tóm lại là làm cũng dở mà không làm cũng đở, nhưng chắng sao cả, ở đây thiếu gì những kẻ lỗ mãng ruột để ngoài da cơ chứ.
Trần Huệ Hồng vừa nghe La Quân nói đang xem di chúc liền sải bước lao tới dán mắt vào điện thoại của ông ấy, vừa nghía qua vừa liến thoắng: "Ông luật sư lập di chúc này cho ông có đáng tin không thế? Nếu đáng tin thì tôi cũng muốn lập một bản di chúc. Vốn dĩ tôi cứ đinh ninh mình còn sống được nhiều năm nữa, chẳng việc gì phải vội vàng để lại di sản cho Tuệ Tuệ, cơ mà quen biết Tiểu Triệu xong tôi mới ngộ ra con người mong manh dễ vỡ lắm. Nhỡ đâu ngày nào đó tôi không cẩn thận mà lăn ra chết, nếu chưa kịp lập di chúc, Tuệ Tuệ lại chẳng phải con ruột của tôi, khéo tiền bạc lại không đến tay con bé được, thế thì tôi có chết cũng không nhắm mắt nổi, cho dù có độ kiếp thành công bay về trời thì tôi cũng uất ức chết mất."
"Trời đất La Quân, ông để hẳn 1,3 tỷ tệ tiền mặt trong ngân hàng luôn á!"
La Quân nhạt nhẽo liếc Trần Huệ Hồng một cái: "Tôi là một trong những nhà phát triển của khu này, trong ngân hàng có 1,3 tỷ tiền mặt thì lạ lắm à?"
Triệu Thành An đã hoàn toàn nghe đến ngây người, vẻ mặt kiểu cái nghèo đã hạn chế trí tưởng tượng của hắn, sửng sốt hồi lâu hắn mới hỏi Tần Hoài: "Tần Hoài, gửi 1,3 tỷ trong ngân hàng thì một ngày được bao nhiêu tiền lãi vậy?"
Tần Hoài tỏ vẻ, hắn làm sao mà biết được, trong ngân hàng của hắn làm gì có 1,3 tỷ, nên chỉ đành nói: Không biết, chắc là nhiều hơn số tiền cậu lỗ trên thị trường chứng khoán mỗi ngày đấy."
LVQ8371